Chỉ ra sự thay đổi trong tâm trạng của Thúy Kiều trước, trong và sau khi trao kỉ vật cho Thúy Vân.
Nội dung chi tiết
Đề bài: Chỉ ra sự thay đổi trong tâm trạng của Thúy Kiều trước, trong và sau khi trao kỉ vật cho Thúy Vân.
Nỗi riêng riêng những bàng hoàng,
Dầu chong trắng đĩa lệ tràn thấm khăn.
Thúy Vân chợt tỉnh giấc xuân,
Dưới đèn ghé đến ân cần hỏi han:
715. Cơ trời dâu bể đa đoan,
Một nhà để chị riêng oan một mình,
Cớ chi ngồi nhẫn tàn canh?
Nỗi riêng còn mắc mối tình chi đây?
Rằng: Lòng đương thổn thức đầy,
720. Tơ duyên còn vướng mối này chưa xong.
Hở môi ra cũng thẹn thùng,
Để lòng thì phụ tấm lòng với ai.
Cậy em, em có chịu lời,
Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa.
725. Giữa đường đứt gánh tương tư,
Loan giao chắp mối tơ thừa mặc em.
Kể từ khi gặp chàng Kim,
Khi ngày quạt ước, khi đêm chén thề.
Sự đâu sóng gió bất kỳ,
730. Hiếu tình khôn lẽ hai bề vẹn hai!
Ngày xuân em hãy còn dài,
Xót tình máu mủ, thay lời nước non.
Chị dù thịt nát xương mòn,
Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây.
735. Chiếc thoa với bức tờ mây,
Duyên này thì giữ vật này của chung.
Dù em nên vợ nên chồng,
Xót người mệnh bạc, ắt lòng chẳng quên.
Mất người còn chút của tin,
740. Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa.
Mai sao dầu có bao giờ.
Đốt lò hương ấy, so tơ phím này.
Trông ra ngọn cỏ lá cây,
Thấy hiu hiu gió thì hay chị về.
745. Hồn còn mang nặng lời thề,
Nát thân bồ liễu, đền nghì trúc mai;
Dạ đài cách mặt khuất lời,
Rẩy xin chén nước cho người thác oan.
Bây giờ trâm gẫy bình tan,
750. Kể làm sao xiết muôn vàn ái ân.
Trăm nghìn gửi lại tình quân,
Tơ duyên ngắn ngủi có ngần ấy thôi.
Phận sao phận bạc như vôi,
Đã đành nước chẩy hoa trôi lỡ làng.
755. Ôi Kim lang! Hỡi Kim lang!
Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây!
Cạn lời hồn ngất máu say,
Một hơi lặng ngắt đôi tay giá đồng.
Xuân Huyên chợt tỉnh giấc nồng,
760. Một nhà tấp nập, kẻ trong người ngoài.
Kẻ thang người thuốc bời bời,
Mới dằn cơn vựng, chưa phai giọt hồng.
Hỏi: Sao ra sự lạ lùng?
Kiều càng nức nở mở không ra lời.
765. Nỗi nàng Vân mới rỉ tai,
Chiếc thoa này với tờ bồi ở đây. .
Này cha làm lỗi duyên mày,
Thôi thì nỗi ấy sau này đã em.
