Tìm hiểu mức độ quan tâm của học sinh lớp bạn đối với một địa danh lịch sử hoặc di sản văn hóa truyền thống tại địa phương
Nội dung chi tiết
Đề bài: Tìm hiểu mức độ quan tâm của học sinh lớp bạn đối với một địa danh lịch sử hoặc di sản văn hóa truyền thống tại địa phương
Dàn ý:
I. Mục đích:
- Đánh giá mức độ quan tâm của học sinh đối với Hoàng thành Thăng Long
- Xác định những yếu tố ảnh hưởng đến mức độ quan tâm của học sinh.
- Đề xuất các giải pháp nhằm nâng cao nhận thức và trách nhiệm của học sinh trong việc bảo tồn và phát huy giá trị của di sản văn hóa.
II. Đối tượng nghiên cứu:
- Học sinh lớp 10A2 trường THPT Lê Hoàn
III. Phương pháp nghiên cứu:
- Khảo sát bằng phiếu hỏi:
- Nội dung phiếu hỏi bao gồm các câu hỏi về mức độ nhận thức, mức độ quan tâm, mức độ tham gia các hoạt động tìm hiểu và trải nghiệm di sản văn hóa của học sinh.
- Phân phối phiếu hỏi cho tất cả học sinh trong lớp.
- Phỏng vấn:
- Phỏng vấn một số học sinh tiêu biểu để tìm hiểu sâu hơn về lý do quan tâm hoặc không quan tâm đến di sản văn hóa.
- Quan sát:
- Quan sát các hoạt động của học sinh khi tham gia các hoạt động tìm hiểu và trải nghiệm di sản văn hóa.
IV. Nội dung nghiên cứu:
1. Giới thiệu về địa danh lịch sử hoặc di sản văn hóa truyền thống tại địa phương:
Hoàng thành Thăng Long nằm tại số 19C Hoàng Diệu, Điện Biên, Ba Đình, Hà Nội là quần thể di tích gắn với lịch sử kinh thành Thăng Long - Đông Kinh và tỉnh thành Hà Nội bắt đầu từ thời kì tiền Thăng Long (An Nam đô hộ phủ thế kỷ VII) qua thời Đinh - Tiền Lê, phát triển mạnh dưới thời Lý, Trần, Lê và thành Hà Nội dưới triều Nguyễn. Đây là công trình kiến trúc các triều vua xây dựng trong nhiều giai đoạn lịch sử và trở thành một trong những di tích quan trọng bậc nhất trong hệ thống các di tích Việt Nam.
2. Khảo sát mức độ quan tâm của học sinh:
- Phân tích kết quả thu thập được từ phiếu hỏi, phỏng vấn và quan sát.
- Xác định tỷ lệ học sinh quan tâm (50%), không quan tâm (7%) và chưa quan tâm (43%) đến di sản văn hóa.
- Phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến mức độ quan tâm của học sinh: giới tính, độ tuổi, nơi ở, trình độ học lực, sở thích cá nhân,...
3. Đề xuất giải pháp:
- Đề xuất các biện pháp nâng cao nhận thức của học sinh về giá trị của di sản văn hóa:
- Tăng cường giáo dục về di sản văn hóa trong nhà trường.
- Tổ chức các hoạt động ngoại khóa, tham quan di tích lịch sử, di sản văn hóa.
- Sử dụng các kênh truyền thông để tuyên truyền về tầm quan trọng của di sản văn hóa.
- Đề xuất các biện pháp khuyến khích học sinh tham gia vào các hoạt động bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa:
- Tổ chức các cuộc thi tìm hiểu về di sản văn hóa.
- Thành lập các câu lạc bộ bảo vệ di sản văn hóa.
- Khen thưởng học sinh có thành tích trong việc bảo vệ di sản văn hóa.
V. Kết luận:
Cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa nhà trường, gia đình và xã hội để nâng cao nhận thức và trách nhiệm của học sinh trong việc bảo vệ di sản văn hóa.
