Kể lại “Chuyện cổ tích về loài người” bằng lời của em.
Nội dung chi tiết
Đề bài: Kể lại “Chuyện cổ tích về loài người” bằng lời của em
Bài tham khảo 1:
Chuyện cổ tích về loài người là một bài thơ của Xuân Quỳnh. Bài thơ này tưởng tượng về nguồn gốc của loài người và sự phát triển của trái đất từ khu có con người. Ngày xửa ngày xưa, khi mà Mặt đất hãy còn trần trụi, chẳng bóng cây ngọn cỏ nào. Lúc ấy đến cả ông Mặt trời vẫn chưa xuất hiện, chỉ có màn đêm đen tối, hiu quạnh. Trời bèn quyết định tạo nên sự sống bằng cách sinh ra đám trẻ con đáng yêu với đôi mắt sáng như những vì sao.
Nhưng lúc đầu, chúng không nhìn thấy gì vì bóng tối đang bao quanh. Ông mặt trời toả ánh sáng rực rỡ để trẻ con nhìn ngắm vẻ đẹp của vũ trụ. Thế nhưng, trẻ con cần có lời ru, sự chăm bẵm thì mới lớn được. Trời hóa phép tạo ra người mẹ dịu hiền để chăm bé. Muốn trẻ con thông minh nên Trời tiếp tục tạo ra người bố. Bố với vốn tri thức bao la, là người hướng dẫn bé biết về những điều lớn lao như biển rộng lớn, núi cao vút, con đường đi mênh mông và trái đất hình tròn. Bố nói về những điều thú vị, mới lạ, và bé ngồi nghe với đôi mắt tròn xoe, thích thú. Nhưng mà bé lại mau quên lắm. Để giúp bé ghi nhớ những điều bố nói, Trời đã sinh ra con chữ.
Rồi Trời tạo ra trường, lớp, bàn ghế, sách vở và thầy cô giáo để truyền dạy kiến thức cho trẻ. Mỗi ngày đến trường là một ngày vui. Và ở đây, trẻ em được học "Chuyện cổ tích về loài người".
Bài tham khảo 2:
Ngày xửa ngày xưa, từ thuở sơ khai trái đất hoàn toàn trần trụi, chỉ là một hành tinh hoàn toàn trống rỗng. Ở đó, trẻ em đã xuất hiện đầu tiên, đánh dấu một quá trình biến đổi ngỡ ngàng.
Vì trời tối quá, trẻ em chẳng thấy gì, nên mặt trời xuất hiện, tỏa ánh nắng ấm áp để sưởi ấm và giúp trẻ con nhìn rõ xung quanh mình. Nhưng khi đã nhìn thấy được, thì xung quanh lại chẳng có gì để ngắm cả. Nên sông núi, hoa cỏ lần lượt hình thành cho trẻ con chiêm ngưỡng. Tuy nhiên chỉ như vậy thì chưa đủ, bởi trẻ con không thể mãi nhỏ bé như thế.
Vì vậy, trời tạo ra bố mẹ, ông bà để nuôi dạy và chăm sóc trẻ con. Rồi trời tạo ra trường học, thầy cô, ghế bàn, sách vở, để trẻ con được học những điều hay, được gặp gỡ và đoàn kết với nhau. Ở đó, các em được dạy về Chuyện cổ tích loài người.