Bài tham khảo 1:
Trước khi trao kỷ vật, Thúy Kiều một mình đắm chìm trong trạng thái bối rối, thao thức, dằn vặt cao độ: "Nỗi riêng riêng những bàng hoàng / Dầu chong trắng đĩa, lệ tràn thấm khăn." Khi cơ hội đến từ lời “hỏi han” ân cần của Thúy Vân, Thúy Kiều hiểu rõ cái khó của việc "trao duyên": "Hở môi ra cũng thẹn thùng / Để lòng thì phụ tấm lòng với ai." Và sau đó là lời cậy nhờ tha thiết: "Keo loan chắp mối tơ thừa mặc em". Khi trao kỷ vật, ban đầu Kiều thể hiện sự trân quý khi nói và trao cho em từng kỷ vật: "chiếc vành" (vòng xuyến Kim Trọng tặng Kiều), "bức tờ mây" (bức chữ thể nguyện, giao ước kết đôi giữa hai người), "phím đàn" (phím đàn mà Kiều từng gảy cho Kim Trọng nghe), "mảnh hương nguyền" (mảnh hương trầm đốt trong đêm thề nguyền còn sót lại). Nhưng từ ngữ và cách nói của Thúy Kiều cho thấy trong thâm tâm nàng không khỏi lưu luyến, tiếc nuối. Các từ ngữ nói về kỷ vật như: "của chung" (Duyên này thì giữ vật này của chung), "ngày xưa" (Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa); trong lời nói với Thúy Vân, nàng hình dung mai sau mình trở về như một hồn ma trong gió và cầu xin một niềm cảm thương, một ân huệ khiêm nhường nhất: "Dạ đài cách mặt khuất lời / Rảy xin chén nước cho người thác oan." Sau khi trao kỷ vật, càng nghĩ nhiều đến “phận bạc” của mình, Kiều càng trân trọng, nhớ thương Kim Trọng và càng mặc cảm, xót xa; ân tình giữa hai người khó lòng tính đếm (Kể làm sao xiết muôn vàn ái ân) và khi phải chia ly thì bái biệt bằng “trăm nghìn lạy”. Cuối cuộc trao duyên, Thúy Kiều lâm vào trạng thái tột cùng đau khổ, dằn vặt, lời Kiều trở nên ai oán: "Phận sao phận bạc như vôi / Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làng", nức nở khác thường: "Ôi Kim Lang! Hỡi Kim Lang! / Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây!" Thúy Kiều ngất đi, sau khi đã dành hết sự tỉnh táo, sáng suốt cuối cùng để hoàn thành cái việc khó nhất là thuyết phục Thúy Vân thay mình lấy Kim Trọng và trao kỷ vật cho em.
Bài tham khảo 2:
Trong đoạn trích này, tâm trạng của Thúy Kiều thay đổi rõ rệt trước, trong và sau khi trao kỷ vật cho Thúy Vân. Trước khi trao kỷ vật, Thúy Kiều đang trong trạng thái đau khổ, lo lắng và bàng hoàng. Nàng thức suốt đêm, đèn chong trắng đĩa, lệ tràn thấm khăn, cho thấy nỗi đau đớn và sự dằn vặt nội tâm. Sự bối rối và mâu thuẫn trong lòng nàng được thể hiện qua câu "Nỗi riêng riêng những bàng hoàng". Trong khi trao kỷ vật, khi Thúy Kiều bắt đầu trò chuyện với Thúy Vân, tâm trạng của nàng chuyển từ đau khổ sang nỗi buồn sâu sắc và sự quyết tâm hy sinh. Nàng thổ lộ hết nỗi lòng, nói về tình duyên với Kim Trọng và quyết định trao duyên cho em gái. Trong quá trình này, Thúy Kiều thể hiện sự thẹn thùng, xấu hổ khi phải nhờ em giúp đỡ, nhưng cũng đầy tình cảm và lòng biết ơn. Nàng cậy nhờ Thúy Vân và dặn dò rất kỹ lưỡng, trong lòng vẫn không nguôi nỗi đau và sự tiếc nuối về mối tình chưa trọn vẹn. Sau khi trao kỷ vật, khi đã nói hết những điều cần nói và trao lại kỷ vật, Thúy Kiều rơi vào trạng thái đau đớn tột cùng và tuyệt vọng. Nàng cảm thấy mình đã phụ Kim Trọng và không còn gì để níu kéo. Sự thương tiếc, xót xa và cảm giác mất mát khiến nàng ngất xỉu. Tâm trạng của Thúy Kiều chuyển từ nỗi đau thầm kín sang sự suy sụp hoàn toàn, biểu hiện qua câu "Cạn lời hồn ngất máu say, / Một hơi lặng ngắt đôi tay giá đồng." Tóm lại, sự thay đổi tâm trạng của Thúy Kiều trong đoạn trích thể hiện rõ qua ba giai đoạn: bàng hoàng và đau khổ trước khi trao kỷ vật, buồn sâu sắc và quyết tâm hy sinh khi trao kỷ vật, và tuyệt vọng, suy sụp sau khi trao kỷ vật.
