Hãy viết đoạn văn (khoảng 8 – 10 dòng) để trình bày cảm nhận của em về tình cảm, tâm sự của nhà thơ được thể hiện trong tác phẩm ‘Quê người’.
Nội dung chi tiết
VĂN MẪU BÀI 2: THƠ SÁU CHỮ, BẢY CHỮ
Đề tài: Hãy viết đoạn văn (khoảng 8 – 10 dòng) để trình bày cảm nhận của em về tình cảm, tâm sự của nhà thơ được thể hiện trong tác phẩm ‘Quê người’.
Bài tham khảo 1:
Bài thơ "Quê người" của Vũ Quần Phương đã gây cho tôi nhiều cảm xúc. Tác giả đã sinh động miêu tả nỗi nhớ quê hương sâu sắc của một người xa xứ. Ở nơi đất khách, nhà thơ luôn cố gắng tìm kiếm dấu vết của quê hương qua những sự vật quen thuộc như nắng, mây, núi, các dãy nhà. Tuy nhiên, càng quan sát, những thứ ấy lại càng trở nên xa lạ, không thuộc về quê hương. Nỗi nhớ quê hương của nhà thơ được bộc lộ rõ nét, sống động hơn qua những câu thơ cuối. Ta có thể hình dung nhà thơ đang ngước nhìn bầu trời với đám mây trắng, nhìn về phía dãy núi với ánh nắng vàng rực, rồi lại cúi xuống nhìn đôi giày, lòng đầy bâng khuâng, da diết. Thậm chí, những hạt bụi nhỏ bé cũng là "của người ta", càng khiến nhà thơ thêm buồn bã, nỗi nhớ quê hương càng thêm sâu đậm.
Bài tham khảo 2:
Khi đọc bài thơ "Quê người", tôi đã cảm nhận được nỗi nhớ quê hương da diết của nhân vật trữ tình. Người ấy đang ở một nơi xa lạ, cố gắng tìm kiếm dấu vết của quê hương qua những cảnh vật tưởng chừng quen thuộc như nắng, mây, núi, các dãy nhà. Tuy nhiên, càng quan sát kĩ, họ càng nhận ra mọi thứ đều trở nên xa lạ. Bởi đây không phải là quê hương, điều này càng khiến nỗi cô đơn bủa vây lấy tâm hồn nhân vật. Đoạn thơ cuối giống như một lời tâm sự, vì quá nhớ quê hương mà người ấy chỉ có thể ngắm nhìn mây trắng, nắng hanh. Dẫu vậy, họ vẫn cảm thấy mình chỉ là một người lữ khách, đến cả hạt bụi bám trên giày cũng là "bụi quê người". Bài thơ đã để lại ấn tượng sâu sắc, khiến tôi cảm nhận được nỗi nhớ quê hương da diết của nhân vật trữ tình.
Bài tham khảo 3:
Cũng vì hoàn cảnh mưu sinh, hoàn cảnh đặc biệt mà phải rời quê hương đến một nơi mới, có thể là sinh sống tạm thời, nhưng cũng có thể là ở đó mãi mãi. Nhưng dù có ở như nào, thì chỉ cần xa quê là thấy nhớ. Tuy nhiên, nhớ thì có thể làm được gì. Với tác giả, nhớ chỉ có thể nhìn mây trắng, nhìn nắng hanh,nhìn xuống chân, nhìn bụi đường. Chữ “đành vậy” đã cho thấy thái độ bất lực, chán nản của tác giả khi nhớ quê mà không được về. Mũi giày lữ thứ là mũi giày của những kẻ xa quê, sinh sống tạm bợ. Câu thơ "Bụi đường cũng bụi của người ta" đã càng cho thấy hơn về sự khác biệt và bất lực của tác giả. Bụi nào mà chả giống nhau, đều là thứ bẩn thỉu mà không ai muốn rây vào, thế mà ở nơi quê người, bụi đường cũng không phải bụi của ta. Với ba khổ thơ ngắn gọn cùng ngôn từ giản dị mà giàu cảm xúc, Vũ Quần Phương đã thể hiện rõ tâm trạng nhớ quê hương da diết. Ông đã cho thấy sự khác biệt rõ ràng giữa quê hương và quê người. Qua bài thơ, tác giả cũng gửi tới thông điệp về sự biết ơn quê hương mình. Mỗi người khi còn có thể hãy trở về quê hương, nơi đó là nơi mà luôn chào đón ta dù ta có ra sao, có như nào.
