Viết đoạn văn (khoảng 5-7 câu) trình bày cảm nhận của em về nhân vật thầy Đuy sen hoặc An -Tư- nai, trong đoạn văn có sử dụng ít nhất ba phó từ

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 7 kết nối tri thức. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Viết đoạn văn (khoảng 5-7 câu) trình bày cảm nhận của em về nhân vật thầy Đuy sen hoặc An -Tư- nai, trong đoạn văn có sử dụng ít nhất ba phó từ.

Nội dung chi tiết

VĂN MẪU BÀI 3. CỘI NGUỒN YÊU THƯƠNG

Đề tài: Viết đoạn văn (khoảng 5-7 câu) trình bày cảm nhận của em về nhân vật thầy Đuy sen hoặc An -Tư- nai, trong đoạn văn có sử dụng ít nhất ba phó từ

Bài tham khảo 1: Cảm nhận về thầy Đuy sen

Trong truyện ngắn "Người thầy đầu tiên", Thầy Đuy-sen được mô tả là một người thầy rất xuất sắc với nét hiền hậu và cử chỉ tự nhiên đầy cuốn hút. Bằng những lời ấm áp, thầy đã khiến tâm hồn của tuổi thơ trẻ thơ của các bạn cho cảm giác được tình yêu thương. Dù chỉ gặp gỡ lần đầu với các em nhỏ xa lạ, nhưng thầy đã nhận ra ngay cái khát khao học hỏi sâu sắc trong họ: "Các em mong muốn học hành ở đây là gì?". Ngoài ra, tài năng và kinh nghiệm sư phạm của thầy Đuy-sen cũng được đánh giá cao. Bằng những câu chuyện nhẹ nhàng, thầy đã truyền ngọt lửa học tập nhiệt huyết cho các em học sinh Điều đó khiến cho các em rất ngưỡng mộ và yêu quý thầy Đuy-sen.

Phó từ: rất, được, đã

Bài tham khảo 2: Cảm nhận về An-tư-nai

Trong truyện ngắn "Người thầy đầu tiên", em đã ngay lập tức ấn tượng bởi nhân vật An-tư-nai, cô học trò nhỏ bé đáng yêu của thầy Đuy-sen. Có thể điều khó khăn nhất trong quãng đời thơ ấu của em chính là thiếu đi tình thương của cha mẹ. Nếu mụ thím đáng buồn đã gây cho em nỗi đau, lẩn khuất trong lo âu, ngồi u buồn một mình trong góc bếp "lặng lẽ rơi nước mắt" thì chính thầy Đuy-sen đã thức tỉnh trong em niềm yêu thương và khao khát học tập, . Em "không khóc vì những cú đánh của thím" vì em đã quá quen, mà em chỉ khóc vì "biết rằng thím không bao giờ để em đi học". Những chi tiết đó tạo nên hình ảnh một cô bé đáng thương, bị bất hạnh, khiến em rơi vào cảm động và đồng cảm sâu sắc với cô bé. Chính từ đó, em cảm nhận rất rõ việc không được học là nỗi đau, bất hạnh lớn nhất của tuổi thơ.

Phó từ: đã, bởi, rất

Bài tham khảo 3: Cảm nhận về thầy Đuy - sen

Trong truyện ngắn “Người thầy đầu tiên” của Tri-ghi-dơ Ai-tơ-ma-tốp, cách miêu tả người thầy Đuy-sen đã khiến cho em vô cùng ấn tượng. Thầy luôn tỏ ra yêu thương, quan tâm và chu đáo đối với học trò. Từ cử chỉ nhẹ nhàng, nụ cười hiền hậu đến những lời nói ý nghĩa, thái độ của thầy luôn tạo ra sự ấn tượng mạnh mẽ, khơi gợi niềm mong muốn học hỏi trong lòng các em học sinh. Riêng với nhân vật An-tư-nai, thầy giàu tình cảm dành cho cô bé, tạo nên một mối quan hệ đặc biệt mà cô bé coi thầy như anh trai. Sự quan tâm và tình yêu thương từ thầy Đuy-sen đã giúp An-tư-nai cảm thấy như được bao bọc, và điều này thực sự rất đáng ngưỡng mộ. Mặc dù không phải là người thầy hoàn hảo nhất, nhưng với An-tư-nai và những bạn nhỏ khác, thầy Đuy-sen chính là người thầy tốt nhất và được các học sinh tôn kính và yêu quý thầy mãi mãi.

Phó từ: vô cùng, đã, rất

Bài tham khảo 4: Cảm nhận về An-tư-nai

Em rất yêu mến nhân vật An-tư-nai trong đoạn trích Người thầy đầu tiên. Tác giả đã khắc họa nhân vật này là một cô bé rất tình cảm, giàu nghị lực. An-tư-nai đang có hoàn cảnh bất hạnh, mồ côi cha mẹ từ nhỏ và phải sống cùng với chú thím. Cô bé thường xuyên bị ngược đãi, sống thiếu thốn cả về vật chất lẫn tình cảm. Nhưng An-tư-nai vẫn luôn khao khát được sống hạnh phúc. Khi thầy Đuy-sen xuất hiện, chính thầy đã khơi dậy ở An-tư-nai niềm khao khát học tập. Cô bé đã có cơ hội được học tập, sau này trở thành một viện sĩ nổi tiếng. Nhân vật An-tư-nai là một tấm gương cho tôi về sự hiếu học, giàu khát vọng và lí tưởng.

Phó từ: rất, đang, đã

Bài tham khảo 5: Cảm nhận về thầy Đuy sen

Hình ảnh thầy Đuy-sen trong tác phẩm “Người thầy đầu tiên” đem đến cho người đọc rất nhiều cảm nhận sâu sắc. Qua lời kể của nhân vật “tôi”, thầy Đuy-sen hiện lên là một con người nhiệt huyết, trách nhiệm với công việc. Thầy đã giúp các em học sinh có một ngôi trường để học. Không chỉ vậy, thầy còn là một người giàu lòng yêu thương, luôn thấu hiểu trái tim trẻ thơ. Ở lần gặp gỡ đầu tiên, thầy đã khơi dậy trong lòng các em nhỏ người miền núi niềm khao khát được đi học. Để giúp học sinh có thể đến lớp, thầy Đuy-sen đã bế các em qua suối, lưng thì cõng, tay thì bế để các em nhỏ có thể an toàn tới trường học. Ngay cả khi bọn nhà giàu ngu xuẩn, bộ mặt láo xược lên mặt chế giễu, cười cợt, thầy vẫn lạc quan kể chuyện vui cho học sinh quên đi mọi sự. Những lúc rảnh rỗi, thầy còn lấy đá và những tảng đất cỏ đắp thành các ụ nhỏ trên lòng suốt để bước qua cho khỏi bị ướt chân. Khi An-tư-nai bị ngã ở suối, thầy đỡ An-tư-nai lên lên bờ, lót chiếc áo choàng cho An-tư-nai ngồi, còn mình thì vẫn tiếp tục công việc. Có thể thấy, hình ảnh thầy Đuy-sen hiện lên thật đẹp đẽ và đáng trân trọng.

Phó từ: rất, còn, đã