Chia sẻ cảm xúc của bản thân về một bài thơ bốn chữ hoặc năm chữ, giúp người đọc cảm nhận được cái hay của bài thơ

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 7 kết nối tri thức. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Chia sẻ cảm xúc của bản thân về một bài thơ bốn chữ hoặc năm chữ, giúp người đọc cảm nhận được cái hay của bài thơ

Nội dung chi tiết

Đề tài: Chia sẻ cảm xúc của bản thân về một bài thơ bốn chữ hoặc năm chữ, giúp người đọc cảm nhận được cái hay của bài thơ

Bài tham khảo 1:

Bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên là một bài thơ chứa đầy hàm súc, là sự tiếc nuối của tác giả về một nền văn học đã từng rất rực rỡ. Ở hai khổ đầu, tác giả đã tái hiện lại không khí ngày tết xưa khi ông đồ còn được trọng dụng. Tết đến xuân về, hoa đào đua nhau khoe sắc thắm, phố phường đông vui, tấp nập và ông đồ xuất hiện bên hè phố bán đôi câu đối để mọi người trưng trong nhà như một văn hóa không thể thiếu ngày đầu năm mới. Những nét chữ thanh thoát như phượng múa rồng bay, gửi gắm cả tâm hồn và tấm lòng người viết. Thế nhưng theo thời gian, phong tục treo câu đối ngày tết không còn được ưa chuộng. Từ “nhưng” như nốt trầm trong khúc ca ngày xuân, cho thấy sự thay đổi trong bước đi chầm chậm của thời gian. Người tri âm xưa nay đã là khách qua đường. Niềm vui nhỏ nhoi của ông đồ là được mang nét chữ của mình đem lại chút vui cho mọi người trong dịp tết đến xuân về nay đã không còn. Nỗi buồn của lòng người khiến những vật vô tri vô giác như giấy đỏ, bút nghiên cũng thấm thía nỗi xót xa. Hình ảnh ông đồ xưa vốn gắn với nét đẹp truyền thống về nền văn hóa nho học, nay dần bị lãng quên “Lá vàng bay trên giấy/Ngoài trời mưa bụi bay”. Ông vẫn ngồi đấy nhưng chẳng mấy ai còn để ý, lá vàng rơi giữa ngày xuân trên trang giấy nhạt phai như dấu chấm hết cho sự sinh sôi. Hạt mưa bụi nhạt nhòa bay trong cái se lạnh như khóc thương, tiễn biệt cho một thời đại đang dần trôi vào dĩ vãng. Ta như cảm nhận được qua tứ thơ là tâm trạng của thi nhân, phảng phất một nỗi xót thương, nỗi niềm hoài cổ nhớ tiếc của nhà thơ cho một thời đã qua. Và câu hỏi cuối bài thơ như lời tự vấn cũng là hỏi người, hỏi vọng về quá khứ với bao ngậm ngùi “Những người muôn năm cũ/Hồn ở đâu bây giờ?”. Ông đồ vắng bóng không chỉ khép lại một thời đại của quá khứ, đó còn là sự mai một truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc. Bài thơ đã chạm đến những rung cảm của lòng người, để lại những suy ngẫm sâu sắc với mỗi người.

Bài tham khảo 2:

