Kể sáng tạo câu chuyện trong mỗi bài học mà em đã học ở lớp Năm bằng cách thay đổi vai kể và phát triển câu chuyện.

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Tiếng Việt 5 bộ sách Cánh diều. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Kể sáng tạo câu chuyện trong mỗi bài học mà em đã học ở lớp Năm bằng cách thay đổi vai kể và phát triển câu chuyện.

Nội dung chi tiết

Đề bài: Kể sáng tạo câu chuyện trong mỗi bài học mà em đã học ở lớp Năm bằng cách thay đổi vai kể và phát triển câu chuyện.

Bài tham khảo 1:

Hôm ấy là một buổi sáng đẹp trời, tôi cùng với ba đứa cháu nội của mình là Nguyên, Nam và Thư đi dạo quanh làng. Khi đi ngang qua Văn Chỉ, tôi bỗng nảy ra ý định rủ các cháu cùng tham gia trồng cây để chuẩn bị cho hội làng sắp tới.

Văn Chỉ là nơi thờ tự của mười vị tiến sĩ, niềm tự hào của quê hương chúng tôi. Nhìn cảnh cỏ mọc um tùm dọc hai bên đường, tôi không khỏi trăn trở. Lúc này, ông thủ từ đi qua và chào hỏi. Hiểu được ý định của tôi, ông thủ từ đã vui vẻ đồng ý và cùng chúng tôi lên kế hoạch cho công việc.

Ngay sau hôm đó, tôi dẫn các cháu ra Văn Chỉ. Ở đó, đã có sẵn mười thanh niên cùng ông thủ từ đang chờ đợi. Sau khi phát dọn cỏ sạch sẽ, chúng tôi cùng nhau rạch đất hai bên đường thành rãnh nhỏ để trồng hai dây tóc tiên. Tiếp theo, chúng tôi đào hai hố nhỏ ở đầu mỗi dãy và trồng hai cây trạng nguyên.

Cái Thư, đứa cháu gái nhỏ nhất của tôi, hăng hái cầm gáo múc nước tưới cho những gốc cây vừa mới trồng. Nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán các cháu, lòng tôi cảm thấy vô cùng ấm áp.

Chỉ sau hai ngày, công việc đã được hoàn thành. Nhìn con đường dẫn vào Văn Chỉ giờ đây đã trở nên sạch đẹp và rực rỡ với những dây tóc tiên và hai cây trạng nguyên, tôi cảm thấy vô cùng hài lòng.

Màu đỏ rực rỡ của những "bông hoa" ấy như tô điểm thêm cho vẻ đẹp của quê hương, đồng thời cũng như nhắc nhở chúng tôi về truyền thống hiếu học và tinh thần ham học hỏi của ông cha ta.

Tôi hy vọng rằng, qua việc cùng tham gia trồng cây, các cháu sẽ hiểu hơn về ý nghĩa của việc gìn giữ và phát huy truyền thống tốt đẹp của quê hương. Đồng thời, các cháu cũng sẽ thêm yêu quý quê hương và có ý thức bảo vệ và xây dựng quê hương ngày càng đẹp đẽ hơn.

Bài tham khảo 2:

Vào một ngày đặc biệt, chiếc khí cầu Vích-to-ri-a bất ngờ xuất hiện trên bầu trời. Cả làng tôi đổ xô ra ngoài với đầy sự tò mò và háo hức. Chúng tôi chưa từng thấy một cảnh tượng như vậy. Theo những gì được nghe kể lại, chúng tôi tin rằng Thần Mặt Trăng đã ghé thăm.

Khi các nhà du hành quyết định hạ chiếc khí cầu xuống bãi đất trống đầu làng, tôi cùng dân làng tiến về phía họ. Một thầy phù thủy tên là Mwanga bắt chuyện với bác sĩ Phơ-gu-xơn khi nhận ra rằng người đàn ông này biết một vài từ ngôn ngữ của chúng tôi. Thầy phù thuỷ nói rằng đức vua của họ đang ốm nặng và mời những đứa con của Mặt Trăng đến chữa bệnh cho ngài. Và vị bác sĩ đã đồng ý.