Bài tham khảo 3:
Sự thay đổi trong tâm trạng của Thúy Kiều trước, trong và sau khi trao kỷ vật cho Thúy Vân diễn ra rất phức tạp. **Trước khi trao kỷ vật**, nỗi buồn, sầu muộn, lo lắng về tương lai lấp đầy tâm hồn Kiều. Hình ảnh "Dầu chong trắng đĩa lệ tràn thấm khăn" thể hiện sự u uất, tủi nhục và bất lực của nàng. Khi Thúy Vân hỏi han, Kiều bối rối, lo lắng, không biết phải nói gì. **Trong khi trao kỷ vật**, Kiều quyết định trao duyên cho Thúy Vân để thay mình nối duyên với Kim Trọng. Nàng trải lòng với em gái về nỗi đau khổ, tủi nhục khi phải hy sinh tình yêu của mình. Kiều dặn dò Vân trân trọng kỷ vật và giữ gìn lời thề với Kim Trọng. Dù tỏ ra dứt khoát, nàng vẫn còn nhiều luyến tiếc và đau khổ. **Sau khi trao kỷ vật**, Kiều chìm vào cơn mê man vì quá đau đớn. Khi tỉnh dậy, Kiều thấy mọi người vây quanh, lo lắng cho mình. Nàng không thể nói gì, chỉ biết nức nở khóc. Thúy Vân kể lại việc Kiều trao kỷ vật cho mình, làm Kiều càng thêm đau khổ, dằn vặt vì đã phụ bạc Kim Trọng. Tóm lại, tâm trạng của Thúy Kiều trước, trong và sau khi trao kỷ vật cho Thúy Vân trải qua nhiều biến đổi phức tạp. Từ nỗi buồn, lo lắng, Kiều dần trở nên dứt khoát, nhưng vẫn không thể che giấu được sự đau khổ và luyến tiếc. Sau khi trao kỷ vật, Kiều chìm vào tuyệt vọng, không còn tin tưởng vào tương lai.
Bài tham khảo 4:
Trong đoạn trích từ "Truyện Kiều" của Nguyễn Du, tâm trạng của Thúy Kiều thay đổi qua ba giai đoạn khi trao kỷ vật cho Thúy Vân. Trước khi trao kỷ vật, Kiều ở trong tình trạng bàng hoàng và đau khổ, thể hiện qua hình ảnh "dầu chong trắng đĩa lệ tràn thấm khăn." Nỗi niềm riêng tư của nàng bị dồn nén, không thể chia sẻ cùng ai, khiến nàng phải âm thầm khóc thầm suốt đêm. Trong khi trao kỷ vật, tâm trạng của Kiều bất an và xúc động. Khi Thúy Vân tỉnh dậy và hỏi han, Kiều bắt đầu bày tỏ nỗi lòng và sự đau khổ về mối tình còn dang dở với Kim Trọng. Nàng cảm thấy thẹn thùng khi nói ra điều này nhưng cũng cảm thấy phải thổ lộ để không phụ lòng Kim Trọng. Lúc này, Kiều thể hiện sự bất an về số phận và tương lai của mình, đồng thời hy vọng em gái sẽ thay nàng chăm sóc cho mối tình này. Kiều nhờ Thúy Vân chấp nhận lời thỉnh cầu của mình, thay nàng chắp nối tình duyên với Kim Trọng. Kiều đau lòng khi phải trao kỷ vật nhưng cũng hy sinh vì tình yêu và trách nhiệm với gia đình. Nàng thể hiện sự hy sinh cao cả, sẵn sàng chịu đựng mọi đau khổ để giữ trọn nghĩa tình với người yêu và em gái. Sau khi trao kỷ vật và nói lời từ biệt, Kiều cảm thấy tuyệt vọng và đau đớn tột cùng. Nàng nói lời cuối cùng với Kim Trọng, thể hiện nỗi tiếc nuối và nỗi đau khi phải phụ bạc tình yêu của mình. Kiều ngất xỉu vì xúc động và đau khổ, cho thấy sự đau đớn về cả thể xác lẫn tinh thần. Sau khi ngất xỉu, Kiều được mọi người trong nhà cố gắng cứu chữa. Khi tỉnh lại, nàng vẫn còn nức nở, không nói nên lời, thể hiện sự suy kiệt và bất lực trước hoàn cảnh. Tóm lại, tâm trạng của Thúy Kiều trải qua sự biến đổi từ đau khổ và lo lắng, đến xúc động và hy sinh, rồi cuối cùng là đau đớn và tuyệt vọng. Những cảm xúc này thể hiện rõ qua hành động và lời nói của Kiều, cho thấy tình cảnh bi thảm và tấm lòng hy sinh của nàng.
