Viết đoạn văn 5-7 câu về tình cảm của An tư nai và các học trò dành cho thầy Đuy-sen như thế nào?
Nội dung chi tiết
Đề tài: Viết đoạn văn 5-7 câu về tình cảm của An tư nai và các học trò dành cho thầy Đuy-sen như thế nào?
Bài tham khảo 1:
Nhân vật An-tư-nai trong truyện ngắn “Người thầy đầu tiên” đã để lại cho em rất nhiều ấn tượng và cảm xúc. Với tâm hồn trong sáng của tuổi thơ, An-tư-nai vừa nhặt ki-giắc vừa thấy trái tim mình “sung sướng đập rộn rã”. Em vui sướng khi thấy mặt trời như đang đồng cảm với em và tự hào vì “đã làm được một việc nhỏ hữu ích”. Có thể thấy An-tư-nai đã có bước nhảy vọt lớn về tính cánh, từ chỗ em muốn đền ơn con người lạ đã săn sóc, quý mến mình, cho đến chỗ tự giác thấy mình phải làm được một việc nhỏ hữu ích. Tác giả đã lấy hình tượng “mặt trời” để miêu tả sự rung động, biến thái trong tâm hồn cô gái bé nhỏ ấy. Như con chim sổ lông cất tiếng hót, An-tư nai cũng vậy, cô vừa chạy vừa reo với đất trời, gió mây: “Hãy nhìn tôi đây! Hãy nhìn tôi kiêu hãnh chừng nào! Tôi sẽ học hành, tôi sẽ đến trường và sẽ dẫn cả các bạn khác đến”. Chính sự háo hức, chờ mong với niềm hi vọng rạo rực này đã khiến cho em vô cùng yêu mến cô bé An-tư-nai.
Bài tham khảo 2:
Hình ảnh thầy Đuy-sen trong tác phẩm “Người thầy đầu tiên” đem đến cho người đọc nhiều cảm nhận. Qua lời kể của nhân vật “tôi”, thầy Đuy-sen hiện lên là một con người nhiệt huyết, trách nhiệm với công việc. Thầy đã giúp các em học sinh có một ngôi trường để học. Không chỉ vậy, thầy còn là một người giàu lòng yêu thương, luôn thấu hiểu trái tim trẻ thơ. Ở lần gặp gỡ đầu tiên, thầy đã khơi dậy trong lòng các em nhỏ người miền núi niềm khao khát được đi học. Để giúp học sinh có thể đến lớp, thầy Đuy-sen đã bế các em qua suối, lưng thì cõng, tay thì bế để các em nhỏ có thể an toàn tới trường học. Ngay cả khi bọn nhà giàu ngu xuẩn, bộ mặt láo xược lên mặt chế giễu, cười cợt, thầy vẫn lạc quan kể chuyện vui cho học sinh quên đi mọi sự. Những lúc rảnh rỗi, thầy còn lấy đá và những tảng đất cỏ đắp thành các ụ nhỏ trên lòng suốt để bước qua cho khỏi bị ướt chân. Khi An-tư-nai bị ngã ở suối, thầy đỡ An-tư-nai lên lên bờ, lót chiếc áo choàng cho An-tư-nai ngồi, còn mình thì vẫn tiếp tục công việc. Có thể thấy, hình ảnh thầy Đuy-sen hiện lên thật đẹp đẽ và đáng trân trọng.
Bài tham khảo 3:
Đọc những trang văn từ đoạn trích "Người thầy đầu tiên", em không khỏi cảm phục, xúc động trước tấm lòng nhân hậu của thầy Đuy-sen. Dưới lời kể của An-tư-nai, Đuy-sen hiện lên với vẻ đẹp của một người thầy hết lòng vì học sinh. Mặc kệ những câu cười đùa của bọn nhà giàu và cái giá lạnh mùa đông, thầy vẫn tận tình bế từng em qua con suối dưới chân đồi. Ngày tuyết phủ trắng đường, thầy chỉ lẳng lặng bê từng tảng đá xếp ngang dòng nước để các em bước qua cho khỏi ướt chân. Thầy xót xa khi thấy An-tư-nai ngã và sưởi ấm giúp cô trò nhỏ. Những tình cảm đáng quý của thầy trở thành động lực giúp An-tư-nai vươn lên trong cuộc sống. Việc sử dụng ngôi kể thứ nhất với điểm nhìn của An-tư- nai đã thể hiện một cách sâu sắc những suy nghĩ, tình cảm và tâm trạng của nhân vật về người thầy của mình. Thông qua hình tượng nhân vật Đuy-sen, tác giả Ai-tơ-ma-tốp đã bày tỏ thái độ trân trọng, biết ơn đến những người thầy đáng kính.
