Hãy kể lại một sự kiện trong câu chuyện bằng lời của nhân vật thầy Đuy sen

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 7 kết nối tri thức. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Hãy kể lại một sự kiện trong câu chuyện bằng lời của nhân vật thầy Đuy sen

Nội dung chi tiết

Đề tài: Hãy kể lại một sự kiện trong câu chuyện bằng lời của nhân vật thầy Đuy sen

Bài tham khảo 1:

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi chuyển đến vùng miền núi để giảng dạy. Cảm giác khi đến đây là một chút lạ lẫm và tôi nhận thấy rằng cuộc sống ở đây đang thiếu thốn nhiều điều. Tôi bắt đầu nảy ra ý tưởng là phải làm điều gì đó, dù nhỏ nhưng có thể thay đổi một phần nào đó trong cho ngôi làng này.

Với niềm hy vọng giúp đỡ các em học sinh tới trường một cách tốt nhất, tôi bắt đầu sửa sang trường học. Tôi bắt đầu từ việc cải thiện lò sưởi trong trường, đảm bảo các em sẽ không phải chịu đựng cái lạnh của mùa đông. Sau khi hoàn thành công việc, tôi nhìn thấy một nhóm các em đang nghỉ ngơi trong khu vực trường. Tôi bước ra gặp các em và hỏi xem có điều gì có thể giúp các em không. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi thấy sự phấn khích và mong đợi từ phía các em về việc được đi học.

Một trong số các em, Antunai, đã chia sẻ về hoàn cảnh khó khăn của mình và mong muốn được đi học. Tôi đã khích lệ và động viên từng em học sinh, và cảm thấy vui vì có thể làm một điều gì đó ý nghĩa cho các em. Tôi vui vẻ nhận lời Antunai khi em đồng ý trở thành người dẫn đường cho các bạn đi học.

Mặc dù cảm thấy buồn khi nhận ra rằng nhiều trẻ em vẫn chưa có cơ hội tới trường học, nhưng tôi hi vọng rằng những nỗ lực nhỏ nhoi của mình sẽ làm thay đổi ít nhiều cuộc sống của các em.

Bài tham khảo 2:

Hôm nay, khi tôi đến vùng miền núi để bắt đầu nhiệm vụ giảng dạy, mới đầu tôi cảm thấy khá hoang mang vì nơi đây chưa thực sự phát triển như tôi tưởng, các em nhỏ phải đi làm rât nhiều. Tôi thấy các em phải đi nhặt Ki - giắc và xác những bao tải to gấp đôi thân hình nhỏ bé của mình. Đột nhiên, trong tâm trí tôi luôn hiện lên một ý tưởng, một ước mơ nhỏ nhoi nhưng có thể làm để giúp các em được đến trường học hàng ngày.

Nhìn vào trạng thái học đường hiện tại, tôi nhận ra rằng trẻ em ở đây đáng lẽ ra phải được hưởng một môi trường học tập tốt hơn. Với niềm hy vọng mang lại sự thuận lợi cho các em, tôi bắt đầu sửa chữa và cải thiện đồng bộ cơ sở vật chất của trường. Tôi bắt đầu từ việc đảm bảo hệ thống sưởi ấm hoạt động tốt, để các em không còn phải chịu đựng cái lạnh của mùa đông.

Sau khi hoàn thành công việc, tôi nhìn thấy nhóm học sinh đang nghỉ ngơi trong khuôn viên trường. Tôi tiếp cận và hỏi xem có điều gì tôi có thể giúp đỡ các em. Sự phấn khích và mong đợi từ phía các em đã khẳng định rằng quyết định của tôi là đúng đắn.

Trong số các em, Antunai, đã chia sẻ với tôi về hoàn cảnh khó khăn mà em đang phải đối diện và ước mơ được đến trường học. Tôi không chỉ khích lệ Antunai, mà còn động viên từng em học sinh khác, vì tôi tin rằng giáo dục là chìa khóa mở ra những cơ hội mới cho họ.

Mặc cho những khó khăn và trở ngại, tôi luôn hy vọng rằng sẽ có những thay đổi tích cực từ những nỗ lực nhỏ nhoi của mình. Biết rằng có thể giúp đỡ các em trẻ đến với tương lai tươi sáng là nguồn động viên lớn nhất cho tôi.

Bài tham khảo 3:

Hôm nay, khi tôi bước chân vào miền núi này để bắt đầu công việc giảng dạy, tôi cảm nhận được sự lạ lẫm ẩn chứa trong không gian xung quanh. Cuộc sống ở đây dường như thiếu thốn nhiều điều mà chúng ta thường dễ dàng có được. Tuy nhiên, tôi không chấp nhận nhìn thấy điều đó mà ngay lập tức nảy sinh ý nghĩ về việc làm điều gì đó, dù chỉ là nhỏ nhặt nhưng có thể tạo nên sự thay đổi tích cực cho cộng đồng nơi đây.

Sau khi tìm hiểu và đánh giá trạng thái của trường học ở địa phương này, tôi quyết định bắt tay vào việc sửa chữa cải tạo. Mục tiêu của tôi là tạo ra một môi trường học tập tốt nhất có thể cho các em học sinh ở đây. Từ việc sửa lò sưởi cho đến việc trải rơm dưới nền nhà, tất cả đều nhằm mục đích tạo ra sự ấm áp trong mùa đông lạnh giá và tạo điều kiện thuận lợi cho việc học tập.