Bài tham khảo 5:
Trong đoạn trích từ "Truyện Kiều" của Nguyễn Du, tâm trạng của Thúy Kiều trước, trong và sau khi trao kỷ vật cho Thúy Vân đã có những thay đổi rõ rệt. Trước khi trao kỷ vật, Thúy Kiều chìm trong tâm trạng buồn bã, thổn thức, đầy bàng hoàng và lo âu. Nỗi buồn của nàng được thể hiện qua hình ảnh "dầu chong trắng đĩa lệ tràn thấm khăn," cùng sự trăn trở về số phận hẩm hiu, oan nghiệt của bản thân và day dứt vì không thể trọn vẹn tình yêu với Kim Trọng và hiếu thảo với cha mẹ. Nàng quyết định trao kỷ vật cho Thúy Vân để nhờ em thay mình gìn giữ tình yêu và thực hiện lời thề ước với Kim Trọng. Trong khi trao kỷ vật, Thúy Kiều tỏ ra e dè, thẹn thùng khi phải thổ lộ tâm tư với em gái, nghẹn ngào và xúc động khi nhắc lại kỷ niệm đẹp đẽ với Kim Trọng, bày tỏ nguyện vọng được em gái thay mình trọn vẹn tình yêu và hiếu thảo với cha mẹ. Nàng trao cho Thúy Vân những kỷ vật thiêng liêng của tình yêu và lời thề ước với Kim Trọng, đồng thời dặn dò em gái phải nhớ thương, trân trọng kỷ vật và giữ gìn lời thề ước. Sau khi trao kỷ vật, Thúy Kiều chìm trong đau đớn, tuyệt vọng khi phải chia tay tình yêu và tương lai của mình, rên rỉ, thổn thức, nước mắt tuôn trào, tự trách bản thân vì số phận hẩm hiu, bạc mệnh, và đau khổ vì phải phụ bạc Kim Trọng. Nàng rơi vào hôn mê vì quá đau đớn và tuyệt vọng. Sự thay đổi tâm trạng từ buồn bã, lo âu, day dứt, sang e dè, thẹn thùng, nghẹn ngào, xúc động và cuối cùng chìm trong đau đớn, tuyệt vọng, thể hiện rõ nét bi kịch tinh thần của Thúy Kiều, một người con gái tài sắc vẹn toàn nhưng lại phải chịu số phận hẩm hiu, oan nghiệt.
Bài tham khảo 6:
Sau khi xe duyên cho em, Kiều tiếp tục dặn dò Thúy Vân về những kỉ vật của nàng và Kim Trọng. Trong lời dặn dò ấy có chút xót xa đau đớn khi nàng nói rằng “Duyên này thì giữ vật này của chung”. Trong thâm tâm Kiều mong muốn cả hai nên vợ nên chồng nhưng sau này chỉ xin Thúy Vân đừng quên Thúy Kiều, đừng quên rằng chính nàng là người đã xe duyên cho cả hai. Sau này đã là vợ chồng, hạnh phúc bên nhau, Thúy Kiều chỉ mong Thúy Vân hãy nhớ nàng. Trong câu thơ có sự giằng xé đau đớn giữa tình cảm của mình và nguyện vọng của mình. Mong muốn xe duyên cho em nhưng lại nhớ đến những kỉ vật và không thể quên được. Chưa kể dường như nàng có dự cảm về cái chết, về tương lai mù mịt tuyệt vọng. Đây cũng chính là sự giằng xé trong tâm trạng của Kiều, nàng đau đáu về mối tình Kim Trọng, đau đáu vì không thể giữ được lời thề ước với Kim Trọng. Đây chính là sự đau đớn về tấm lòng thủy chung hướng về Kim Trọng của Kiều.
