Viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày ý kiến của bạn về việc bảo tồn một loại hình nghệ thuật, một nhạc cụ, một kiểu trang phục,.. truyền thống của dân tộc, trong đó có sử dụng phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ.
Nội dung chi tiết
Đề bài: Viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày ý kiến của bạn về việc bảo tồn một loại hình nghệ thuật, một nhạc cụ, một kiểu trang phục,.. truyền thống của dân tộc, trong đó có sử dụng phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ.
Bài tham khảo 1: Dân ca quan họ Bắc Ninh
Bảo tồn và phát huy điệu hát quan họ Bắc Ninh đóng vai trò vô cùng quan trọng trong đời sống tinh thần của con người và sự phát triển xã hội. Mỗi loại hình nghệ thuật là sản phẩm tinh thần độc đáo, phản ánh những giá trị văn hóa, lịch sử và truyền thống của địa phương. Việc bảo tồn nghệ thuật góp phần gìn giữ bản sắc văn hóa, giúp thế hệ sau hiểu biết và trân trọng nguồn cội của dân tộc. Nắm giữ những giá trị nghệ thuật truyền thống là chìa khóa để định hình bản sắc riêng của mỗi cộng đồng, mỗi quốc gia. Không chỉ vây, những câu hát thiết tha cùng với những bộ trang phục biểu diễn truyền thống còn là một sản phẩm du lịch tiềm năng, thu hút du khách trong và ngoài nước đến tham quan, trải nghiệm. Nhờ sức hút của nghệ thuật quan họ truyền thống, du khách có cơ hội tìm hiểu về văn hóa địa phương, thúc đẩy giao lưu văn hóa và tạo dựng nền kinh tế du lịch bền vững Việc bảo tồn và truyền dạy hát quan họ cho thế hệ trẻ góp phần giáo dục nhân cách, bồi dưỡng lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc.
Bài tham khảo 2: Đàn T’rưng
Đàn T'rưng là một nhạc cụ truyền thống độc đáo của người dân tộc thiểu số Tây Nguyên, Việt Nam, đóng vai trò quan trọng trong đời sống văn hóa tinh thần của họ. Việc bảo tồn đàn T'rưng có ý nghĩa thiết thực và to lớn, góp phần gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc và thúc đẩy sự phát triển chung của xã hội. Đàn T'rưng là biểu tượng âm nhạc của người dân tộc Tây Nguyên, gắn liền với những lễ hội, nghi lễ truyền thống và đời sống tinh thần của họ. Âm thanh đàn T'rưng vang vọng núi rừng đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn hóa Tây Nguyên, thể hiện niềm tin, quan niệm và giá trị tinh thần của người dân nơi đây. Việc bảo tồn đàn T'rưng góp phần gìn giữ bản sắc văn hóa độc đáo của Tây Nguyên, giúp thế hệ sau hiểu biết và trân trọng nguồn cội của dân tộc. Đàn T'rưng có âm sắc riêng biệt, du dương và trầm hùng, có thể sử dụng trong nhiều loại hình âm nhạc khác nhau như: hát Xơ Đăng, hát Ê Đê, hát M'nông,... Việc bảo tồn và phát huy đàn T'rưng góp phần thúc đẩy sự phát triển của âm nhạc và nghệ thuật truyền thống Tây Nguyên, đồng thời tạo điều kiện cho sự sáng tạo và đổi mới trong lĩnh vực âm nhạc.
