Hãy viết một đoạn văn (khoảng 8-10 dòng) trình bày ngắn gọn suy nghĩ của em về nhân vật chị Dậu.
Nội dung chi tiết
Đề tài: Hãy viết một đoạn văn (khoảng 8-10 dòng) trình bày ngắn gọn suy nghĩ của em về nhân vật chị Dậu.
Bài tham khảo 1:
Sự yêu thương với chồng, lòng thương con, cùng với tinh thần phản kháng mạnh mẽ đã khơi nguồn ngọn lửa căm hận trong tâm hồn chị Dậu - một người phụ nữ hiền lành và chân thật. Nỗi sợ hãi bị bóp méo bỗng chốc biến mất, thay vào đó chỉ còn lại bản tính kiên cường của một con người trung thực: Chỉ cần mình không thể chịu đựng nữa. Chị ấy thà ngồi tù còn hơn để cho xã hội vẫn tiếp tục chứng kiến sự đau khổ không ngừng, chị không cam chịu. Tuy nhiên, hành động phản kháng của chị Dậu không phải là sự phản kháng có kế hoạch, mà nó tự nảy sinh từ bản năng. Đó chỉ là bức tranh trạng thái bùng nổ của một cá nhân chứ không phải của một tầng lớp, một cộng đồng đang nổi lên chống lại sự áp bức và bất công. Càng bị áp bức nhiều, sự đấu tranh càng trở nên dữ dội và hành động của chị Dậu đã minh chứng cho sự thật đó. Đoạn trích về "tức nước vỡ bờ" là một trong những phân đoạn nổi bật của tác phẩm "Tắt đèn". Nhà văn Ngô Tất Tố đã thể hiện tình cảm yêu thương, thông cảm và sự trân trọng đối với nhân vật chính là chị Dậu. Các sự kiện sống động và đầy kịch tính trong đoạn trích đã thể hiện rõ tính cách đẹp đẽ và mạnh mẽ của người phụ nữ nông dân này.
Bài tham khảo 2:
Trong tác phẩm Tắt đèn của nhà văn Ngô Tất Tố hình tượng nhân vật chị Dậu là biểu tượng của tình yêu thương chân chính, đặc biệt là tình yêu với chồng con. Hình ảnh của chị không chỉ đánh thức trong lòng chúng ta sự đau xót và tiếc nuối về số phận bi kịch của chị, mà còn là của hàng ngàn nông dân tốt bụng khác. Qua đó, chúng ta lại càng trỗi dậy sự oán hận đối với chế độ phong kiến ác ách, đối với xã hội đầy thất thường và tối tăm đã tiếp đẩy con người vào bước đường cùng. Chị Dậu, như một biểu tượng trong đoạn trích, vẫn giữ nguyên bản tính đất bát: luôn kiên định, trung thành, yêu thương chồng con và nuôi dưỡng trong lòng căm hận đối với bọn áp bức hào hiệp. Chị không chỉ đại diện cho người nông dân Việt Nam trước Cách mạng, mà còn thể hiện sức mạnh của người lao động. Dù bản năng hiền hậu, kiên nhẫn, khi chị phải chịu đựng sự áp bức nặng nề, người lao động sẵn sàng bùng nổ, xông pha vào cuộc chiến.
