Viết một đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về một trong hai bài thơ lục bát: “À ơi tay mẹ”, “Về thăm mẹ” hoặc một bài ca dao Việt Nam đã học.
Nội dung chi tiết
Đề bài: Viết một đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về một trong hai bài thơ lục bát: “À ơi tay mẹ”, “Về thăm mẹ” hoặc một bài ca dao Việt Nam đã học.
Bài tham khảo 1:
Bài thơ "À ơi tay mẹ" khắc họa hình ảnh người mẹ với đôi bàn tay đầy tình yêu và sự hy sinh. Đôi tay mẹ không chỉ che chắn mưa bão, bảo vệ mùa màng mà còn dịu dàng ru con vào giấc ngủ êm đềm. Đôi tay ấy thức trắng một đời vì con, gánh vác mọi lo toan và khó nhọc. Tình mẹ trải dài từ những ngày thơ ấu cho đến khi con trưởng thành, mãi mãi là ngọn gió mát, làn sương dịu, và ánh trăng soi sáng cuộc đời. Bàn tay mẹ chứa đựng phép nhiệm màu, chắt chiu từ những vất vả gian truân, mang đến sự bình yên và hạnh phúc cho con. Bài thơ gợi lên sự biết ơn sâu sắc của người con đối với tình mẹ bao la và tấm lòng hy sinh không vụ lợi của người mẹ.
Bài tham khảo 2:
Trong ca dao, cái cò chính là hiện thân của những người nông dân lao động bình thường: chất phác, siêng năng, cần mẫn và trải nhiều vất vả gieo neo. Bài ca dao “Con cò mà đi ăn đêm” mượn tiếng kêu thương của con cò khi lâm nạn để nói về con người lao động với phẩm chất vốn có của họ: chết vinh còn hơn sống nhục. Nhân vật trung tâm là con cò đi kiếm ăn vào ban đêm vì nghèo khó, thể hiện sự cần cù, chịu khó kiếm ăn với hy vọng mang lại ấm no hạnh phúc cho gia đình. Khi gặp nạn, tiếng cò kêu thương trong đêm khuya nghe sầu thảm và mong được cứu vớt. Lời khẩn cầu của cò hoàn toàn không vì sự sống mà để giãi bày tấm lòng trong sạch của mình. Con cò trong bài ca dao là hình ảnh ẩn dụ, biểu tượng cho người nông dân một nắng hai sương, chịu đựng nhiều bất hạnh. Ước muốn sau cùng của con cò là chết trong nước trong, thể hiện tâm hồn trong sáng, thanh cao. Qua thân phận con cò, tác giả dân gian nêu lên triết lý nhân sinh tuyệt đẹp, ca ngợi tâm hồn trong sáng nhân hậu, thà chết trong còn hơn sống đục.
Bài tham khảo 3:
Đứng bên ni đồng ngó bên tê đồng, mênh mông bát ngát
Đứng bên tê đồng ngó bên ni đồng, bát ngát mênh mông
Thân em như chẽn lúa đòng đòng
Phất phơ dưới ngọn nắng hồng ban mai.
Bài ca dao như được cất lên từ cánh đồng lúa bát ngát trong lời tự tình của cô thôn nữ đẹp xinh phơi phới sức xuân. Nhân vật trữ tình trong bài ca dao là cô thôn nữ đứng trước cánh đồng quê, lòng dâng trào cảm hứng, say sưa trước khung cảnh thân thuộc. Với ngôn ngữ mộc mạc, bình dị và thủ pháp đảo ngữ, cô gái ấy gợi tả được sự mênh mông bát ngát của cánh đồng quê hương. Hình ảnh cô thôn nữ trẻ trung, xinh đẹp căng tràn nhựa sống, tự ví mình như chẽn lúa đòng đòng, phất phơ dưới ngọn nắng hồng ban mai, không chỉ phản ánh vẻ đẹp duyên dáng mà còn gợi lên niềm tự hào và tin tưởng vào tương lai. Qua bốn câu ca dao, bài thơ đã vẽ lên hình ảnh quê hương tươi sáng và con người yêu đời, làm chủ thiên nhiên, làm chủ cuộc sống, thêm yêu cuộc sống và quê hương, trân trọng truyền thống và biết ơn những người nông dân Việt Nam.