Viết đoạn văn (khoảng 5 – 7 câu) thể hiện cảm xúc của em về một đoạn thơ mà em yêu thích trong bài thơ Chuyện cổ tích về loài người.

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 6 kết nối tri thức. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Viết đoạn văn (khoảng 5 – 7 câu) thể hiện cảm xúc của em về một đoạn thơ mà em yêu thích trong bài thơ Chuyện cổ tích về loài người.

Nội dung chi tiết

Đề bài: Viết đoạn văn (khoảng 5 – 7 câu) thể hiện cảm xúc của em về một đoạn thơ mà em yêu thích trong bài thơ Chuyện cổ tích về loài người.

Bài tham khảo 1:

Đoạn thơ trích từ bài "Chuyện cổ tích về loài người" của nhà thơ Xuân Quỳnh đã khơi gợi trong em nhiều cảm xúc sâu lắng. Bức tranh về nguồn gốc và sự phát triển của loài người được hiện lên một cách giản dị mà đầy sức gợi:

“Muốn cho trẻ hiểu biết

Thế là bố sinh ra

Bố bảo cho biết ngoan

Bố dạy cho biết nghĩ

Rộng lắm là mặt bể

Dài là con đường đi

Núi thì xanh và xa

Hình tròn là trái đất…”

Hình ảnh "bố sinh ra" như một lời khẳng định về vai trò to lớn của người cha trong việc nuôi dưỡng, dạy dỗ con cái. Bố là người thầy đầu tiên, là người che chở, dìu dắt ta trên bước đường đời. Những lời dạy dỗ của bố là kim chỉ nam, giúp ta biết "ngoan", biết "nghĩ", biết "hiểu biết". Bốn câu thơ tiếp theo vẽ nên bức tranh thiên nhiên rộng lớn, hùng vĩ. "Mặt bể" mênh mông, "con đường" uốn lượn, "núi" cao chót vót, "trái đất" tròn đều - tất cả như hiện lên trước mắt ta, khơi gợi trong ta niềm say mê khám phá thế giới xung quanh. Hình ảnh "bố" và "trẻ" được đặt cạnh nhau tạo nên mối liên kết thiêng liêng, thể hiện tình yêu thương và sự hy sinh cao cả của cha mẹ dành cho con cái. Bố không chỉ là người thầy, người cha mà còn là người bạn đồng hành, cùng con khám phá và chinh phục những điều mới mẻ trong cuộc sống. Đoạn thơ ngắn ngủi nhưng đã để lại trong em nhiều suy nghĩ sâu sắc về tình cảm gia đình, về ý nghĩa của cuộc sống và về vai trò của mỗi người trong việc xây dựng và phát triển thế giới.

Bài tham khảo 2:

Trong bài thơ "Chuyện cổ tích về loài người" của nhà thơ Xuân Quỳnh, em ấn tượng nhất về hình ảnh "bố" xuất hiện như người thầy đầu tiên, dạy dỗ, che chở và dẫn dắt con từng bước trên đường đời:

“Muốn cho trẻ hiểu biết

Thế là bố sinh ra

Bố bảo cho biết ngoan

Bố dạy cho biết nghĩ

Rộng lắm là mặt bể

Dài là con đường đi

Núi thì xanh và xa

Hình tròn là trái đất…”

Bắt đầu từ những điều giản đơn nhất, bố dạy con cách nhận biết thế giới xung quanh. "Bố bảo cho biết ngoan, Bố dạy cho biết nghĩ": Bố không chỉ truyền thụ kiến thức mà còn giáo dục con về đạo đức, lối sống. "Rộng lắm là mặt bể, Dài là con đường đi": Càng lớn lên, con đường phía trước càng rộng mở, con sẽ được khám phá nhiều điều mới mẻ, thú vị. "Núi thì xanh và xa, Hình tròn là trái đất": Thiên nhiên bao la, rộng lớn là nơi con thỏa sức tung hoành, học hỏi. Đoạn thơ thể hiện niềm tự hào về nguồn gốc và sự phát triển của loài người. Đồng thời, nó cũng là lời nhắc nhở về trách nhiệm của mỗi thế hệ trong việc gìn giữ và phát huy những giá trị tốt đẹp của dân tộc.

Bài tham khảo 3:

Trong bài thơ "Chuyện cổ tích về loài người" của nhà thơ Xuân Quỳnh, em ấn tượng nhất về bức tranh sinh động về quá trình phát triển của loài người, từ buổi sơ khai đến khi có được nền giáo dục văn minh:

“Chữ bắt đầu có trước

Rồi có ghế có bàn

Rồi có lớp có trường

Và sinh ra thầy giáo…

Cái bảng bằng cái chiếu

Cục phấn từ đá ra

Thầy viết chữ thật to

“Chuyện loài người” trước nhất”.

Hình ảnh "chữ bắt đầu có trước" như khẳng định vai trò to lớn của tri thức trong tiến trình phát triển của xã hội. Tiếp theo đó là "ghế", "bàn", "lớp", "trường" - những vật dụng và không gian cần thiết cho việc học tập. Sự xuất hiện của "thầy giáo" càng tô điểm thêm cho bức tranh giáo dục thêm hoàn chỉnh. Nhưng trong những buổi học đầu tiên ấy lại vô cùng khó khăn thiếu thốn: "cái bảng bằng cái chiếu", "cục phấn từ đá ra". Tuy nhiên, bằng sự tận tâm và nhiệt huyết, thầy giáo đã biến những vật dụng đơn sơ ấy thành công cụ hữu ích cho việc truyền đạt tri thức. Câu thơ "Thầy viết chữ thật to" thể hiện sự trân trọng, kính trọng đối với người thầy - người đã chắp cánh cho ước mơ của bao thế hệ học trò. Kết lại đoạn thơ, tác giả khẳng định tầm quan trọng của giáo dục trong việc gìn giữ và phát huy bản sắc văn hóa của dân tộc ““Chuyện loài người” trước nhất”. Đoạn thơ đã khơi gợi trong em niềm tự hào về truyền thống hiếu học của dân tộc và lòng biết ơn đối với những người thầy - người đã dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp trồng người.