Bài tham khảo 3:
Đoạn trích từ tác phẩm Tắt Đèn mô tả cảnh chị Dậu, một người phụ nữ yêu chồng, thương con và hy sinh hết mình cho gia đình. Cuộc sống nghèo khó buộc chị Dậu phải bán đàn chó và cả đứa con gái đầu lòng để trang trải chi phí. Tuy nhiên, nỗi đói vẫn luôn gai góc khi nhà chị phải đóng thêm suất thuế cho người em chồng đã qua đời. Khi chồng chị bị trói và đánh đến bí mật, người nhà lí trưởng quyết định đưa anh ra đình để chịu trận. Chị Dậu cầu khẩn "hai ông làm phúc nói với ông lý cho cháu khất" nhưng bị từ chối. Đành phải đối mặt với tình hình nguy hiểm của chồng, chị không chịu buông xuôi: "chồng tôi đau ốm không nên bị hành hạ". Từ việc sử dụng từ "cháu" khi nói về chồng sang sử dụng "tôi" thể hiện sự quyết liệt sau bao lần dằn vặt và chịu đựng. Chị Dậu, dù ban đầu hiền lành và yếu đuối, đã quyết tâm đấu tranh khi bị đẩy vào tường. Khi bị đánh phải một cú tát, chị đã đứng dậy mạnh mẽ và thách thức các quan lại: "Mày trói chồng bà, bà sẽ cho mày xem!". Chị "túm lấy cổ hắn, đẩy hắn ra cửa khiến hắn ngã sõng soài xuống đất". Khi nhà lí trưởng dùng gậy đe dọa, chị "nắm lấy gậy hắn chỉ bằng hai bàn tay". Từ sự cầu khẩn ban đầu, qua lời đe dọa và sau cùng là hành động chống đối quyết liệt, chị Dậu đã thể hiện bản lĩnh khi đối mặt với đèn đốc và ngược đãi. Thể hiện rõ ràng sức mạnh chưa được khai phá ở người nông dân bị áp bức. Điều này nhấn mạnh rằng sự lãnh đạo của Đảng là cần thiết để khơi ngọn lửa tự do và đấu tranh cho những người dân bị áp đặt.
Bài tham khảo 4:
Chị Dậu trong tác phẩm Tắt Đèn được miêu tả như một người phụ nữ chân thật và khỏe khoắn, tràn đầy những phẩm chất tốt đẹp của một người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Khi chồng chị, anh Dậu, bị những kẻ cai trị lý tra tàn đánh đập, chị không chùn bước trước sự đau đớn và khốn khổ. Để cứu chồng, chị phải hy sinh bán con, bán chó, mất mát không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần. Chị Dậu sẵn sàng đối đầu và đánh nhau với người nhà lý trưởng để bảo vệ anh chồng. Sự mạnh mẽ, sự dứt khoát xen kẽ với lòng nhân ái và sự hy sinh tận tuỵ là những đặc điểm nổi bật của chị Dậu. Không chỉ là hình mẫu của người phụ nữ đồng hành và bảo vệ gia đình trong hoàn cảnh khó khăn, mà còn là biểu tượng của sự đáng kính trong xã hội. Bên cạnh sự tàn ác và tham lam của bọn quan lại và tay sai, vẫn còn những trái tim nhân hậu, luôn sẵn sàng vun đắp yêu thương và che chở lẫn nhau. Tác giả thông qua hình ảnh chị Dậu và bà lão giúp đỡ, muốn truyền đạt thông điệp về tình người và sự quan tâm đến đồng bào trong hoàn cảnh khó khăn. Lên án xã hội phong kiến tàn bạo đã chà đạp thân phận người phụ nữ Việt Nam. Đồng thời cũng gửi gắn thông điệp rằng dù cuộc sống có tồn tại những khổ đau và thách thức, nhưng trong đó vẫn luôn hiện diện những tia hy vọng và hạnh phúc, từ sự đồng cảm và sẻ chia.