Mùa thu luôn là đề tài khiến thi nhân phải cảm thấy yêu mến vì đó là mùa của những điều nhẹ nhàng và êm đềm nhất, mùa của sự yên bình và những cảm xúc sâu sắc nhất. Mùa thu trong thơ Hữu Thỉnh qua bài thơ 'Sang thu' thật đẹp, thật lãng mạn và chân thành, và tấm lòng của nhà thơ cũng rất duyên. Bài thơ đã thành công trong việc mô tả sự thay đổi kỳ diệu của thời tiết và tự nhiên, cũng như tâm trạng của con người. 'Sang thu' tái hiện một cách nhẹ nhàng sự chuyển đổi của mùa thu, khi trời đất chuyển sang thu có chút bối rối, chút ngập ngừng và đặc biệt là sự ngạc nhiên, hồi hộp của nhà thơ khi nhận ra sự thay đổi của thời tiết và tự nhiên. Mùa thu mang lại cho con người những giai điệu dịu dàng nhất. Dấu hiệu của mùa thu trong thơ Hữu Thỉnh thực sự rất bình dị và gần gũi, không phải là hương của mùa thu, không phải là bề mặt của hồ tĩnh lặng, cũng không phải là những chiếc lá rụng. Mùa thu trong thơ ông chính là 'hương ổi', là hương vị đặc trưng của miền quê Việt Nam mỗi khi thu về. Thiên nhiên trong mùa thu cũng trở nên yên bình và trầm tĩnh hơn. Tiếng sấm không còn gây bất ngờ mà trở nên im lặng hơn trên hàng cây già nghiêng mình. Tác giả đã rút ra kinh nghiệm và sự trải nghiệm của một đời người thông qua việc liên tưởng đến 'hàng cây già nghiêng mình'. Tiếng sấm và hàng cây trong hai câu thơ cuối dường như là biểu tượng của những con người đã trải qua, đã trải qua tuổi trẻ hồn nhiên, đầy nhiệt huyết. Hữu Thỉnh với bài thơ 'Sang thu' độc đáo và thú vị, cách cảm nhận tinh tế nhẹ nhàng cùng những trải nghiệm đáng suy ngẫm đã khiến cho người đọc có cái nhìn sâu sắc và mới mẻ hơn về mùa thu. Đóng sách lại, mùa thu của Hữu Thỉnh vẫn còn vương vấn đâu đây trong tâm trí của mỗi người chúng ta.

Bài tham khảo 3:

Một trong những bài thơ mà em cảm thấy ấn tượng nhất của nhà thơ Tố Hữu là “Lượm”. Với tác phẩm này, tác giả đã khắc họa hình ảnh trung tâm là Lượm - một cậu bé vẫn còn nhỏ tuổi nhưng rất dũng cảm. Lượm hiện lên với dáng người nhỏ bé nhưng rất nhanh nhẹn. Cái xắc xinh xinh đeo trên vai. Cùng chiếc mũ ca lô đội lệch trên đầu. Miệng thì huýt sáo vang. Với cách so sánh “như con chim chích” đang “nhảy trên đường vàng”, chúng ta cảm nhận được vẻ hồn nhiên, ngây thơ của nhân vật này. Không chỉ vậy, tác giả còn khắc họa nét tính cách gan dạ và dũng cảm của nhân vật này. Trong công việc, cậu luôn sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ. Một mình băng băng với lá thư đề “thượng khẩn” trong tay. Lượm không sợ nguy hiểm nơi mặt trận với đạn bay vèo vèo. Nhưng rồi, Lượm đã ngã xuống trên cánh đồng quê khi đang làm nhiệm vụ. Hình ảnh “một dòng máu tươi” như dội thẳng vào trái tim người đọc một sự thật phũ phàng, khiến dòng nước mắt chỉ trực trào ra, thương tiếc cho người chiến sĩ nhỏ tuổi anh hùng. Lượm đang nằm trên lúa, đôi tay còn nắm chặt lấy bông lúa. Xung quanh phảng phất hương thơm của sữa lúa mà hồn vẫn đang “bay giữa đồng”. Những dòng thơ cuối tuy lặp lại những câu thơ đầu bài, nhưng lại mang một sắc thái khác, đau thương khôn tả. Đó giống như là những hoài niệm về một cậu bé hồn nhiên, vui tươi thuở ban đầu, nay đã về với đất mẹ thân yêu. Tuy đau thương nhưng cái chết của Lượm là cái chết anh hùng và đầy tự hào. Bài thơ đã khơi gợi cho người đọc những cảm xúc thật đẹp đẽ

Bài tham khảo 4:

Khi đọc “Đêm nay Bác không ngủ” của Minh Huệ, em đã cảm nhận được trọn vẹn hình ảnh Bác Hồ - một con người với trái tim rộng lớn, giàu tình yêu thương. Bài thơ dựa trên sự kiện trong chiến dịch Biên giới cuối năm 1950, Bác Hồ trực tiếp ra mặt trận theo dõi và chỉ huy cuộc chiến đấu của bộ đội và nhân dân. Mở đầu bài thơ là hình ảnh anh đội viên chợt tỉnh giấc trong đêm, khi trời đã về khuya nhưng Bác vẫn ngồi đó, chưa ngủ. Qua cảm nhận của anh đội viên, Bác Hồ hiện lên thật gần gũi, thân thương. Cách gọi “Người Cha mái tóc bạc” cho thấy một tình cảm gắn bó như thể ruột thịt. Đối với anh đội viên, Bác cũng giống như người cha luôn suy nghĩ, chăm lo cho những đứa con. Hành động Bác đi “dém chăn” với bước chân nhẹ nhàng để bộ đội không tỉnh giấc khiến tôi thật ấn tượng. Hiếm thấy một vị lãnh tụ nào lại giản dị, gần gũi như vậy. Điều đó càng giúp tôi cảm nhận rõ ràng hơn về lòng yêu thương, quan tâm và lo lắng sâu sắc của Bác dành cho các chiến sĩ. Đặc biệt nhất, tấm lòng yêu thương sâu sắc, rộng lớn của Bác dành cho bộ đội và nhân dân còn được thể hiện dân qua lời bộc bạch trực tiếp. Khi nghe anh đội viên đòi Bác phải đi ngủ sớm, Bác đã bộc bạch lí do còn thức là vì thương đoàn dân công. Đọc đến đây, chúng ta cảm thấy cảm phục và yêu mến thêm con người vĩ đại của dân tộc. Dù là một vị lãnh tụ, nhưng Bác vẫn quan tâm đến cuộc sống của đoàn dân công. Bác lo lắng cho họ từ miếng ăn, cái mặc đến giấc ngủ. Từ những sự việc bình thường, với lối diễn đạt giản dị và trong sáng, tác giả giúp cho người đọc thấy được sự gắn bó chặt chẽ giữa Bác Hồ và đồng bào, chiến sĩ - đồng thời làm sáng tỏ phẩm chất cao đẹp của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Bài tham khảo 5:

Đồng dao mùa xuân là một sáng tác thơ đem đến nhiều cung bậc cảm xúc. Mở đầu bài thơ, Nguyễn Khoa Điềm đưa người đọc đến với khói lửa đau thương của chiến tranh, với sự hi sinh quyết liệt của những người lính áo xanh vì hòa bình của dân tộc. Đến giữa bài thơ, bầu không khí lại lắng đọng với những nét đẹp khác lạ của những người lính trẻ. Phía sau sự anh dũng, can trường mà chúng ta thường thấy, chính là những chàng thanh niên mới lớn vẫn còn ham chơi, còn sợ đắng, còn mê thả diều. Những vẫn thơ tinh nghịch ấy, vừa gợi lên một chút vui tươi, thì khổ thơ sau đó lại kéo cảm xúc của người đọc xuống, với sự hi sinh của những chàng lính trẻ. Có người đã hi sinh, có người lại tiếp tục bước tiếp. Nhưng đáng quý nhất, là tinh thần đồng chí, đồng đội của họ. Không một người lính nào bị bỏ lại phía sau, không một ai bị lãng quên cả. Những người lính đã hi sinh lại tiếp tục đồng hành với đồng đội, tiếp tục góp lửa cho chiến dịch theo một cách riêng biệt. Cuối bài thơ, đất nước hòa bình, những vần thơ cũng trở nên bình lặng. Những người lính đã hi sinh, nhưng họ vẫn sẽ sống mãi trong trái tim người dân Việt Nam, trong hồn thiêng của sông núi. Những cung bậc cảm xúc, tự hào, thương tiếc, hào hùng, trân trọng ấy, đã được bài thơ Đồng dao mùa xuân gợi lên qua những vần thơ.