Bài tham khảo 1:
Bài nghiên cứu với chủ đề “Tìm hiểu mức độ quan tâm của học sinh lớp 10A5 về di tích Văn Miếu – Quốc Tử Giám” có mục đích đánh giá mức độ quan tâm của học sinh đối với di tích lịch sử tại địa phương, xác định những yếu tố ảnh hưởng đến mức độ quan tâm của học sinh và qua đó đề xuất giải pháp để nâng cao mức độ quan tâm của học sinh đối với các nét đẹp về văn hóa, lịch sử nói chung.
Đối tượng nghiên cứu của bài viết là toàn bộ học sinh lớp 10A5 trường THPT Lý Thường Kiệt. Để thực hiện, nhóm nghiên cứu đã thực hiện khảo sát bằng cách hát phiếu khảo sát cho tất cả học sinh trong lớp 10A5 với 40 học sinh. Nội dung phiếu hỏi bao gồm các câu hỏi về mức độ nhận thức, mức độ quan tâm, mức độ tham gia các hoạt động tìm hiểu và trải nghiệm di sản văn hóa của học sinh đối với Văn Miếu Quốc Tử Giám. Ngoài ra, để thu thập thêm thông tin, nhóm thực hiện phỏng vấn một số học sinh trong lớp để thu thập thêm thông tin chi tiết về quan điểm và cảm nhận của các bạn về Văn Miếu Quốc Tử Giám. Phỏng vấn được thực hiện cá nhân và nhóm để thu thập nhiều ý kiến đa dạng.
Văn Miếu – Quốc Tử Giám là quần thể di tích đa dạng, phong phú hàng đầu của thành phố Hà Nội, nằm ở phía Nam kinh thành Thăng Long. Quần thể kiến trúc Văn Miếu – Quốc Tử Giám bao gồm: hồ Văn, khu Văn Miếu – Quốc Tử Giám và vườn Giám, là trường đại học đầu tiên của Việt Nam. Khu Văn Miếu – Quốc Tử Giám có tường gạch vồ bao quanh, phía trong chia thành 5 lớp không gian với các kiến trúc khác nhau. Mỗi lớp không gian đó được giới hạn bởi các tường gạch có 3 cửa để thông với nhau (gồm cửa chính giữa và hai cửa phụ hai bên). Từ ngoài vào trong có các cổng lần lượt là: cổng Văn Miếu, Đại Trung, Khuê Văn các, Đại Thành và cổng Thái Học.[1] Với hơn 700 năm hoạt động đã đào tạo hàng nghìn nhân tài cho đất nước. Ngày nay, Văn Miếu – Quốc Tử Giám là nơi tham quan của du khách trong và ngoài nước đồng thời cũng là nơi khen tặng cho học sinh xuất sắc và còn là nơi tổ chức hội thơ hàng năm vào ngày rằm tháng giêng. Đặc biệt, đây còn là nơi các sĩ tử ngày nay đến "cầu may" trước mỗi kỳ thi quan trọng. Phân tích kết quả thu thập được từ phiếu hỏi, phỏng vấn và quan sát.
Kết quả phân tích cho thấy: 70% học sinh quan tâm đến Văn Miếu Quốc Tử Giám, 20% học sinh không quan tâm và 10% học sinh chưa quan tâm đến Văn Miếu Quốc Tử Giám. Trong đó, 95% học sinh đã đến tham quan khi di tích này. Có thể thấy cả nam và nữ đều quan tâm đến khu di tích và học sinh khá, giỏi có xu hướng quan tâm nhiều hơn. Tuy nhiên vẫn có một nhóm học sinh vẫn thờ ơ với các di tích nói chung, trong đó có khu di tích Văn Miếu – Quốc Tử Giám, nguyên nhân nằm ở nhân tố sở thích.
Từ nghiên cứu trên, có thể đề xuất các biện pháp nâng cao nhận thức của học sinh về giá trị của di sản văn hóa như sau: thứ nhất là tăng cường giáo dục về di sản văn hóa trong nhà trường, tổ chức các hoạt động ngoại khóa, tham quan di tích lịch sử, di sản văn hóa. Tiếp theo, có thể sử dụng các kênh truyền thông để tuyên truyền về tầm quan trọng của di sản văn hóa. Nhà trường nên đề xuất các biện pháp khuyến khích học sinh tham gia vào các hoạt động bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa như tổ chức các cuộc thi tìm hiểu về di sản văn hóa, thành lập các câu lạc bộ bảo vệ di sản văn hóa, khen thưởng học sinh có thành tích trong việc bảo vệ di sản văn hóa.