Bài tham khảo 5:
Đọc tác phẩm Tức Nước Vỡ Bờ, người đọc không thể không bị ấn tượng bởi sức mạnh và tinh thần kiên cường, hy sinh của chị Dậu - một người phụ nữ xuất sắc trong việc bảo vệ gia đình và đối mặt với bất công. Truyện dường như đưa chúng ta vào một thế giới đen tối, nơi mà chị Dậu tỏ ra phản kháng và quyết liệt đối diện với những thách thức khắc nghiệt. Khi bà lão hàng xóm gợi ý cho chị Dậu nên đưa chồng trốn tránh sự truy bắt của bọn cai trị, chị không từ chối ý kiến đó nhưng vẫn giữ lòng trung thành với chồng. Hành động nhỏ như mời chồng ăn cháo, thể hiện sự ân cần và quan tâm tận tình của chị đối với gia đình dù chị phải chịu đựng nhiều khó khăn, cực nhọc. Khi tay sai tới bắt chồng, chị Dậu không ngần ngại hòa mình vào vũng bùn của sự đau khổ và nhục nhã để nài nỉ, van xin sự tha thứ cho chồng. Đến khi chị chứng kiến chồng bị trói buộc trước mặt, lòng tức giận và sự bất lực đã biến thành sức mạnh, khiến chị dậy mình đấu tranh mạnh mẽ, không cam chịu bạo lực và nạn nhân. Chị Dậu, trong mắt người đọc, không chỉ là biểu tượng của tình yêu và hy sinh vô điều kiện mà còn là biểu tượng của sức mạnh và quyết tâm đấu tranh vì công bằng. Hành động của chị không chỉ thể hiện tình người và trách nhiệm gia đình mà còn là minh chứng cho sự kiên quyết và không khuất phục trước bất kỳ thử thách nào.
Bài tham khảo 6:
Đọc Tức nước vỡ bờ, ta không chỉ thêm trân quý một người phụ nữ yêu chồng thương con hết mực mà chị Dậu còn là một người có sức sống tiềm tàng, sẵn sàng phản kháng và đấu tranh trước những áp bức bất công. Khi được bà lão hàng xóm mang cho bát gạo và khuyên chị nên cho chồng đi trốn, trước khi bọn cai lệ và tay sai đến. Chị đồng tình với bà nhưng vẫn muốn để chồng “ăn vài húp” vì "nhịn đói từ sáng hôm qua tới giờ" rồi chị xót thương, nhỏ nhẹ mời chồng ăn cháo. Chi tiết dù nhỏ ấy nhưng đã nói lên cả tấm lòng của người vợ tảo tần, một lòng thương và lo lắng cho chồng. Dù trải qua bao biến cố, phải chạy vạy khắp nơi để lo tiền sưu nhưng chị không để ý đến những cực nhọc, vất vả của bản thân để lo cho chồng con. Không những vậy, khi đám tay sai đến bắt anh Dậu, chị đã nài nỉ, van xin đến nhẫn nhịn, chịu cho bọn chúng đánh đập để xin tha cho chồng. Khi chúng quyết trói anh Dậu, bằng tất cả sự căm phẫn, uất ức phải chịu đựng, chị đã mạnh mẽ vùng dậy, đấu tranh “chúng bay tới trói chồng ta đi tao cho chúng mày biết tay”. Sự phản kháng của chị thể hiện một sức mạnh to lớn đối với cái bọn quan lại thối nát và không có nhân tính, chị dám đứng lên để bảo vệ mạng sống cho chồng. Hình ảnh của chị tiêu biểu cho người phụ nữ Việt Nam truyền thống, luôn thương yêu và hi sinh tất cả vì gia đình dù điều đó có gây ra hiểm nguy cho chính bản thân.