Bài tham khảo 3: Áo dài
Đã từ lâu, khi nhắc đến người phụ nữ Việt Nam, bạn bè quốc tế lại trầm trồ nói về chiếc áo dài. Quả thực, chiếc áo dài Việt Nam xứng đáng được coi là loại trang phục truyền thống thể hiện được vẻ đẹp và tâm hồn người phụ nữ Việt Nam. Gọi là áo dài là theo cấu tạo của áo, thân áo gồm 2 mảnh bó sát eo của người phụ nữ rồi từ đáy lưng, 2 thân thả bay xuống tận gót chân tạo nên những bước đi duyên dáng, mềm mại, uyển chuyển hơn cho người con gái. Tấm áo lụa mỏng thướt tha với nhiều màu sắc kín đáo trang nhã lướt trên đường phố trở thành tâm điểm chú ý và là bông hoa sáng tôn lên vẻ yêu kiều, thanh lịch cho con người và khung cảnh xung quanh. Chiếc quần may theo kiểu quần ta ống rộng bằng thứ vải đồng chất đồng màu hay sa tanh trắng nâng đỡ tà áo và làm tăng sự mềm mại thướt tha cho bộ trang phục mượt mà duyên dáng, gợi vẻ đằm thắm đáng yêu. Đã ngót một thế kỷ nay, cô nữ sinh trường Quốc học Huế trong trang phục áo dài trắng trinh nguyên như là biểu trưng cho vẻ đẹp thanh khiết cao quý của tâm hồn người thiếu nữ đất Việt. Để đến bây giờ trang phục ấy trở thành đồng phục của nhiều nữ sinh trong các trường phổ thông trung học như muốn nói với mọi người với du khách quốc tế về văn hóa và bản sắc dân tộc. Tà áo trắng bay bay trên đường phố, tiếng cười hồn nhiên trong trẻo của những cô cậu học sinh vương lại phía sau cùng mảnh hoa phượng ở giỏ xe rơi lác đác gợi cho người qua đường một cảm giác lâng lâng, bâng khuâng nhớ về thuở học trò trong vắt những kỷ niệm thân thương. Ngày Tết hay lễ hội quê hương, đám cưới hay những buổi lên chùa của các bà, các mẹ, các chị, chiếc áo dài nâu, hồng, đỏ... là một cách biểu hiện tấm lòng thành kính gửi đến cửa thiền một lòng siêu thoát, tôn nghiêm. Chiếc áo dài trùm gối, khăn mỏ quạ chít khéo như hoa sen, tay nâng mâm lễ kính cẩn lên cửa chùa, miệng "mô phật di đà"... hình ảnh ấy đã đi vào bức họa tranh dân gian Đông Hồ là một biểu tượng độc đáo của văn hóa Việt Nam. Ngày nay trong muôn vàn sự cách tân về trang phục, váy đầm, áo ngắn, áo thời trang... chiếc áo dài Việt Nam vẫn chiếm độc tôn về bản sắc dân tộc, mang theo phong cách và tâm hồn người Việt đến với năm châu và trở thành trang phục công sở ở nhiều nơi.
Bài tham khảo 4: Ca trù
Những giá trị văn hóa như các loại hình nghệ thuật, các loại nhạc cụ, các kiểm trang phục,...cần được chúng ta bảo tồn. Thời đại 4.0 khiến cho nhiều người lãng quên những giá trị văn hóa, những giá trị truyền thống từ lâu đời. Một loại hình nghệ thuật đang bị lãng quên đó là ca trù. Ca trù là một loại hình nghệ thuật có từ lâu đời, độc đáo và có ý nghĩa đặc biệt trong kho tàng âm nhạc Việt Nam, gắn liền với lễ hội, phong tục, tín ngưỡng, văn chương, âm nhạc, tư tưởng, triết lý sống của người Việt. Nghệ thuật Ca trù diễn ra trong các không gian ở đình làng, đền thờ thần, nhà thờ tổ nghề, dinh thự và ca quán thính phòng. Cùng với đó là các hình thức hát thờ, hát thi, hát tế tiên sư, hát chơi, không những đóng góp vào sinh hoạt của cộng đồng làng xã, của giới trí thức mà còn góp phần vào các hoạt động lễ tiết của nhà nước trong khuôn khổ của việc đón tiếp ngoại giao.