Khi đã hoàn thành công việc, tôi bỗng nhìn thấy một nhóm các bạn nhỏ đang dừng chân nghỉ ngơi trong khuôn viên trường. Tôi không ngần ngại tiếp cận và trò chuyện với họ, muốn hiểu hơn về hoàn cảnh và ước mơ của từng em. Tôi cố gắng khuyến khích và động viên họ, bằng niềm tin rằng giáo dục là chìa khóa mở ra những cơ hội mới và định hướng tương lai cho các em.

Dù đối diện với nhiều khó khăn cùng trở ngại, tôi không ngừng hy vọng vào khả năng thay đổi tích cực từ những nỗ lực nhỏ nhoi của mình. Tôi tin rằng, mỗi hành động nhỏ nhặt và thiết thực của chúng ta có thể mang lại sự đổi mới và cải thịnh về mặt giáo dục và cộng đồng.

Bài tham khảo 4:

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi chuyển công tác vì miền núi giảng dạy. Mọi thứ ở nơi này có chút xa lạ và tôi cảm thấy cuộc sống còn thiếu thốn rất nhiều thứ. Tôi liền nghĩ mình phải làm một điều gì đấy, có thể nhỏ thôi nhưng sẽ một phần nào đó thay đổi được cuộc sống của nơi đây.

Thế là tôi bắt tay sửa sang lại trường học, với mong muốn giúp cho trẻ em được tới trường học đàng hoàng. Bắt đầu từ việc đắp lò sưởi ở góc nhà, rồi bắc cả ống khói trên mái và trữ sẵn cúi để sưởi ấm trong mùa đông. Còn dưới nền nhà thì sẽ trải rơm thật nhiều. Tất cả những điều tôi làm là để tạo điều kiện tốt nhất, giúp các em học sinh có thể được học tập trong môi trường ấm áp và không phải chịu đựng mùa đông lạnh giá.

Sau khi tạm xong xuôi, tôi vô tình nhìn thấy những em gái đi ngang qua nghỉ ngơi. Tôi từ trong cửa bước ra, lúc ấy người đang bê bết đất, tôi ngẩn người nhưng rồi cũng mau chóng mỉm cười niềm nở, lấy tay quệt mồ hôi trên mặt mà hỏi: “Đi đâu về thế các em gái?”. Thấy những đứa trẻ lúng túng, im lặng ngồi cạnh những bao ki-giắc thẹn thò nhìn nhau bẽn lẽn. Để xua tan bầu không khí ngượng ngùng, tôi nháy mắt động viên các em. Tôi bảo các em rằng “Các em cả sẽ học tập ở đây là gì?”, rôi tôi khoe với các em rằng ngôi trường của các em đã xong đến nơi rồi và có thể là bắt đầu học được rồi. Cuối cùng tôi hỏi các em “các em thích học không”, “các em sẽ đi học chứ?”. Sự háo hức, mong chờ được đón tiếp các em tới trường bùng dậy trong lòng tôi một lúc càng lớn hơn.

Nhìn nét mặt rụt rè của các em, tôi hiểu được rằng đứa trẻ nào cũng khao khát được tới trường để học như thế nào. Tuy nhiên, do hoàn cảnh thiếu thốn, sự không được cho phép và ủng hộ của gia đình khiến cho các em không có cơ hội được đi học. Bỗng có một em mạnh dạn trả lời rằng: “Nếu thím em cho đi thì em sẽ đi”. Tôi tò mò hỏi tại sao thím em ấy lại không cho đi và hỏi tên em ấy. Thì ra tên em ấy là An-tư-nai. Đó là một cái tên hay, tôi liền khen ngợi em và còn nói thêm “mà em thì chắc là ngoan lắm phải không?”. Tôi không nghĩ rằng từ lời khen và nụ cười hiền từ của tôi khi ấy đã khiến cho cô bé thấy ấm lòng hẳn lại.

Rồi tôi mới biết rằng em mồ côi cha mẹ và sống với chú thím, em ấy thật đáng thương. Tôi mỉm cười nhờ An-tư-nai sẽ dẫn các bạn đi học. Tôi chỉnh lại cách gọi của các em là gọi bằng thầy chứ không phải là chú. Rồi tôi mời các em đi xem trường, nhưng các em ấy lại phải về nhà nên tôi đành hẹn dịp khác. Sau khi các em đứng dậy cõng những bao ki-giắc trên lưng rảo bước về làng, thì tôi cũng cầm lấy chiếc liềm và sợi dây đi lấy rạ khô lần nữa tranh thủ trời chưa tối.

Tôi nghĩ rằng trẻ em đáng lẽ ra phải được tạo điều kiện tốt nhất để tới trường đi học. Nhưng có lẽ mọi người vẫn chưa hiểu được sự khao khát của trẻ thơ và chưa coi trọng việc giáo dục các em. Điều đó khiến tôi cảm thấy rất buồn, và muốn sẽ làm điều gì đó để thay đổi hoàn cảnh khó khăn này.