Hãy tóm tắt nội dung chính của truyện Gió lạnh đầu mùa.
Nội dung chi tiết
VĂN MẪU BÀI 1: TRUYỆN NGẮN
Đề tài: Hãy tóm tắt nội dung chính của truyện Gió lạnh đầu mùa.
Bài tham khảo 1:
Hai chị em Lan và Sơn đã ra chợ chơi với nhóm bạn. Khi họ nhìn thấy cái Hiên đang chỉ mặc một chiếc áo rách tả tơi, hở cả lưng và tay, đứng co ro bên cột quản, chị em Sơn cảm thấy rất thương và nhanh chóng chạy về nhà lấy chiếc áo bông của em Duyên để đem cho cái Hiên. Cuối cùng, mẹ của cái Hiên biết chuyện và hai chị em Sơn và Lan lo sợ sẽ bị mẹ mình la mắng, cho nên họ chỉ dám dắt tay nhau về nhà khi trời đã chập tối. Sau đó, mẹ của cái Hiên đến nhà trả lại chiếc áo. Mẹ Sơn đã cho mẹ của Hiên vay năm hào để may chiếc áo mới cho con trai. Bà ôm hai cháu vào lòng một cách nhẹ nhàng và âu yếm, sau đó bảo: "Hai con tôi quá nghịch ngợm, dám tự ý lấy áo để cho người khác, không sợ bị mẹ mắng à?"
Bài tham khảo 2:
Khi mùa đông về, mẹ Sơn đã mặc áo cho Sơn và cả ba mẹ con cùng nhớ về người em gái đã khuất... Sơn quay qua quay lại để mẹ ngắm chiếc áo. Hai chị em Lan và Sơn sau đó ra chợ chơi cùng nhóm bạn. Đám bạn của Sơn ăn mặc rách rưới, da thịt thâm tím, run lên, hai hàm răng đập vào nhau khi cơn gió lùa đến. Riêng cái Hiên chỉ mặc một chiếc áo rách tả tơi. Sơn bắt đầu cảm thấy thương hại và quay sang thầm thì với chị Lan. Chị Lan sau đó hăm hở chạy về nhà lấy chiếc áo bông của em Duyên để đem cho cái Hiên. Hai chị em Sơn lo sợ sẽ bị mẹ la mắng nên đã chần chừ tới khi bóng tối buông xuống mới dám về nhà. Mẹ của cái Hiên sau đó đến trả lại chiếc áo. Mẹ Sơn đã cho mẹ Hiên vay tiền để may chiếc áo mới cho con trai. Cuối cùng, mẹ Sơn nhẹ nhàng ôm hai con vào lòng và bảo: "Hai con tôi thật sự đáng quý, dám tự do mang áo đem cho người khác, không hề e sợ bị mẹ trách phạt ư?".
Bài tham khảo 3:
Vào một buổi sáng gió lạnh của mùa đông, khi không khí trở nên lạnh giá, Sơn tỉnh dậy để thấy mẹ đã chuẩn bị sẵn cho anh chiếc áo dạ đỏ ấm áp và cả chiếc áo thâm dài để giữ ấm. Hai chị em Sơn ra chợ chơi cùng lũ trẻ con, Sơn nhận ra rằng mặc dù trời rét buốt, nhưng lũ trẻ ăn mặc không khác so với ngày thường, với môi tím và da thịt ửng đỏ. Đặc biệt, cái Hiên vẫn mặc chiếc áo rách lở, hở cả vai và lưng. Sơn đề nghị chị Lan mang chiếc áo bông cũ tại nhà để cho Hiên, cả hai rất hạnh phúc về việc làm của mình. Tuy nhiên, niềm vui không kéo dài được khi Sơn bắt đầu lo lắng, sợ rằng sẽ bị mẹ mắng vì đã cho Hiên chiếc áo bông cũ. Khi hai chị em trở về nhà, họ bất ngờ khi thấy hai mẹ con Hiên đã đến để trả lại chiếc áo bông từ sáng. Thay vì trách mắng, mẹ Sơn không chỉ không giận dữ hai con mình mà còn cho mẹ Hiên mượn tiền để may chiếc áo mới cho Hiên.