Bài tham khảo 2:
Những địa danh lịch sử và di sản văn hóa truyền thống là niềm tự hào của mỗi địa phương và người dân địa phương. Chúng đều mang giá trị tinh thần sâu sắc và vấn đề đặt ra là sự quan tâm của học sinh đối với những giá trị mang đậm đà bản sắc dân tộc này.
Di sản văn hóa là những giá trị quý báu của quốc gia, chúng ta cần biết trân trọng và bảo vệ chúng. Di sản văn hóa không chỉ là nét đẹp của thiên nhiên mà còn là biểu tượng đặc trưng cho văn hóa dân tộc. Chúng ta cần phải hiểu rõ giá trị của những di sản này và không ngừng quảng bá chúng đến bạn bè quốc tế, từ đó tạo ra sự tiếp xúc và hiểu biết văn hóa giữa các quốc gia.
Việc giữ gìn di sản văn hóa không chỉ giữ cho đất nước của chúng ta độc đáo mà còn mang lại giá trị kinh tế. Cụ thể, việc du lịch văn hóa có thể giúp phục hồi kinh tế địa phương và tạo ra cơ hội việc làm cho người dân. Vì vậy, mỗi chúng ta, đặc biệt là giới trẻ, cần tích cực quảng bá di sản văn hóa đến với thế giới và tham gia vào việc bảo tồn và phát triển chúng.
Kết quả khảo sát thường cho thấy kiến thức và hiểu biết của học sinh về các địa danh lịch sử địa phương còn hạn chế. Nhiều học sinh chưa biết tên gọi, vị trí, lịch sử hình thành và phát triển của các địa danh lịch sử địa phương. Nhiều học sinh chưa hiểu được giá trị lịch sử, văn hóa và ý nghĩa giáo dục của các địa danh lịch sử địa phương. Quan sát hành vi và thái độ của học sinh khi tham quan các địa danh lịch sử địa phương, một số học sinh có thái độ nghiêm túc, tập trung khi tham quan các địa danh lịch sử địa phương, có thái độ vui vẻ, thích thú khi tham quan các địa danh lịch sử địa phương. Tuy nhiên, cũng có một số học sinh có thái độ thờ ơ, thiếu nghiêm túc khi tham quan các địa danh lịch sử địa phương.
Như vậy, cần phải có những biện pháp cụ thể để cải thiện tình trạng này, nâng cao trình độ và sự yêu thích của học sinh đối với các địa danh lịch sử và di sản văn hóa truyền thống. Có như vậy, sức sống lâu bền của chúng mới có thể được trao truyền lại cho những thế hệ sau.
Bài tham khảo 3:
Mỗi một dân tộc trên thế giới đều có một quá trình lịch sử của riêng mình. Đó là quá trình xây dựng và hình thành các truyền thống văn hoá tốt đẹp, tạo dựng sức mạnh xây dựng và bảo vệ đất nước. Trong lịch sử phát triển, các di sản văn hoá là những giá trị quý báu mà mỗi con người phải ra sức giữ gìn và bảo vệ. Dân tộc Việt Nam ta cũng có rất nhiều di sản văn hoá mà chúng ta trân trọng.
Vậy di sản văn hoá là gì? Đó là những tài sản vật chất và tài sản tinh thần chứa đựng nét đẹp mà cha ông nhiều thế hệ đã dày công xây dựng và vun đắp lên. Đó có thể là một làn điệu dân ca hình thành từ lâu đời, hay là một công trình kiến trúc mang dấu ấn của quá khứ... Những di sản văn hoá có mặt ở khắp nơi, muốn giữ gìn và bảo vệ thì cần sự quan tâm của tất cả mọi người.