Bài tham khảo 7:
Chị Dậu là một người yêu thương chồng con tha thiết, đảm đang, hiền dịu và tháo vát nhưng có sức sống mạnh mẽ, có tinh thần phản kháng tiềm tàng. Sau khi anh Dậu bị trói và cùm kẹp ở ngoài đình làng, bị bọn người nhà Hào Lí khiêng về. Chị đã nấu cháo, quạt cho nguội cháo rồi đi rón rén, ngồi xem chồng ăn có ngon miệng không. Qua đó, thể hiện chị Dậu là người phụ nữ đảm đang, dịu dàng và tận tụy hết lòng yêu thương chăm sóc chồng. Anh Dậu vừa được cứu, chưa tỉnh lại, bưng bát cháo được đưa lên miệng chưa kịp húp thì bọn cai lệ và người nhà lý trưởng từ ngoài sầm sập xông vào. Lúc đầu chị đã hết sức lễ phép, nhã nhặn vì chị biết chúng là “người nhà nước" còn chồng chị là kẻ cùng đinh có tội. Chị "run run" xin khất rồi vẫn tha thiết van nài. Đến lúc cai lệ sầm sập đến chỗ anh Dậu định trói, chị xám mặt chạy đến đỡ tay hắn và năn nỉ "cháu van ông, nhà cháu vừa mới tỉnh được một lúc ông tha cho", nhưng đến khi chính mình bị đánh, chị Dậu tức quá không thể chịu được, liều mạng cự lại bằng lí xưng hô ngang hàng, chị đứng lên và nói: "Chồng tôi đau ốm, ông không được phép hành hạ". Cai lệ tát vào mặt chị rồi hắn cứ nhảy vào chói anh Dậu, chị nghiến hai hàm răng: "Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem". Chị đã đứng lên với niềm căm phẫn ngùn ngụt tư thế đứng trên đầu kẻ thù đè bẹp đối phương đấu lực với chúng, bằng tất cả sức mạnh của lòng căm thù tức giận ấy, chị Dậu đã túm lấy cổ tên cai lệ ấn dúi ra cửa, lần lượt, người đàn bà lực điền này đã quật ngã tên cai lệ và người nhà lý trưởng. Trước những hành động hung bạo, độc ác, đểu cáng của bọn hào lý tham lam hống hách chị Dậu đã vùng dậy đứng lên đấu tranh để bảo vệ mạng sống cho chồng. Chị Dậu chính là đại diện tiêu biểu cho tầng lớp phụ nữ nông dân Việt Nam xưa thật giàu sức sống dưới ách áp bức của chế độ nửa thực dân nửa phong kiến khi chưa bắt gặp ánh sáng Đảng.
Bài tham khảo 8:
Chị Dậu là điển hình cho sự chân thật, khỏe khoắn với những phẩm chất tốt đẹp của một người phụ nữ phong kiến xưa. Khi anh Dậu bị bọn tay chân cai lý đánh, chị không ngại hạ mình van xin, nài nỉ. Để cứu chồng chị phải bán con, bán chó, làm được như vậy chị Dậu đau đớn như đứt từng khúc ruột. Chị sẵn sàng vùng dậy đánh nhau với người nhà lý trưởng để đỡ đòn cho chồng. Người đàn bà mà Ngô Tất Tố gọi là “chị chàng nhà quê" ấy đã không ngần ngại làm tất cả để bảo vệ cài gia đình khốn khổ của chị. Với cá tính mạnh mẽ, lúc cứng lúc mềm. Ở chị đã hội tụ đầy đủ bản chất của người phụ nữ đôn hậu, đảm đang và thủy chung. Bên cạnh sự “cạn tàu ráo máng" của bọn quan lại và tay sai thì vẫn còn có những trái tim nhân hậu, biết đùm bọc chở che cho nhau. Hình ảnh bà lão, người đàn bà luôn đứng ra giúp đỡ gia đình chị Dậu, chị đã nói: “đó là ân nhân số một trong cuộc đời mình". Ở đây tác giả cũng muốn nói với người đọc trong cái khổ đau ta vẫn tìm thấy hạnh phúc dù cho nó có ít ỏi đi chăng nữa. Tình người quan tâm đến nhau trong cuộc sống lam lũ khó khăn là điều quý giá nhất.
