Viết đoạn văn (khoảng 150 đến 200 chữ) kể về kỉ niệm với một người thân mà em xem là điểm tựa tinh thần của mình. Trong đoạn văn đó có sử dụng dấu ngoặc kép.
Nội dung chi tiết
Đề bài: Viết đoạn văn (khoảng 150 đến 200 chữ) kể về kỉ niệm với một người thân mà em xem là điểm tựa tinh thần của mình. Trong đoạn văn đó có sử dụng dấu ngoặc kép.
Bài tham khảo 1:
Trong cuộc sống của tôi, có một người thân mà tôi xem là điểm tựa tinh thần của mình là bà ngoại. Bà là người phụ nữ kiên cường và ân cần, luôn dành cho tôi những lời khuyên và sự quan tâm. Kỉ niệm đẹp nhất của tôi và bà luôn thật bình dị, là mỗi chiều cuối tuần, khi tôi cùng bà ngồi lại với nhau, nghe bà kể lại những câu chuyện về thời thơ ấu và những bài học quý giá trong cuộc đời. Bà là người luôn lắng nghe và động viên tôi vượt qua mọi khó khăn, cho tôi những lời khuyên quý giá. Tôi nhớ, bà từng nói: "Có lúc thất bại là bước đệm cho thành công, con ạ". Tôi nhìn nhận về những thất bại trong quá khứ và hiểu rằng mỗi lỗi lầm đều là một bài học kinh nghiệm. Bà ngoại là nguồn động viên lớn nhất giúp tôi tự tin bước vào cuộc sống và học hỏi từng ngày.
Bài tham khảo 2:
Trong ký ức của tôi, có một khoảnh khắc đặc biệt với mẹ mà tôi luôn giữ trong lòng. Đó là những buổi chiều cuối tuần, khi mẹ và tôi cùng nhau nấu những món ăn yêu thích. Mẹ là người phụ nữ mạnh mẽ, luôn tỏ ra bao dung và yêu thương tôi hết mực. Khi nấu ăn, mẹ luôn dạy tôi các bí quyết nhỏ để món ăn thêm ngon và bổ dưỡng. Những lúc này không chỉ giúp tôi học hỏi về ẩm thực mà còn thắt chặt tình cảm gia đình. Mỗi khi ngồi bên mẹ, tôi cảm thấy ấm áp và an toàn như không gian nhỏ của tình mẫu tử . Mỗi khi tôi gặp chuyện gì buồn, mẹ cũng an ủi tôi rằng:"Dù có chuyện gì xảy ra, mẹ luôn ở đây với con". Bằng sự quan tâm và tình cảm chân thành, mẹ đã và đang dạy cho tôi biết cách sống với sự kiên trì trong cuộc sống.
Bài tham khảo 3:
Trong ký ức của tôi, có những kỷ niệm đáng nhớ với cha mà tôi luôn ghi nhớ sâu sắc. Cha là người đàn ông mạnh mẽ, với nụ cười rạng rỡ và tâm hồn sâu sắc. Một trong những khoảnh khắc đặc biệt nhất là khi cha dạy tôi lái xe. Trên những con đường nhỏ xinh của quê hương, cha luôn bên cạnh hướng dẫn từng bước, vừa cười vừa dỗ dành khi tôi còn lúng túng: "Con hãy tin vào bản thân, mọi thứ sẽ dễ dàng thôi". Những buổi chiều đó, không chỉ giúp tôi học hỏi kỹ năng lái xe mà còn thắt chặt tình cảm bền chặt của cha con. Mỗi khi ngồi bên cha, tôi luôn cảm thấy sự ấm áp và an toàn, những lời khuyên từ cha là nguồn động viên lớn lao giúp tôi tự tin bước vào cuộc sống. Bằng sự quan tâm và tình cảm chân thành, cha đã và đang dạy cho tôi biết cách sống với lòng nhân hậu và kiên trì trong cuộc sống.