Chúng ta cần phải ra sức gìn giữ và bảo vệ các di sản văn hoá của đất nước, của dân tộc, bởi đây là biểu hiện rõ nhất của lòng yêu nước. Ai yêu quê hương mình mà chẳng yêu những nét đẹp truyền thống, yêu câu hát dân ca, lễ hội của làng quê hay một ngôi chùa, một đình làng xưa cũ, nơi mang trong mình những hơi thở của đời sống bao thế hệ cha ông. Từ đó, ta cũng thấy rằng bảo vệ, giữ gìn di sản văn hoá còn là bảo vệ nền tảng tinh thần của dân tộc. Mà nền tảng tinh thần là linh hồn của dân tộc, là bản sắc văn hoá. Nếu mất đi bản sắc đó tức là mất đi gốc rễ truyền thống, biết lấy gì để vun đắp cho tâm hồn, làm chỗ dựa trước những trào lưu phức tạp trong một thời đại toàn cầu hoá, đòi hỏi con người phải biết giữ bản sắc dân tộc không phai nhòa. Ngoài ra, di sản văn hóa của dân tộc đều có giá trị vô cùng to lớn. Làm tổn thất về di sản văn hóa chính là làm nghèo đất nước, đúng về cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Bởi di sản văn hóa giúp cho đất nước có thêm nguồn thu từ du lịch, di sản văn hóa cũng tạo nên sự hấp dẫn cho mọi vùng đất. Di sản văn hóa còn là sự kết nối các thế hệ con người Việt Nam. Sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại, và tương lai là điều quan trọng để đất nước luôn phát triển bền vững.
Trong thời gian vừa quan, việc giữ gìn các di sản văn hóa rất được nhà nước ta quan tâm, nó thể hiện ở các chính sách bảo tồn và phát triển. Chúng ta có thể thấy các công trình kiến trúc xưa cổ được bảo vệ và tu sửa như chùa Một Cột, cụm di tích thành Nội Huế hay khu vườn của ba anh em Tây Sơn ở Bình Định... Những dấu tích vẻ vang của quá khứ còn in dấu trên từng viên gạch, từng cái cây cổ thụ. Mỗi một người Việt Nam đều ý thức rất rõ về tầm quan trọng của việc bảo vệ các di sản văn hóa dân tộc. Bảo vệ nét đẹp văn hóa chính là bảo vệ một phần tâm hồn của mình. Nhưng có một số ít các bạn trẻ còn chưa hiểu rõ giá trị của di sản văn hóa. Hành động vẽ lên di tích hay làm tổn thương các di sản văn hóa vẫn còn đâu đó. Chúng ta cần lên án và chỉ rõ ra những sai trái đó, để di sản văn hóa dân tộc mãi tồn tại theo thời gian.
Tuổi trẻ hôm nay cần nhận thức sâu sắc về việc giữ gìn và bảo vệ các di sản văn hóa. Mà trước tiên, chúng ta cần học tập để hiểu được các giá trị văn hóa dân tộc. cách thức bảo tồn những giá trị đó. Ngoài ra, cần tuyên truyền sâu rộng, kiên trì thực hiện những việc làm cụ thể, hữu ích để di sản văn hóa mãi vẹn nguyên giá trị.
Di sản văn hóa được hình thành không phải một sớm một chiều, mà trải qua một quãng thời gian lâu dài, khiến cho giá trị trở nên vô cùng to lớn, chứa đựng biết bao vẻ đẹp của tâm hồn dân tộc. Bảo vệ, giữ gìn di sản văn hóa dân tộc chính là bảo vệ bản sắc, tâm hồn dân tộc mà ngàn đời trước, cha ông ta đã dựng xây và bồi đắp thành.
Bài tham khảo 4:
Trong guồng quay của cuộc sống hiện đại, mọi thứ đều đang thay đổi một cách nhanh chóng và giúp con người tiến xa hơn. Nhưng có một thứ mà dứt khoát chúng ta phải bảo tồn, gìn giữ và phát huy, đó chính là bản sắc văn hóa dân tộc.
