Viết đoạn văn (khoảng 10-15 câu) phân tích đặc điểm nhân vật người cha - tía nuôi của cậu bé An

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 8 kết nối tri thức. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Viết đoạn văn (khoảng 10-15 câu) phân tích đặc điểm nhân vật người cha - tía nuôi của cậu bé An

Nội dung chi tiết

Đề tài: Viết đoạn văn (khoảng 10-15 câu) phân tích đặc điểm nhân vật người cha - tía nuôi của cậu bé An

Bài tham khảo 1:

Người tía nuôi trong đoạn trích "Rừng cháy" đã để lại cho em nỗi xúc động trước tình cảm cha con gần gũi, thiêng liêng trong những năm tháng kháng chiến của dân tộc. Người tía hiện lên với tình yêu thương vô bờ dành cho cậu bé An. Tuy An không phải con ruột nhưng ông vẫn luôn bảo vệ, chở che cậu trước lần càn quét của địch ở rừng. Để làm nổi bật đặc điểm của nhân vật, tác giả Đoàn Giỏi đã đặt tía nuôi vào hoàn cảnh vô cùng đặc biệt. Hôm đó, rừng núi đại ngàn "hiện lên với tất cả vẻ uy nghi tráng lệ của nó trong ánh mặt trời vàng óng", hai cha con đang nghỉ trưa dưới gốc tràm thì bầu không khí tĩnh lặng bị phá vỡ bởi "tiếng động cơ gào rú chuyển động rung trời". Chứng kiến tàu bay của địch đang nã từng đợt súng và thả bom xuống rừng, tía nuôi nhanh chóng gọi "An ơi! Nằm xuống mau. Nó thả cái gì đen đen xuống kia. Nó thả...". Chẳng chờ con đáp lại, ông vội đẩy con nằm gí xuống cỏ, bảo An "đừng ngóc đầu dậy nghe con!". Hành động bảo vệ con của ông diễn ra vô cùng nhanh chóng và dứt khoát, càng làm nổi bật sự dũng cảm và tình yêu thương vô bờ đối với An. Bên cạnh đó, mỗi lời nói như "An ơi!", "Chắc là bom lép, đừng ngóc đầu dậy nghe con!", "Giặc đốt rừng, con ơi!" đều chan chứa biết bao thương mến của ông dành cho người con chẳng phải máu mủ ruột rà. Nhìn thấy thằng bé tiếc hùi hụi thùng mật mà cả hai cha con phải vất vả lấy được, ông quát lớn "Chạy thoát thân đã!", rồi "vất cái nón đang đội trên đầu xuống, tay chỉ cầm chiếc nỏ lôi tôi chạy ngược hướng gió, nơi ngọn lửa bắt đầu tràn đến chúng tôi". Hình ảnh người tía nuôi với sự gan dạ, chất phác và giàu tình yêu thương đã được nhà văn xây dựng thông qua lời nói, hành động cụ thể. Trong tác phẩm, tác giả còn sử dụng hệ thống từ ngữ địa phương giàu sắc thái biểu cảm nhằm khắc họa sự chất phác, hồn hậu của người miền Tây. Có thể thấy, tình yêu thương của tía nuôi đã giúp An vượt qua được nỗi sợ hãi trước cái chết cận kề. Thông qua nhân vật tía nuôi, tác giả bày tỏ thái độ trân trọng, ngợi ca tình cảm gia đình thiêng liêng.

Bài tham khảo 2:

Nhân vật người tía trong đoạn trích “Rừng cháy” là một nông dân Nam Bộ đã góp phần tạo nên linh hồn của câu chuyện. Giữa cái nền thiên nhiên hùng vĩ, hoang sơ, con người xuất hiện với sự chân thật, đôn hậu như tạo nên cái hồn cho văn bản. Người tía trong văn bản xuất hiện qua những lần tất tả, vội vã lôi đứa con trai nuôi tháo chạy khỏi bom mìn, lửa đạn. Ở đây, ta thấy thấm đẫm tấm lòng nhân hậu, chất phác, bình dị của con người Nam Bộ. An không phải là con ruột của người tía nuôi, nhưng có lẽ ở bên cạnh tía, An phần nào cảm thấy vơi bớt đi những tủi hờn, khốn khổ của đứa trẻ mồ côi giữa những ngày chiến trinh lửa đạn. Những tiếng gọi rụng rời, đầy khủng khiếp, kinh hoàng của người cha trong những lần có bom giật khiến người đọc không khỏi xốn xang vì sự tàn ác của chiến tranh và cũng cảm phục tấm lòng yêu thương nơi người cha nghèo khổ. Nỗi đau, nỗi nhớ thương và mất mát... do quân giặc đem đến cho người cha, cho An, cho nhân dân trên khắp mọi miền đất nước ta có bao giờ nguôi! Và chính trong những nỗi đau ấy, có những thứ tình cảm đã sưởi ấm con tim của đồng loại, đã làm cho người ta vơi đi được phần nào đớn đau, mất mát, đó chính là sự cưu mang. Người cha trong văn bản đã khiến người đọc ấm lòng vì tính cách khẳng khái, trái tim yêu thương, đôn hậu. Có thể nói, con người và thiên nhiên trong đoạn trích “Rừng cháy” đã cùng nhau song hành để tạo nên bản anh hùng ca về một dân tộc mạnh mẽ, kiên cường.

Bài tham khảo 3:

Mỗi lần đọc lại đoạn trích "Rừng cháy", em không thể nào không xúc động trước những tình cảm thiêng liêng mà người tía nuôi dành cho An. Nếu trong "Đi lấy mật", ông hiện lên là một người đàn ông vô cùng khỏe khoắn, đầy mạnh mẽ thì ở đoạn trích này ông lại được tác giả xây dựng thành hình ảnh người đàn ông đầy ắp những sự yêu thương, lo lắng cho con nuôi. Tác giả đã đặt nhân vật vào tình cảnh đầy ngặt nghèo để có dịp được thể hiện những phẩm chất đáng quý của mình. Sau khi lấy mật sau, đang nằm dưới gốc cây để nghỉ một chút thì nghe thấy tiếng động cơ gào rú. Âm thanh yên lặng của núi rừng đã bị tàn phá bởi những quả bom rơi xuống mặt đất tạo ra vụ nổ. Trong hoàn cảnh đầy hiểm nguy đó, tình cảm mà ông dành cho bé An đã vượt qua mọi ranh giới, trở thành một điểm tựa vững chắc cho sự sống của bé An. Để tránh khỏi bom đạn, ông đã nhanh trí đẩy An ngã xuống để né bom đạn. Ông hiện lên là người đàn ông vô cùng nhanh trí và thông minh, quả không hổ danh là người con nơi núi rừng. Ông gọi An là con chan chứa biết bao nhiêu tình thương. Nhìn thấy An đang loay hoay tiếc nuối hai thùng mật lớn, ông quát lớn chạy thoát thân đã. Tác giả đã đem đến cho người đọc về sự nhân hậu, tình thương bằng cách xây dựng nhân vật qua lời nói và hành động cụ thể. Chính tình yêu thương cao thượng này đã giúp hai cha con vượt qua được hoàn cảnh nguy hiểm. Từ ngữ địa phương cũng được tác giả sử dụng trong đoạn trích góp phần lớn tạo lên sự chất phác, giản dị của người nông dân miền Tây. Thông qua nhân vật tía nuôi, tác giả muốn khẳng định tình cảm thiêng liêng của gia đình.