Bài tham khảo 9:
Đọc Tức nước vỡ bờ, ta càng hiểu thêm được sự trân quý trong nét đẹp của một người phụ nữ chân quê hết mực yêu thương chồng con và tiềm tàng sức mạnh phản kháng. Vì thương chồng, chị đã phải cắn răng nhịn nhục bán đi đàn chó và đứa con thơ chỉ để nộp đủ những loại sưu thuế vô lý để cứu được anh Dậu trở về. Nhưng rồi “ con giun xéo lắm cũng quằn”, anh Dậu bị đánh đập tới còn nửa cái mạng mà vừa trở về đến nhà, chưa kịp húp bát cháo, lũ tay sai đã lăm le tới bắt trói anh. Trước sự hống hách, nghênh ngang, độc ác của chúng, lúc này đây, chị Dậu đã không nhịn được nữa, chị đã đứng lên chống lại cường quyền, đánh nhau với chúng để bảo vệ được anh Dậu. Hành động của chị tuy là bộc phát nhưng nó đại diện cho những hình ảnh người nông dân trong chế độ nửa phong kiến nửa thuộc địa xưa khi bị dồn đến đường cùng. Họ là những con người dũng cảm, sẵn sàng đứng lên, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ những gì mà bản thân mình quý trọng nhất.
Bài tham khảo 10:
Đoạn văn “Tức nước vỡ bờ” được trích trong tác phẩm Tắt đèn là bức tranh chân thực và sống động về nhân vật chị Dậu – một người phụ nữ yêu chồng, thương con và hết lòng vì gia đình. Cuộc sống nghèo khổ, vì sưu thuế mà chị Dậu phải bán đàn chó và cả đứa con gái đầu lòng của mình, vậy mà cái đói vẫn cứ đeo bám lấy chị khi mà nhà chị phải đóng thêm suất sưu cho người em chồng đã chết. Anh Dậu bị trói và đánh đến độ “thập tử nhất sinh”. Sáng hôm sau, người nhà lí trưởng lại định đưa anh ra đình chịu trận. Thấy chồng trong thế hiểm nguy, chị van xin “hai ông làm phúc nói với ông lý cho cháu khất” nhưng bọn chúng nhất quyết không buông tha. Van xin không được, chị đành phải kháng cự: “chồng tôi đau ốm không được phép hành hạ”. Từ “cháu” – bề dưới chuyển sang xưng “tôi” – ngang hàng đã cho thấy sự kiên quyết của chị sau nhiều lần nhẫn nhịn, chịu đựng. Con giun xéo lắm cũng quằn, khi bị dồn vào thế chân tường, chị quyết dùng hành động để chống trả bọn cai lệ và lí trưởng. Chịu một cái tát giáng vào mặt, chị càng vùng dậy mạnh mẽ, quyết liệt, thách thức bọn cường hào quan lại: “Mày trói chồng bà đi, bà cho mày xem!”. Chị “túm lấy cổ hắn, ấn dúi ra cửa làm cho hắn ngã chỏng quèo trên mặt đất”. Khi người nhà lí trưởng giơ gậy chực đánh, chị “nắm lấy gậy hắn, chỉ hai bàn tay không”. Ban đầu, chỉ là lời van xin yếu ớt, sau là giọng nói đe dọa, tiếp đến là sự chống trả quyết liệt: “chị túm lấy tóc, lẳng một cái làm cho nó ngã nhào ra thềm”. Từ một người phụ nữ hiền lành, yếu ớt, vì chồng, chị sẵn sàng đứng dậy chống trả khi bị dồn nén đến đường cùng: “Thà ngồi tù chứ để cho chúng làm tình làm tội mãi, tôi không chịu được”. Tức nước ắt bờ cũng sẽ có lúc phải vỡ – đó là quy luật của cuộc sống. Hành động bộc phát của chị Dậu đại diện cho sức mạnh chưa được khai phá ở người nông dân bị áp bức. Điều này đặt ra một nhu cầu cấp thiết đó là cần phải có sự lãnh đạo của Đảng để thổi bùng lên ngọn lửa đấu tranh của ngường nông dân nói riêng và những con người bị chế độ thực dân đàn áp nói chung.