Bài tham khảo 4:
Nhân vật An-tư-nai là một nhân vật có tâm hồn trong sáng và cao đẹp. Cô có một tuổi thơ nhiều bất hạnh, khi mồ côi cha mẹ từ sớm và phải sống với chú thím. Tuổi thơ thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần ấy đã khiến An-tư-nai trở nên chai sạn. Tuy nhiên, nhờ có sự xuất hiện của thầy Đuy-sen - một người thầy vĩ đại, cuộc đời cô đã thay đổi. Với sự động viên của thầy, cô trở nên chăm chỉ, quyết tâm học tập và trở thành một viện sĩ. Dù khi đã thành công, cô vẫn luôn nhớ đến thầy Đuy-sen với một tấm lòng đầy sự yêu thương và biết ơn. Những tình cảm trong sáng, ấm áp ấy đã được cô gửi gắm trong lá thư gửi cho ông họa sĩ cùng quê với mình.
Bài tham khảo 5:
Trong truyện ngắn “Người thầy đầu tiên”, em vô cùng ấn tượng và yêu quý nhân vật An-tư-nai. An-tư-nai là cô học trò bé nhỏ đáng thương và đáng yêu của thầy Đuy-sen. Có lẽ, điều bất hạnh nhất trong cuộc đời ấu thơ của em là em thiếu tình thương. Nếu thầy Đuy-sen đã khơi dậy trong lòng em tình yêu thương, khao khát học tập, thì mụ thím tồi tệ lại làm em đau khổ, chìm đắm trong lo âu và ngồi thui thủi một mình trong xó bếp “lặng lẽ khóc vụng”. Em “không khóc vì những đòn thím đánh” vì em đã quá quen rồi, mà em chỉ khóc vì “hiểu rằng thím tôi không đời nào chịu cho tôi đi học”. Những chi tiết đó hiện lên một cô bé đáng thương, bất hạnh, đọc đến đây, em cảm thấy vô cùng xúc động và cảm thông cho cô bé. Qua đó, em càng thấy rõ một điều răng bị thất học là nỗi đau khổ, bất hạnh nhất của tuổi thơ.
Tài liệu cùng môn học
- Trắc nghiệm văn 7 kết nối tri thức
- Giáo án word văn 7 kết nối tri thức
- Giáo án ppt văn 7 kết nối tri thức
- Giáo án word dạy thêm văn 7 kết nối tri thức
- Giáo án ppt dạy thêm văn 7 kết nối tri thức
- Soạn văn 7 kết nối tri thức
- Phiếu bài tập văn 7 kết nối tri thức
- Lý thuyết văn 7 kết nối tri thức
- Soạn ngắn văn 7 kết nối tri thức
- Câu hỏi xoay quanh Ngữ văn 7 kết nối tri thức
- Văn mẫu 7 kết nối tri thức
- Đề thi ngữ văn 7 kết nối tri thức
- Ppt trò chơi AI Ngữ văn 7 Kết nối tri thức
- Tóm tắt tác phẩm văn 7 kết nối tri thức
- Video AI mở đầu Ngữ văn 7 kết nối tri thức
Tài liệu khác
- Trắc nghiệm văn 7 kết nối tri thức
- Trắc nghiệm địa lí 7 kết nối tri thức
- Trắc nghiệm KHTN 7 kết nối tri thức
- Trắc nghiệm công dân 7 kết nối tri thức
- Trắc nghiệm lịch sử 7 kết nối tri thức
- Trắc nghiệm toán 7 kết nối tri thức
- Trắc nghiệm tin học 7 kết nối tri thức
- Trắc nghiệm âm nhạc 7 kết nối tri thức
- => Xem nhiều môn hơn