Tôi đã theo dõi từng bước khi bác sĩ Phơ-gu-xơn và thầy phù thủy Mwanga tiến vào cung vua. Tôi thấy bác sĩ sử dụng những giọt thuốc kỳ diệu làm nhà vua hồi tỉnh. Tiếng reo hò và niềm vui lan tỏa khắp cung điện và ngoài đường phố.

Đến chiều, khi bác sĩ được hộ tống quay về chiếc khí cầu, bỗng nhiên đám đông kêu ầm lên, xô đẩy và đe dọa ông. Tất cả chúng tôi đều hoảng hốt, không hiểu chuyện gì xảy ra. Tôi cùng mọi người dõi mắt về phía chân trời, tahays một vầng trăng khác đang từ từ nhô lên. Sự hiện diện của hai Thần Mặt Trăng khiến chúng tôi bối rối và nghi ngờ rằng những người du hành này là những kẻ gian dối.

Thầy phù thủy Mwanga leo lên cây, giữ chặt lấy cái neo khí cầu khi nó chuẩn bị bay đi. Tôi không thể rời mắt khỏi cảnh tượng kỳ lạ đó. Khi cái neo thoát ra được, chiếc khí cầu bay vọt lên, kéo theo Mwanga vào bầu trời. Chúng tôi đứng dưới, nhìn theo trong sự kinh ngạc và sợ hãi.

Nửa giờ sau, chiếc khí cầu bắt đầu hạ xuống dần. Mwanga nhảy vội xuống đất, mắt ông ta mở trừng trừng, đầy sợ hãi và ngạc nhiên. Khi chiếc khí cầu nhẹ bớt, nó lại bay vọt lên cao. Từ đó, chúng tôi không còn thấy nó nữa.

Câu chuyện về chiếc khí cầu Vích-to-ri-a và những nhà du hành đã trở thành một phần trong ký ức của ngôi làng chúng tôi. Nó không chỉ là câu chuyện về sự gặp gỡ bất ngờ với những người lạ mà còn là bài học về niềm tin, sự hoài nghi và lòng dũng cảm khi đối mặt với những điều chưa từng biết đến.

Bài tham khảo 3:

Một ngày nọ, khi đang chăm sóc đàn cừu trên cánh đồng xanh mướt, tôi nghe tin hoàng tử nước Ba Tư muốn lấy tôi làm vợ. Điều đó thật kỳ lạ, vì hoàng tử đáng lẽ nên cưới một công chúa hoặc một tiểu thư trong cung đình. Khi sứ giả của nhà vua đến, tôi quyết định đặt ra một yêu cầu. Tôi hỏi sứ giả:

- Hoàng tử làm nghề gì?

Sứ giả ngạc nhiên trả lời:

- Hoàng tử là con vua, chàng không phải làm gì cả.

Tôi đáp lại:

- Chàng phải học một nghề gì đó mới được!

Khi sứ giả trở về và tâu lại với nhà vua, hoàng tử đã quyết định học nghề dệt thảm rơm. Nhà vua mời một thợ giỏi đến dạy chàng. Chỉ sau vài ba ngày, hoàng tử đã dệt được những tấm thảm rơm rất đẹp và đưa cho sứ giả mang đến cho tôi. Nhìn thấy sự cố gắng và tài năng của chàng, tôi đồng ý trở thành vợ của chàng.

Cuộc sống của chúng tôi trôi qua khá yên bình. Bỗng một hôm hoàng tử đi chơi xa và rơi vào tay bọn cướp. Chúng nhốt chàng vào một phòng giam và đòi tiền chuộc. Hoàng tử bảo chúng:

- Tôi là thợ dệt thảm rơm. Tôi sống một mình nên không ai đem tiền chuộc đến được đâu. Nhưng hôm qua, nhà vua vừa cho người đến đặt tôi làm một tấm thảm lớn. Nếu mang thảm đến đó bán thì sẽ được một món tiền to.