Văn hóa truyền thống của dân tộc là những giá trị về vật chất và tinh thần được lưu giữ, truyền thụ từ xưa cho đến nay. Ý nghĩa mà nó để lại cho mỗi một đất nước là rất lớn. Nó kết tinh những tinh hoa của thế hệ đi trước để lại, góp phần tạo nên cái bản sắc riêng, đặc trưng của một dân tộc mà chúng ta không thể đánh mất. Văn hóa là một phạm trù rộng, nên ở đây chúng ta không bàn luận sâu về bản chất của nó. Còn việc giữ gìn truyền thống văn hóa dân tộc là trách nhiệm của đất nước, của mỗi công dân.
Một quốc gia muốn xây dựng và phát triển mọi mặt, nhất là về kinh tế, chính trị - xã hội, không thể bỏ qua được việc bảo tồn và phát huy văn hóa truyền thống. Nó là cội nguồn tạo ra những giá trị bền vững, là nền tảng đạo đức để người dân soi chiếu hình thành những phẩm chất tốt đẹp và bản lĩnh trong yêu cầu mới của thời đại. Giữ gìn văn hóa truyền thống cũng giúp đất nước có sự lựa chọn những cái mới để hội nhập. Chúng ta không thể để ồ ạt các yếu tố văn hóa của thế giới tràn vào Việt Nam và hình thành được, bắt buộc phải đi qua hệ quy chiếu của truyền thống, có thực sự phù hợp, thích nghi để phát triển. Đầu tư kinh tế cũng vậy. Việt Nam khao khát làm giàu, nhưng cách làm giàu từ nước ngoài mà không tôn trọng văn hóa người Việt cũng không thể tồn tại lâu bền được. Tuy nhiên, văn hóa truyền thống cũng có nhiều hạn chế nhất định, chẳng hạn như sự rườm rà trong cung cách, sự chồng chèo trong các mối quan hệ, chưa đủ tầm vóc đối với những vấn đề được coi là lớn.
Vì vậy, muốn giữ gìn thì cũng phải thay đổi sao cho phù hợp. Điều đáng lo ngại nhất trong bối cảnh hiện nay là sự phóng khoáng thái quá của giới trẻ - tầng lớp sẽ trực tiếp giữ gìn điều này, cơ chế quản lý văn hóa truyền thống đôi khi còn lỏng lẻo,… khiến cho việc giữ gìn truyền thống văn hóa còn gặp nhiều khó khăn, nguy cơ trong vấn đề bảo vệ đất nước cũng nảy sinh. Nhưng chúng ta tin những gì là thuộc về bản chất con người Việt Nam, nét đẹp trong văn hóa Việt Nam thì trong tiềm thức mỗi người dân đều có ý thức giữ gìn.
Các bạn trẻ ngoài việc được giáo dục, cũng phải tự ý thức về điều đó, để đất nước chúng ta sau này có phát triển như Nhật Bản, Hàn Quốc thì cũng giống họ vẫn giữ được nét đẹp truyền thống văn hóa dân tộc.
Bài tham khảo 5:
Ngày nay, khi giới trẻ được làm quen và tiếp cận với những nền văn minh mới hiện đại và tiên tiến hơn thì vấn đề giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc trở nên cần thiết và cấp bách hơn bất cứ khi nào hết.
Xã hội hiện nay đang phát triển theo hướng công nghiệp hóa, hiện đại hóa, con người hòa nhập. Nhiều bản sắc bị mai một, giới trẻ ngày càng ít quan tâm, tìm hiểu về những truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta. Thay vào đó, giới trẻ có xu hướng theo đuổi những và ưa chuộng những văn hóa của các nước khác.
Hậu quả của việc chạy theo những nền văn hóa khác nhau là những giá trị truyền thống tốt đẹp ngày càng bị mai một dần đi, nhiều bản sắc đã và đang dần mất đi. Nhiều đứa trẻ hiện nay không hiểu nền văn hóa truyền thống của đất nước mình bằng sự tân tiến của thế giới. Những điều này sớm muộn gì cũng khiến cho con người đánh mất đi giá trị cốt lõi của đất nước mình.