Bài tham khảo 4:

Khi đọc đoạn trích "Rừng cháy" ta có thể dễ dàng thấy một hình ảnh người thuần nông Nam Bộ góp phần lớn tạo nên những nét đặc sắc cho câu chuyện, đó cũng chính là nhân vật tía nuôi của An. Người cha xuất hiện lên trong đoạn trích thật giản dị và gần gũi giữa thiên nhiên rộng lớn, hoang sơ, hùng vĩ. Ông hiện lên với một thân hình khỏe khắn, mạnh mẽ nhưng cũng vô cùng đầy ắp tình thương, thể hiện sự tinh tế trong chăm sóc con của mình. Và ở trong đoạn trích "Rừng cháy", tính cách đáng quý ấy của người tía nuôi lại càng được hiện lên rõ nét hơn. Câu chuyện kể về hành trình đi vào rừng lấy mật của hai cha con, trên đường trở về nhà thì bỗng nhiên có một tiếng động lớn từ khắp rừng, đó chính là ba chiếc máy bay địch đang bay trên cao chúng thả một cái gì đó đen đen xuống dưới mặt đất. Ngay lập tức, tía nuôi nói với An nằm xuống để tránh bom nổ, điều này chứng tỏ ông là một người rất nhạy bén và nhanh trí, có khả năng quan sát tình hình rất tốt. Quả không hổ danh là người con núi rừng, am hiểu về những tình huống bất ngờ của đời sống cũng như hoàn cảnh lúc bấy giờ. Trong tình thế đầy ắp sự nguy hiểm đấy, tía nuôi An đã hành động đầy thận trọng và tỉ mỉ, ông còn dặn đi dặn lại An rằng "Chắc là bom lép, đừng ngóc đầu dậy nghe con". Chữ "Con" được phát ra từ miệng người cha nuôi nghe thật ấm áp làm sao, đó chính là tình cảm thiêng liêng của gia đình, đầy yêu thương, lo lắng. Khi biết được giặc đốt rừng, ông một lần nữa lại thể hiện bản năng sinh tồn của mình. Tía nuôi bảo An chạy thoát thân trước, bỏ lại hai thùng mật và động viên An chạy hết sức mình. Tóm lại, nhân vật tía nuôi đã để lại trong tâm trí người đọc về một người cha nuôi đầy ắp tình thương, và ông cũng là tấm gương đại diện cho vượt qua mọi gian nan, thử thách, nghịch cảnh cuộc đời mà chúng ta không thể nào lãng quên được.

Bài tham khảo 5:

Khi đọc đoạn trích “Rừng cháy”ta có thể bắt gặp hình ảnh một nông dân Nam Bộ tạo nên linh hồn của câu chuyện, cũng chính là tía nuôi của An. Người cha xuất hiện chân thật và giản dị giữa thiên nhiên hùng vĩ, hoang sơ, vừa bình dị, vừa cao cả. Người tía trong văn bản xuất hiện qua những lần tất tả, vội vã lôi đứa con trai nuôi tháo chạy khỏi bom mìn, lửa đạn. Ở đây, ta thấy thấm đẫm tấm lòng nhân hậu, chất phác, bình dị của con người Nam Bộ. An không phải là con ruột của người tía nuôi, nhưng có lẽ ở bên cạnh tía, An phần nào cảm thấy vơi bớt đi những tủi hờn, khốn khổ của đứa trẻ mồ côi giữa những ngày chiến trinh lửa đạn. Những tiếng gọi rụng rời, đầy khủng khiếp, kinh hoàng của người cha trong những lần có bom giật khiến người đọc không khỏi xốn xang vì sự tàn ác của chiến tranh và cũng cảm phục tấm lòng yêu thương nơi người cha nghèo khổ. Nỗi đau, nỗi nhớ thương và mất mát... do quân giặc đem đến cho người cha, cho An, cho nhân dân trên khắp mọi miền đất nước ta có bao giờ nguôi! Và chính trong những nỗi đau ấy, có những thứ tình cảm đã sưởi ấm con tim của đồng loại, đã làm cho người ta vơi đi được phần nào đớn đau, mất mát, đó chính là sự cưu mang. Người cha trong văn bản đã khiến người đọc ấm lòng vì tính cách khẳng khái, trái tim yêu thương, đôn hậu. Có thể nói, con người và thiên nhiên trong đoạn trích “Rừng cháy” đã cùng nhau song hành để tạo nên bản anh hùng ca về một dân tộc mạnh mẽ, kiên cường.