Thế là bọn cướp mang rơm cho chàng dệt, rồi đem thảm đến cung vua. Khi vua cha đưa tấm thảm cho tôi, tôi chăm chú ngắm nhìn từng nét hoa văn trên thảm và phát hiện ra đó là một bức mật thư, chỉ chỗ bọn cướp giam giữ hoàng tử. Nhà vua liền cho quân đến cứu chàng.

Khi gặp lại chồng, chàng xúc động cầm tay tôi và nói:

- Cảm ơn nàng, nhờ nàng mà ta thoát chết.

Vua cha nhìn chúng tôi với niềm tự hào:

- Ta rất tự hào về các con. Nhờ sự thông minh và lòng dũng cảm, các con đã vượt qua thử thách và trở về an toàn.

Từ đó, hoàng tử và tôi sống hạnh phúc bên nhau và cùng nhau làm nhiều việc thiện, giúp đỡ những người gặp khó khăn. Chúng tôi tổ chức những buổi học nghề dệt thảm rơm cho người dân, giúp mọi người có thêm nghề nghiệp và cuộc sống ổn định. Câu chuyện về chúng tôi đã lan đi khắp đất nước và được người dân Ba Tư kể lại mãi mãi.

Bài tham khảo 4:

Tôi là Linh, một người lính cứu hỏa. Trong hơn chục năm làm nghề, tôi luôn ám ảnh về ngày ấy. Vào lúc 17 giờ ngày 20-7, điện thoại của đơn vị chúng tôi réo vang báo hiệu một tình huống khẩn cấp: "Ngõ 581 có cháu bé bị kẹt ở khe tường". Không chần chừ, chúng tôi lao vào xe, hai chiếc xe chuyên dụng màu đỏ nối đuôi nhau lên đường.

17 giờ 31 phút, chúng tôi đến hiện trường. Các chiến sĩ hối hả tiến vào con ngõ nhỏ, nơi một bé trai hơn 10 tuổi đang bị kẹt ở khe tường chỉ rộng 20 xăng-ti-mét giữa hai căn nhà. Cháu bé đã bị kẹt ở đó hơn một ngày, chịu đựng ba trận mưa lớn trước khi người nhà phát hiện.

Chúng tôi nhanh chóng xem xét tình hình và quyết định phương án đục tường. Tiếng máy khoan cắt vang lên chói tai, khiến người nhà cháu bé không giấu nổi vẻ lo lắng, bồn chồn. Chúng tôi cẩn thận đỡ từng mảng vữa và gạch trong lòng bàn tay để không làm tổn thương cháu bé.

Đến 17 giờ 49 phút, một mảng tường được mở ra, để lộ cánh tay của cháu bé. Tôi và đồng đội cẩn trọng lựa chọn vị trí mũi khoan như bác sĩ làm phẫu thuật, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Từng giây phút trôi qua như ngàn năm, nhưng chúng tôi không thể để sự lo lắng làm lung lay tay nghề.

Đúng 18 giờ 3 phút, viên gạch cuối cùng rơi xuống. Tôi luồn tay qua khe tường hẹp, đỡ lấy đầu cháu bé. Ba đồng đội khác đỡ phần hông, tay và hai chân của cháu, nhích từng chút một. Khi cháu bé được cứu thoát, tiếng khóc òa của người thân vang lên. Tôi xốc cháu lên lưng và chạy nhanh ra xe cứu thương. Nghe thấy câu nói đầu tiên của cháu: "Cháu khát! Cháu đói!", lòng tôi nghẹn lại vì xúc động.

Sau 32 phút nghẹt thở, chúng tôi đã cứu được bé trai, trả lại cho bé nụ cười ấm áp và đem niềm vui, niềm tin yêu đến cho mọi người. Nhìn thấy gương mặt rạng rỡ của cháu bé và gia đình, tôi cảm nhận được ý nghĩa thực sự của công việc mình đang làm. Những giây phút căng thẳng ấy đã củng cố thêm lòng quyết tâm và tự hào của tôi trong sứ mệnh bảo vệ cuộc sống và mang lại hạnh phúc cho mọi người.