Ghi lại một kỉ niệm mùa hè mà em nhớ nhất

Mô tả: Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 8 chân trời sáng tạo. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Ghi lại một kỉ niệm mùa hè mà em nhớ nhất.

Nội dung chi tiết

Đề bài: Ghi lại một kỉ niệm mùa hè mà em nhớ nhất

Bài tham khảo 1:

Mùa hè vừa rồi, em được theo bố mẹ về thăm quê ngoại. Trong thời gian ấy, em tham gia nhiều hoạt động mới lạ như câu cá, bắt chim, hái quả và thả diều. Nhưng em nhớ nhất vẫn là những tối cùng ông bà nằm trên chiếc chõng kê trước sân và nghe kể chuyện cổ tích. Đó là mùa hè đáng nhớ và tuyệt vời nhất với em.

Bài tham khảo 2:

Trong kí ức của tôi, kỉ niệm đáng nhớ nhất là kỉ niệm với chú chó của nhà tôi. Chú ta luôn luôn trung thành và đồng hành cùng tôi trong những buổi chiều nắng. Chúng tôi thường cùng nhau chạy đùa, tắm mát trong ao, và tận hưởng những khoảnh khắc vui vẻ. Kỉ niệm ấy đã khắc sâu trong trái tim tôi.

Bài tham khảo 3:

Kỉ niệm đến bây giờ mà tôi vẫn nhớ mãi trong tim đó chính là kỉ niệm với bố mẹ trong kì nghỉ ở quê hương. Mùa hè năm đó, tôi được bố mẹ đưa về quê chơi. Tôi nhớ nhất là những buổi sáng sớm khi cùng bố mẹ ra đồng xem mặt trời mọc. Chúng tôi ngồi trên bãi cỏ, hít thở không khí trong lành và tiếng cò kêu từ xa. Đó là những khoảnh khắc đơn giản nhưng đáng trân trọng, khi tôi cảm nhận được sự gắn kết với quê hương và gia đình.

Bài tham khảo 4:

Một kỉ niệm đáng nhớ của tôi là khi tôi còn là một cô bé say mê diều. Nhà tôi ở gần bãi đất rộng, dốc – chỗ bọn con trai trong xóm thường thả diều. Chiều chiều, sau khi nấu cơm xong, tôi thường đứng lặng ngắm những cánh diều bay trên bầu trời xanh lộng gió. Có những chiếc diều bướm mảnh mai, duyên dáng với gam màu đỏ, vàng rực rỡ. Còn những chiếc diều dơi, diều sáo trông mạnh mẽ chao liệng trên cao tựa như chạm vào mây.

Một hôm, khi tôi đang tha thẩn ngắm bọn con trai trèo lên bãi đất dốc để thả diều, một chiếc diều hình mặt trăng khuyết của một em bé va vào mặt tôi. Tôi giật mình và gắt gỏi trách móc em bé. Tuy nhiên, một cô bé khác đã nhắc tôi: “Thôi nín đi, nhà em ở đâu để chị dẫn em về.” Tôi ân hận và trả lại cho thằng bé cái diều, rồi lặng lẽ bỏ đi. Từ đó, tôi hứa với bản thân không bao giờ làm thế nữa