Để khắc phục tình trạng trên, trước hết mỗi cá nhân đặc biệt là học sinh chúng ta phải tìm hiểu những bản sắc văn hóa vốn có của dân tộc, giữ gìn và phát huy những giá trị đó với bạn bè năm châu. Bên cạnh đó, nhà trường cần tổ chức nhiều hơn những hoạt động để tuyên truyền, mang đến cho học sinh nguồn tri thức về bản sắc văn hóa dân tộc. Học sinh cần phải đặt trách nhiệm giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc lên hàng đầu và tích cực trau dồi hiểu biết của mình về những giá trị văn hóa tốt đẹp của nước nhà.
Mỗi con người một hành động nhỏ sẽ đem lại những giá trị to lớn cho đất nước. Chính vì thế chúng ta cần có ý thức đúng đắn và bắt tay vào hành động để giữ gìn những truyền thống văn hóa đẹp đẽ của đất nước Việt Nam này, khiến đất nước ngày càng tươi đẹp hơn.
Bài tham khảo 6:
Bản sắc văn hóa dân tộc là giá trị cốt lõi nhất của nền văn hóa, thể hiện tâm hồn, cốt cách, tình cảm, lý trí, sức mạnh của dân tộc, tạo nên chất keo kết nối các cộng đồng người gắn bó, đoàn kết với nhau để cùng tồn tại và phát triển. Những giá trị của bản sắc văn hóa dân tộc là một trong những động lực to lớn đảm bảo sự ổn định và phát triển bền vững của quốc gia dân tộc.
Bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam được hình thành, phát triển gắn liền với lịch sử dựng nước, giữ nước và quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội. Bản sắc văn hóa dân tộc là tổng hòa những giá trị văn hóa bền vững, phản ánh diện mạo, sắc thái, cốt cách, tâm hồn, tâm lý… của một dân tộc, được thường xuyên hun đúc, bổ sung và lan tỏa trong lịch sử dân tộc, trở thành tài sản tinh thần đặc sắc, tạo nên sức mạnh gắn kết cộng đồng và để phân biệt sự khác nhau giữa dân tộc này với dân tộc khác trong cộng đồng nhân loại.
Tuy nhiên, bên cạnh những mặt tích cực còn có mặt tiêu cực của nó đó là nguy cơ xói mòn, phai nhạt và biến dạng hệ thống giá trị trong bản sắc văn hóa dân tộc, sự ru nhập của lối sống tư sản, suy giảm thuần phong mỹ tục, sự chống phá của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch trên lĩnh vực tư tưởng, văn hóa. Thanh niên là lực lượng xung kích, sáng tạo có vai trò quan trọng to lớn trong việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, họ là lực lượng trực tiếp tham gia bảo vệ, giữ gìn, bổ sung, phát triển và quảng bá những giá trị bản sắc văn hóa dân tộc thông qua việc thực hiện nội dung, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa. Vì vậy, để phát huy vai trò của thanh niên với việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc trong bối cảnh hội nhập quốc tế hiện nay chúng ta phải thực hiện có hiệu quả một số nội dung, biện pháp cơ bản sau:
Những giá trị tinh hoa văn hóa truyền thống tốt đẹp của dân tộc được xây dựng và ghi nhận bởi những chiến công hi sinh thầm lặng của biết bao thế hệ người dân Việt Nam. Nó là kết tinh những gì là tinh túy nhất của dân tộc để rồi chính những giá trị đó lại lung linh tỏa sáng, soi sáng con đường chúng ta đi. Không chỉ bây giờ mà mãi mãi về sau những giá trị tinh hoa văn hóa của dân tộc sẽ là hành trang, động lực để cho thanh niên Việt Nam chúng ta tiến vào kỷ nguyên mới tô thắm nên truyền thống ngàn năm văn hiến của dân tộc.
Bài tham khảo 7:
Mỗi một dân tộc trên thế giới đều có một quá trình lịch sử của riêng mình. Đó là quá trình xây dựng và hình thành các truyền thống văn hóa tốt đẹp, tạo dựng sức mạnh xây dựng và bảo vệ đất nước. Trong lịch sử phát triển, các di sản văn hóa là những giá trị quý báu mà mỗi con người phải ra sức giữ gìn và bảo vệ. Dân tộc Việt Nam ta cũng có rất nhiều di sản văn hóa mà chúng ta trân trọng.