Bài tham khảo 5: Áo dài
Áo dài không chỉ là trang phục truyền thống của Việt Nam mà còn chứa đựng một bề dầy lịch sử, truyền thống văn hóa, những quan niệm thẩm mỹ, ý thức và tinh thần dân tộc của người Việt Nam. Trải qua bao đổi thay của xã hội và thời đại, chiếc áo dài vẫn luôn là biểu tượng tuyệt đẹp của nền văn hóa dân tộc, là niềm tự hào của con người Việt Nam. Nếu như khi nhìn thấy kimono ta sẽ liên tưởng tới Nhật Bản, hanbok của Hàn Quốc, sườn xám của Trung Hoa, sari của Ấn Độ thì áo dài là hình tượng về người phụ nữ Việt Nam. Có thể nói, áo dài với vẻ đẹp mang nữ tính điển hình đang là phương tiện quan trọng để quảng bá hình ảnh Việt Nam đi khắp thế giới. Tuy nhiên, ngành công nghiệp và thời trang ngày một phát triển với nhiều mẫu mã và hình thức bắt mắt hơn, vì thế mà áo dài của chúng ta ngày càng ít xuất hiện trong đời sống. Vì vậy, việc bảo tồn và phát triển tà áo dài Việt là vô cùng cần thiết. Bản thân mỗi người hãy sử dụng áo dài thường xuyên hơn trong các ngày đặc biệt thay vì váy vóc, hãy ý thức giữ gìn và phát huy tà áo dài truyền thống- nét đẹp của phụ nữ Việt. Có như vậy tà áo dài mới ngày một vươn cao và vươn xa.
Bài tham khảo 6: Ca trù
Song song với việc phát triển khoa học xã hội thì việc bảo tồn, lưu giữ và phát triển các giá trị truyền thống cũng là một nhiệm vụ vô cùng quan trọng để giữ gìn các bản sắc riêng của dân tộc. Một trong số các loại hình nghệ thuật truyền thống đang dần bị lãng quên chính là ca trù. Ca trù là một loại hình nghệ thuật có từ lâu đời, độc đáo và có ý nghĩa đặc biệt trong kho tàng âm nhạc Việt Nam, gắn liền với lễ hội, phong tục, tín ngưỡng, văn chương, âm nhạc, tư tưởng, triết lí sống của người Việt. Tuy nhiên theo thời gian, loại hình nghệ thuật ngày đã dần bị mai một trong xã hội hiện đại. Mặc dù được đánh giá là loại hình nghệ thuật bác học, có sức ảnh hưởng lớn trong nền âm nhạc truyền thống của Việt Nam nhưng Ca trù cũng có những bước thăng trầm theo lịch sử. Ngày nay Việt Nam đã dần bước qua thời kì khó khăn để trở lại với công chúng bằng chính bản sắc và vẻ đẹp chân thiện mĩ vốn có của mình. Em mong muốn loại hình nghệ thuật ca trù sẽ dần được khôi phục và được giới thiệu đến với lớp trẻ nhiều hơn nữa.
Bài tham khảo 7: Múa rối nước
Múa rối nước là sân khấu nghệ thuật đặc sắc của văn hóa lúa nước, ra đời hầu như cùng lúc với sự hình thành nền văn hóa Đại Việt. Do tính đặc sắc của nó, nên từ nghệ thuật mang yếu tố dân gian Múa rối nước đã nhanh chóng trở thành nghệ thuật truyền thống, có thể sánh ngang với Tuồng, Chèo. Tinh hoa Múa rối nước Việt Nam đã được sự ngưỡng mộ trong làng bạn bè thế giới, sân khấu Múa rối nước được xem là bộ môn nghệ thuật “Độc nhất vô nhị”. Tuy nhiên do xuất hiện sau so với những môn nghệ thuật khác nên Múa rối nước không tránh khỏi những hạn chế, cộng với mục đích thương mại đã làm cho loại hình nghệ thuật này ngày càng mai một và bị lãng quên. Vì vậy, việc bảo tồn loại hình nghệ thuật này vô cùng cần thiết. Các cấp chính quyền, cơ quan chức năng cần đưa ra các giải pháp hữu hiệu, mỗi người hãy có ý thức trong việc giữ gìn, phát huy loại hình truyền thống mang đậm nét văn hóa Việt Nam. Có như vậy Múa rối nước mới thực sự xứng đáng là một loại hình nghệ thuật đặc sắc có tuổi đời hàng ngàn năm, hội nhập và hòa vào sinh hoạt văn hóa cộng đồng trong giai đoạn hiện nay.