Bài tham khảo 4:
Buổi sáng hôm nay, khi thức dậy, Sơn cảm nhận rõ cái rét của mùa đông đã đến. Chị và mẹ của Sơn đều đã dậy, ngồi quạt hỏa lò để pha nước chè uống. Mọi người đều đã mặc áo ấm cả. Sơn được mẹ cho mặc một cái áo vệ sinh màu nâu sẫm với một cái áo dạ khâu chỉ đỏ. Sau đó, hai chị em chạy ra chợ chơi cùng với lũ trẻ con trong làng. Chúng đều là những đứa trẻ nhà nghèo không có áo ấm để mặc. Khi nhìn thấy chị em Sơn với những chiếc áo ấm thì liền đến gần xuýt xoa khen ngợi. Hiên là một cô bé nhà nghèo, không có áo ấm để mặc. Sơn nhìn thấy động lòng thường, bàn với chị về nhà lấy chiếc áo bông cũ đem cho Hiên. Về đến nhà, hai chị em lo sợ mẹ biết được, định sang nhà Hiên đòi áo nhưng không thấy đâu. Khi về nhà thì liền thấy mẹ Hiên đang ngồi nói chuyện với mẹ mình. Mẹ Sơn thấy nhà Hiên nghèo khổ bèn cho mẹ Hiên mượn năm hào may áo ấm cho con.
Bài tham khảo 5:
Sơn và Lan là hai chị em sinh ra trong một gia đình khá giả. Không giống như những đứa trẻ có điều kiện khác, hai chị em Sơn, Lan luôn hòa đồng, gần gũi với những đứa trẻ nghèo cùng phố huyện. Vào một ngày trời chuyển lạnh, hai chị em mặc áo ấm ra chợ chơi thấy Hiên – cô bé hàng xóm đang co ro bên cột quán với manh áo mong manh, rách tả tơi. Thấy vậy, hai chị em bèn đem tặng Hiên chiếc áo bông cũ. Chính chiếc áo bông ấy đã thắp sáng tình yêu thương, sưởi ấm cho Hiên cũng như những đứa trẻ nghèo nơi đây qua mùa đông giá rét. Câu chuyện đã để lại dư âm trong lòng độc giả, khiến độc giả vừa thấm thía nỗi khổ đau, bất hạnh, hoàn cảnh éo le của những con người nghèo khổ, vừa cảm nhận sâu sắc tình người ấm nồng, cao quý, thiêng liêng; từ đó thêm trân trọng cuộc sống này hơn.
Bài tham khảo 6:
Sáng sớm, mùa đông đến mà không báo trước. Chỉ sau một đêm mưa, trời bỗng trở lạnh. Mọi người trong nhà đều đã mặc áo ấm. Sơn được mẹ cho mặc một cái áo vệ sinh màu nâu sẫm với một cái áo dạ khâu chỉ đỏ. Sơn và chị Lan ra ngoài chơi. Những đứa trẻ nghèo như thằng Cúc, thằng Xuân, con Tí, con Túc trầm trồ quần áo mới của Sơn. Bỗng nhiên, Lan thấy Hiên đứng cách đó không xa, chỉ mặc một manh áo rách tả tơi, hở cả lưng và tay, đứng co ro bên cột quán. Thấy vậy, Sơn động lòng thương. Cậu bàn với chị về lấy cái áo bông của em Duyên cho Hiên. Khi trở về nhà, người vú già nói với chị em Sơn rằng mẹ đã. Cả hai lo lắng chạy sang nhà Hiên để đòi lại áo nhưng không có ai ở nhà. Khi về nhà, mẹ Hiên đã đem chiếc áo sang trả. Mẹ Sơn sau khi biết rõ, liền cho mẹ Hiên vay năm hào về may áo cho con. Khi hai mẹ con Hiên ra về, mẹ Sơn nhẹ nhàng, âu yếm ôm hai con vào lòng mà bảo: “Hai con tôi quý quá, dám tự do lấy áo đem cho người ta, không sợ mẹ mắng ư?”.
Bài tham khảo 7:
Sơn sinh ra trong một gia đình khá giả. Cậu được mọi người yêu thương, săn sóc. Một buổi sáng, trời bỗng chuyển lạnh, Sơn được mẹ mặc cho chiếc áo ấm. Sơn theo chị Lan ra chợ chơi với lũ trẻ trong xóm. Lan thấy Hiên - cô bé hàng xóm đang co ro bên cột quán với manh áo mong manh, rách tả tơi. Sơn liền bàn với chị Lan đem chiếc áo bông cũ. Khi trở về nhà, người vú già nói rằng mẹ đã biết chuyện. Sợ bị mẹ mắng, Sơn và Lan đến nhà Hiên đòi áo nhưng không thấy ai. Đến khi về nhà đã thấy mẹ Hiên đem áo sang trả. Biết chuyện, mẹ Sơn còn cho mẹ Hiên vay tiền để may áo ấm cho Hiên.