Vậy di sản văn hóa là gì? Đó là những tài sản vật chất và tài sản tinh thần chứa đựng nét đẹp mà cha ông nhiều thế hệ đã dày công xây dựng và vun đắp lên. Đó có thể là một làn điệu dân ca hình thành từ lâu đời, hay là một công trình kiến trúc mang dấu ấn của quá khứ... Những di sản văn hóa có mặt ở khắp nơi, muốn giữ gìn và bảo vệ thì cần sự quan tâm của tất cả mọi người.
Chúng ta cần phải ra sức gìn giữ và bảo vệ các di sản văn hóa của đất nước, của dân tộc, bởi đây là biểu hiện rõ nhất của lòng yêu nước. Ai yêu quê hương mình mà chẳng yêu những nét đẹp truyền thống, yêu câu hát dân ca, lễ hội của làng quê hay một ngôi chùa, một đình làng xưa cũ, nơi mang trong mình những hơi thở của đời sống bao thế hệ cha ông. Từ đó, ta cũng thấy rằng bảo vệ, giữ gìn di sản văn hóa còn là bảo vệ nền tảng tinh thần của dân tộc. Mà nền tảng tinh thần là linh hồn của dân tộc, là bản sắc văn hóa. Nếu mất đi bản sắc đó tức là mất đi gốc rễ truyền thống, biết lấy gì để vun đắp cho tâm hồn, làm chỗ dựa trước những trào lưu phức tạp trong một thời đại toàn cầu hóa, đòi hỏi con người phải biết giữ bản sắc dân tộc không phai nhòa. Ngoài ra, di sản văn hóa của dân tộc đều có giá trị vô cùng to lớn. Làm tổn thất về di sản văn hóa chính là làm nghèo đất nước, đúng về cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Bởi di sản văn hóa giúp cho đất nước có thêm nguồn thu từ du lịch, di sản văn hóa cũng tạo nên sự hấp dẫn cho mọi vùng đất. Di sản văn hóa còn là sự kết nối các thế hệ con người Việt Nam. Sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại, và tương lai là điều quan trọng để đất nước luôn phát triển bền vững.
Trong thời gian vừa quan, việc giữ gìn các di sản văn hóa rất được nhà nước ta quan tâm, nó thể hiện ở các chính sách bảo tồn và phát triển. Chúng ta có thể thấy các công trình kiến trúc xưa cổ được bảo vệ và tu sửa như chùa Một Cột, cụm di tích thành Nội Huế hay khu vườn của ba anh em Tây Sơn ở Bình Định... Những dấu tích vẻ vang của quá khứ còn in dấu trên từng viên gạch, từng cái cây cổ thụ. Mỗi một người Việt Nam đều ý thức rất rõ về tầm quan trọng của việc bảo vệ các di sản văn hóa dân tộc. Bảo vệ nét đẹp văn hóa chính là bảo vệ một phần tâm hồn của mình. Nhưng có một số ít các bạn trẻ còn chưa hiểu rõ giá trị của di sản văn hóa. Hành động vẽ lên di tích hay làm tổn thương các di sản văn hóa vẫn còn đâu đó. Chúng ta cần lên án và chỉ rõ ra những sai trái đó, để di sản văn hóa dân tộc mãi tồn tại theo thời gian.
Tuổi trẻ hôm nay cần nhận thức sâu sắc về việc giữ gìn và bảo vệ các di sản văn hóa. Mà trước tiên, chúng ta cần học tập để hiểu được các giá trị văn hóa dân tộc. cách thức bảo tồn những giá trị đó. Ngoài ra, cần tuyên truyền sâu rộng, kiên trì thực hiện những việc làm cụ thể, hữu ích để di sản văn hóa mãi vẹn nguyên giá trị.
Di sản văn hóa được hình thành không phải một sớm một chiều, mà trải qua một quãng thời gian lâu dài, khiến cho giá trị trở nên vô cùng to lớn, chứa đựng biết bao vẻ đẹp của tâm hồn dân tộc. Bảo vệ, giữ gìn di sản văn hóa dân tộc chính là bảo vệ bản sắc, tâm hồn dân tộc mà ngàn đời trước, cha ông ta đã dựng xây và bồi đắp thành.