Bài tham khảo 8: Sáo trúc
Hiện nay, khi xã hội ngày càng phát triển, giới trẻ càng làm quen hơn với những thiết bị điện tử thì sáo trúc - một loại sáo mang âm hưởng dân gian Việt Nam vẫn không mất đi vị thế. Âm thanh vang lên từ sáo trúc trở thành một điệu ca dân gian của dân tộc, khiến chúng ta trở về với những âm thanh nhẹ nhàng dân dã của đồng quê. Không chỉ vậy, một nét độc đáo trong ứng dụng chính là sáo trúc còn được sử dụng để kết hợp âm thanh với những nhạc cụ hiện đại khác để tạo ra những bản nhạc vừa truyền thống lại vừa mang hơi hướng hiện đại phù hợp với thị hiếu của mình nghe. Cây sáo trúc tượng trưng cho vẻ đẹp của của quê hương. Trong mỗi khúc nhạc diễn tấu trong lễ hội của dân tộc, không thể thiếu ở hình ảnh những cây sáo trúc. Từ những cây sáo này, những làn điệu dân ca đã được chắp cánh trở nên bay bổng hơn, du dương hơn từ sáo, những chiếc diều cũng trở nên có tâm hồn. Tuy không phải là một loại nhạc cụ chỉ có duy nhất ở Việt Nam, nhưng chính người sử dụng sáo trúc đã tạo thành những điệu ca mang dấu ấn của nền âm nhạc Việt Nam so với thế giới. Tôi chắc chắn rằng, tương lai có thể có nhiều biến đổi nhưng sáo trúc cùng với những những điệu nhạc được tạo ra từ nó mãi mãi trở thành một nét đẹp văn hóa, nét đẹp trong âm nhạc dân gian của dân tộc.
Bài tham khảo 9: Áo tứ thân
Áo tứ thân là kiểu trang phục truyền thống của phụ nữ miền bắc Việt Nam. Vào thế kỉ 17, để thuận lợi hơn cho việc đồng áng,áo trực lĩnh đã giản tiện thành áo tứ thân. Với chiếc áo này, người mặc có thể buộc hai tà trước để trông gọn gàng hơn. Chiếc áo tứ thân được cấu tạo bởi phần lưng áo gồm hai mảnh vải cùng gam màu ghép lại với nhau, phía trước có hai thân tách rời ra và được buộc lại với nhau, thả trước bụng để tạo sự mềm mại và uyển chuyển khi mặc. Phía trên phần ngực không gài hết mà để lộ chiếc yếm thắm ẩn ở bên trong.Áo tứ thân dài gần chấm gót thường đi kèm với chiếc quần lĩnh đen và thắt lưng lụa màu. Đi cùng với chiếc áo tứ thân phải có chiếc yếm, khăn mỏ quạ, nón quai thao. Hiện nay, hình ảnh chiếc áo tứ thân chỉ còn xuất hiện ở các ngày lễ hội, những nhạc hội âm nhạc truyền thống. Chính vì thế, chúng ta cần đảy mạnh việc phát triển, giữ gìn di sản văn hóa này. Với những cách bảo tồn: tổ chức những buổi triển lãm, biểu diễn trang phục, quay video quảng bá hình ảnh áo tứ thân thì sẽ giúp nhiều người biết đến trang phục truyền thống, đặc trưng này.