Bài tham khảo 7:
Với đoạn trích Trao duyên, ta đã thấy được những xúc cảm mà nhà thơ gửi gắm qua từng nhân vật của mình. Đặc biệt là nhân vật Kiều, Kiều trong Trao duyên đã để lại trong ta vô vàn suy nghĩ. Với từng hành động “Cậy em, ngồi lên, lạy rồi sẽ thưa” ta hiểu được sự trăn trở trong Kiều lúc này. Kiều mang theo nhiều hi vọng và trông cậy vào Vân. Sự kí gửi tình cảm của nàng với em gái giúp ta hiểu được Kiều xót xa, đau đớn như thế nào. Từng cử chỉ, hành động, lời nói của Kiều đều rất chân thực, đều rất chua xót, đau đớn. Kiều không thể không nghẹn ngào. Sự nghẹn ngào ở Kiều khiến ta thêm hiểu về tình cảm sâu nặng mà nàng dành cho Kim Trọng, cho người em gái. Với từng kỉ vật như chiếc vành, như bức tờ mây, Kiều đều trân trọng, đều luyến tiếc và níu giữ. Sự níu giữ ấy cũng vì nàng yêu, nàng trân trọng mối tình đẹp nhưng bị xã hội ấy vùi dập làm đau, làm đớn. Ta càng thêm chua xót cho những suy nghĩ, cho số phận nàng Kiều hẩm hiu. Có lẽ vì thế mà Kiều đã ích kỉ ,ích kỉ để “tình riêng, vật này của chung”. Có lẽ trong Kiều một chút ích kỉ nhen nhóm vẫn còn đó. Nhưng đó chẳng phải là điều minh chứng cho tình cảm của nàng với người yêu hay sao. Còn gì đau đớn, còn gì xót xa hơn thế nữa khi con người phải xa rời những gì mình thân thuộc, mình yêu thương. Đau xót, nghẹn ngào trong lòng Kiều cũng chính là tâm trạng thường tình, đương nhiên của người con gái với những dằn vặt giờ phút phải trao người yêu mình cho một người con gái khác. Việc Kiều tự mình dằn vặt trong thế giới nội tâm cũng là một điều hết sức hợp tình, hợp lí. Nhân vật của chúng ta là người con gái với bao nhạy cảm. Nay xa rời tình yêu, lời độc thoại nội tâm cất lên đau đớn: Ơi Kim Lang, hỡi Kim Lang… càng khiến bạn đọc xót xa muôn phần.
Bài tham khảo 8:
Mâu thuẫn chính được thể hiện qua đoạn trích là “mâu thuẫn giữa tình yêu lứa đôi và hạnh phúc bị tan vỡ”. Sự dở dang, tan vỡ này được thể hiện qua một câu thơ mang sắc thái thành ngữ: “Giữa đường đứt gánh tương tư”. Hình ảnh ẩn dụ “giữa đường đứt gánh” ta đã từng gặp trong ca dao. Thì ra, những đau khổ của Thúy Kiều nào có xa lạ gì với những số phận của người phụ nữ xưa. Tuy nhiên, bi kịch tình yêu tan vỡ của Kiều vẫn là đau đớn hơn bất cứ thiên tình sử nào trong văn học trước đó. Sau tám câu mở đầu Kiều nói với Vân về nỗi bất hạnh của mình, về sự thấu hiểu hoàn cảnh khó xử của em, Kiều tiếp tục thuyết phục Vân thay nàng trả nghĩa cho Kim Trọng. Kiều nói với Vân bằng những lời tâm sự biểu hiện qua các câu thơ mang phong cách thành ngữ: “tình máu mủ”, “lời nước non”, “thịt nát xương mòn”, “ngậm cười chín suối”. Những lời tâm sự có tác dụng thuyết phục. Kiều ràng buộc Vân bằng tình máu mủ, lại khẩn cầu em cho mình chút vui, chút ơn, chút thơm lây vì đức hi sinh cao đẹp của em. Vừa thuyết phục vừa ràng buộc, ràng buộc nhưng vẫn khẩn cầu, Kiều đã đạt được mục đích: nhờ Vân thay mình trả nghĩa cho Kim Trọng. Nhưng chính lúc mục đích đạt được là lúc bi kịch tình yêu của Kiều lên tới đỉnh cao. Kiều biết Thúy Vân lấy Kim Trọng là để trả nghĩa, là do “xót tình máu mủ” chứ không phải vì “lời nước non” cho nên Kiều chỉ có thể trao duyên cho Vân, còn tình yêu, nàng đâu có dễ trao. Với tình yêu, Kiều là “người mệnh bạc”. Nàng tìm cách trở về với tình yêu bằng hai con đường: để lại kỉ vật, linh hồn bất tử. Kiều đã trao lại Vân những kỉ vật. Nàng những mong, bằng kỉ vật, nàng sẽ hiện diện trong tình yêu. Những kỉ vật thiêng liêng và đẹp đẽ: “Chiếc thoa với bức tờ mây”, “phím đàn với mảnh hương nguyền”. Kỉ vật đẹp đẽ bởi nó gắn liền với những ngày đẹp nhất của đời Kiều. Kỉ vật thiêng liêng bởi nó là riêng – chỉ riêng cho Kiều và Kim Trọng. Kiều không muốn trao cho người thứ ba, dù đó là em mình. Bao xót xa trong một từ “của chung”: “Duyên này thì giữ, vật này của chung”. Bao đớn đau trong một từ “ngày xưa”: “Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa”.