Viết bài văn thuật lại một việc tốt mà em hoặc bạn bè, người thân đã làm
Nội dung chi tiết
Đề bài: Viết bài văn thuật lại một việc tốt mà em hoặc bạn bè, người thân đã làm
Bài tham khảo 1:
Vào một ngày đẹp trời, tôi gặp một cô bé tên Thảo. Thảo là một học sinh lớp 4, luôn nở nụ cười trên môi và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người
Một buổi sáng, khi tôi đến trường, toi thấy Thảo đang cúi xuống đất. Khi tôi tiến lại gần, tôi phát hiện Thảo đang nhặt những cánh hoa rơi trên đường.
- Tôi hỏi Thảo “Em làm gì vậy, Thảo?”
- Thảo đáp: “Em thấy hoa rơi trên đường nên em nhặt lên để đặt vào bình hoa trên bàn cô giáo”. Cô giáo thường nói với chúng em rằng, mỗi bông hoa là một tấm lòng và chúng ta nên trân trọng từng bông hoa đó.
Tôi không khỏi ngạc nhiên trước sự nhạy bén và tinh thần tốt của Thảo. Từ đó, tôi thường gọi Thảo là “Bông hoa từ trái tim”. Thảo không chỉ giúp đỡ bạn bè trong việc học tập, mà còn luôn chia sẻ yêu thương với mọi người xung quanh.
Bài tham khảo 2:
Một buổi chiều mùa hè rực rỡ, tôi đã chứng kiến một hành động nhỏ nhưng ý nghĩa từ một người bạn thân. Đó là Ngọc, một cô bạn luôn nhẹ nhàng và ân cần với mọi người xung quanh. Hôm đó, chúng tôi cùng nhóm bạn đến thăm một trại trẻ mồ côi trong khu vực.
Ngọc đã dành cả buổi sáng để chơi cùng các em nhỏ, giúp đỡ các cô chăm sóc trẻ. Cô không chỉ đơn thuần chơi đùa mà còn dạy các em vẽ tranh, hát ca và chia sẻ những câu chuyện đời thường mang tính giáo dục. Tôi nhìn thấy cách mà Ngọc nở nụ cười nhẹ khi nhặt rác, sửa soạn các món đồ chơi cho các em nhỏ, và luôn sẵn sàng lắng nghe những câu hỏi tò mò của chúng.
Tôi bàng hoàng với sự tỉ mỉ và lòng nhân ái của Ngọc. Dù chỉ là một buổi chiều ngắn ngủi, cô đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng các em nhỏ cũng như trong tôi. Hành động của Ngọc không chỉ cho thấy sự quan tâm và tình cảm chân thành dành cho những người khác mà còn là một minh chứng rõ ràng về lòng nhân ái và sự sẵn sàng giúp đỡ của một người bạn đáng trân trọng.
Bài tham khảo 3:
Kì nghỉ hè vừa rồi, em cùng mẹ đã có một chuyến đi chơi vô cùng đáng nhớ. Hôm đó là một ngày trời khá nóng, người trong khu du lịch rất đông. Khi em và mẹ đang chụp ảnh cùng nhau thì thấy một cô bé đứng sau bồn hoa đang khóc.
Cô bé chỉ khoảng 5 tuổi, mặc váy hoa màu hồng rất xinh, hai bím tóc thắt lại. Nghe thế, em tiến đến lại gần và hỏi: "Em ơi, em sao thế?". Cô bé òa khóc to hơn, nức nở: "Em không thấy bố mẹ đâu cả.". Mẹ tôi thấy vậy liền tiến đến hỏi: "Cháu là ai? Bố mẹ cháu tên gì? Sao lại lạc ở đây?" Cô bé ấy vẫn khóc nấc, không trả lời được tiếng nào. Thấy vậy, em bèn nói "Thôi em nín đi, chị đưa em đi tìm bố mẹ nhé". Cô bé gật đầu rồi nhưng vẫn chưa ngưng khóc, hàng nước mắt vẫn lăn dài trên má.
Cô bé tên là Thảo Vy. Bởi vì mải nhìn người ta diễn xiếc rồi bị dòng người đẩy đi nên em lạc mất bố mẹ từ khi nào không biết. Sau khi cô bé nín khóc, em và mẹ quyết định đưa Thảo Vy đến phòng phát thanh của khu du lịch để nhân viên gọi loa tìm gia đình cho bé. Thấy cô bé có vẻ đói và mệt, mẹ em đã mua cho Thảo Vy một chiếc xúc xích và một chai nước. Khi này, Thảo Vy đã bình tĩnh hơn. Cô bé nín khóc, ngồi ngoan trong lòng em ăn đồ ăn.
Khoảng mười lăm phút sau, bố mẹ Thảo Vy đã đến. Cả gia đình mừng mừng tủi tủi ôm nhau khóc rồi rối rít cảm ơn hai mẹ con em. Nhìn cảnh đoàn tụ, em và mẹ cũng thấy hạnh phúc lây.
Bài tham khảo 4:
Hôm nay em đã làm được một việc tốt. Chiều hôm nay, sau khi tan học, em đã ngồi chờ bố đến đón ở trên sân trường. Trong lúc chờ đợi, em đã làm được một việc tốt, giúp bác lao công ở trường.
Lúc ấy, các bạn học sinh đã đi về gần hết, chỉ còn lác đác vài bạn đang chờ phụ huynh đến đón giống em. Bác lao công bắt đầu kéo từng thùng rác lớn từ phía căn-tin trường học về xe tập kết rác ở trước cổng. Các thùng rác đều cao đến ngực bác, đựng đầy rác mà bánh xe thì lại nhỏ, nên bác kéo vất vả lắm. Thế là, em liền chạy lại, đẩy mặt sau của thùng để bác kéo đi dễ dàng hơn. Nhìn thấy em, bác liền bảo: “Cháu đừng đẩy như thế, thùng rác bẩn lắm!”. Nhưng em không dừng lại, mà vẫn tiếp tục đẩy. Vừa đi, em vừa trả lời bác: “Dạ không sao đâu bác ạ, lát nữa cháu về nhà luôn mà, không có đi đâu cả!”. Lần này, bác không nói gì nữa, ngầm đồng ý sự giúp đỡ của em. Cả hai bác cháu đẩy bốn thung rác lớn ra đến cổng, mà mồ hôi ướt hết cả trán. Sau khi người thu gom rác lấy rác đi, em và bác lại đẩy thùng rác rỗng về căn-tin. Lần này thùng nhẹ rồi, nên một mình em đẩy được một thùng mà không cần ai giúp cả. Khi em vừa giúp bác lao công đẩy nốt cái thùng rác cuối cùng về vị trí cũ, thì vừa hay bố em đã đến đón ở trước cổng. Em liền vội vào chào bác để chạy về phía bố. Nhìn thấy chiếc áo lấm tấm mồ hôi của em, bố rất ngạc nhiên. Nhưng khi thấy bác lao công tiến lại để nói lời cảm ơn em, bố đã hiểu tất cả.
Trên đường về nhà, em tíu tít kể cho bố nghe về chuyện mình đã chủ động giúp bác lao công như thế nào. Vì đã làm được một việc tốt, nên em cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc vô cùng.