Bài tham khảo 8:
Buổi sáng hôm nay, mùa đông đột nhiên đến, không báo trước. Sơn thức dậy thấy chị Sơn và mẹ Sơn đã trở dậy. Mọi người đã mặc áo rét. Sơn cũng được mẹ mặc cho một cái áo vệ sinh màu nâu sẫm với một cái áo dạ khâu chỉ đỏ. Thế rồi, hai chị xúng xính ra chợ chơi với lũ trẻ. Chúng thấy chị em Sơn đến đều lộ vẻ vui mừng, nhưng chúng vẫn đứng xa, không dám vồ vập. Đứa nào cũng giương đôi mắt ngắm bộ quần áo mới của Sơn. Chị Lan phát hiện ra Hiên đang co ro đứng bên cột quán, chỉ mặc có manh áo rách tả tơi, hở cả lưng và tay. Sơn nhìn thấy động lòng thường, bàn với chị về nhà lấy chiếc áo bông cũ cho Hiên. Khi về nhà, chị em Sơn nghe người vú già dọa mẹ đã biết chuyện. Hai chị em sang nhà Hiên đòi áo nhưng không thấy ai ở nhà. Khi về nhà thì liền thấy mẹ Hiên mang áo sang trả. Mẹ Sơn biết chuyện, liền cho mẹ Hiên vay năm hào về may áo cho con. Đến khi mẹ con Hiên ra về, bà không trách phạt mà ôm hai con vào lòng.
Bài tham khảo 9:
Vào một buổi sáng mùa đông, Sơn thức dậy đã thấy mọi người mặc áo ấm. Sau khi được Sơn được mẹ cho mặc một cái áo vệ sinh màu nâu sẫm với một cái áo dạ khâu chỉ đỏ. Hai chị em Sơn ra chợ chơi với mấy đứa trẻ nghèo trong xóm chợ. Chị Lan thấy cô bé Hiên đứng ở đằng xa, chỉ mặc một manh áo rách tả tơi, đứng co ro bên cột quản. Sơn động lòng thương, lại gần chị Lan thì thầm. Rồi chị Lan hăm hở chạy về nhà lấy cái áo bông của Duyên mang cho Hiên. Vú già nói với chị em Sơn rằng mẹ đã biết chuyện. Hai chị em sợ mẹ mắng, chạy sang nhà Hiên để đòi áo. Đến lúc về nhà đã thấy Mẹ cái Hiên đem áo đến trả. Mẹ Sơn cho mẹ cái Hiên vay năm hào về may áo cho con. Bà nhẹ nhàng, âu yếm ôm hai con vào lòng mà bảo: “Hai con tôi quý quá, dám tự do lấy áo đem cho người ta, không sợ mẹ mắng ư?”.
Bài tham khảo 10:
Lan và Sơn là hai chị em. Không giống như chị em họ, cả hai đều rất hòa đồng, thân thiện. Một ngày trời mùa đông, Sơn thức dậy thấy mọi người trong nhà đều đã mặc áo ấm. Cậu được mẹ mặc cho một cái áo vệ sinh màu nâu sẫm với một cái áo dạ khâu chỉ đỏ. Sau đó, hai chị em mặc áo ấm ra chợ chơi. Chị Lan thấy Hiên - cô bé hàng xóm đang co ro bên cột quán với manh áo mong manh. Thấy vậy, Sơn liền nói với chị đem tặng Hiên chiếc áo bông cũ. Đến khi về nhà, chị em Sơn nghe người vú già kể dọa, liền sang nhà Hiên để đòi lại nhưng không có ai ở nhà. Về đến nhà, Sơn và Lan thấy mẹ con Hiên đã đem chiếc áo sang trả.
Bài tham khảo 11:
Khi Sơn thức dậy thì mọi người trong gia đình đã thức dậy. Mẹ Sơn và chị Lan đ ang ngồi quạt hỏa lò để pha nước chè uống. Mẹ Sơn mặc cho cậu một cái áo vệ sinh màu nâu sẫm với một cái áo dạ khâu chỉ đỏ. Sơn rủ chị Lan ra chợ chơi cùng lũ trẻ em sống ở gần chợ. Khi nhìn thấy chị em Sơn với những chiếc áo ấm thì liền đến gần xuýt xoa khen ngợi. Hiên là một cô bé nhà nghèo, không có áo ấm để mặc. Sơn nhìn thấy động lòng thường. Hai chị em bàn nhau về nhà lấy chiếc áo bông cũ đem cho Hiên. Nhưng khi nghe người vú già nói mẹ Sơn đã biết chuyện, hai chị em lo sợ mẹ mắng, sang nhà Hiên đòi áo nhưng không gặp Hiên. Về nhà mới biết chuyện mẹ con Hiên đem áo sang giả. Mẹ Sơn thấy nhà Hiên nghèo khổ bèn cho mẹ Hiên mượn năm hào may áo ấm cho con. Khi mẹ con Hiên ra về, mẹ Sơn nhẹ nhàng, âu yếm ôm hai con vào lòng mà bảo:“Hai con tôi quý quá, dám tự do lấy áo đem cho người ta, không sợ mẹ mắng ư?