Bài tham khảo 4:
Bài thơ "Quê người" của tác giả Vũ Quần Phương đã khiến người đọc cảm nhận được nỗi nhớ quê hương sâu sắc của ông, một người con xa quê đang sống tại nơi quê người. Ở xứ người, nhà thơ luôn cố gắng tìm kiếm những dấu vết của quê hương mình trong những cảnh vật tưởng chừng quen thuộc như nắng, mây, núi, các dãy nhà. Tuy nhiên, những điều đó vẫn không đủ để xoa dịu nỗi nhớ và nỗi buồn trong lòng ông. Càng nhìn ngắm kỹ, ông càng nhận ra rằng đây không phải quê nhà mà ông mong nhớ, điều này khiến ông càng cảm thấy cô đơn và nhớ quê da diết hơn. Ở xứ người này, Vũ Quần Phương cảm thấy không có bất cứ điều gì thuộc về mình và mang về cho mình hơi ấm như quê hương, thậm chí cả bụi bám trên giày cũng là bụi quê người. Với cách diễn đạt giàu cảm xúc, bài thơ đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.
Bài tham khảo 5:
Với hồn thơ trong trẻo và giàu cảm xúc, bài thơ "Quê người" của nhà thơ Vũ Quần Phương đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng bạn đọc. Bài thơ đã thể hiện một cách sâu sắc nỗi nhớ quê hương da diết của một người xa xứ. Người con ấy luôn cố gắng tìm kiếm bóng hình quê hương trong từng hình ảnh, từng khung cảnh xung quanh. Từ cảm giác gần gũi, ông bỗng nhiên cảm thấy lạc lõng và xa lạ. Mọi thứ xung quanh tưởng chừng giống với quê hương, nhưng lại khác xa hoàn toàn so với hình bóng quê hương trong ký ức. Đối với nhà thơ, ông coi mình như một người lữ khách đang dừng chân nghỉ ngơi trên chính đôi chân của mình. Những câu thơ mộc mạc nhưng lại khắc họa một cách chân thực cảm xúc, nỗi nhớ quê hương của người con xa xứ.
Bài tham khảo 6:
Bài thơ Quê người đã khiến cho em cảm nhận được nỗi nhớ quê hương sâu sắc của tác giả Vũ Quần Phương, một người con xa nhà đến nơi quê người làm lữ khách. Ở nơi xa lạ, nhà thơ luôn cố gắng tìm kiếm hình bóng quê hương mình qua những cảnh vật tưởng chừng giống với quê hương mà ở đâu cũng có như nắng, mây, núi, các dãy nhà, nhưng rồi chúng cũng chẳng đủ để xoa dịu nỗi nhớ và nỗi buồn trong lòng nhà thơ. Bởi càng nhìn ngắm kĩ, nhà thơ lại càng nhận ra một sự thật không thể thay đổi đó là đây không phải quê nhà mà mình mong nhớ, điều này đã khiến nhà thơ càng cô đơn và nhớ quê da diết hơn. Ở nơi xứ người này, Vũ Quần Phương cảm thấy không có bất cứ điều gì thuộc về mình và mang về cho mình hơi ấm như quê hương, đến cả bụi bám trên giày cũng là bụi quê người. Với cách diễn đạt giàu cảm xúc, bài thơ thực sự đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.
Bài tham khảo 7:
Bằng hồn thơ trong trẻo, giàu cảm xúc, bài thơ Quê người của nhà thơ Vũ Quần Phương đã ghi lại dấu ấn sâu đậm trong lòng bạn đọc. Bài thơ đã thể hiện một cách sâu sắc nỗi nhớ quê hương da diết của một người xa xứ. Người con ấy luôn tìm kiếm bóng hình quê hương qua từng hình ảnh, từng khung cảnh xung quanh. Từ cảm giác gần gũi bỗng thấy lạc lõng, xa lạ. Mọi thứ xung quanh tưởng như giống nhưng lại khác xa hoàn toàn hình bóng quê hương trong kí ức. Đối với nhà thơ, ông coi mình như một người lữ khách qua đường đang dừng chân nghỉ ngơi trên chính đôi chân của mình. Những câu thơ mộc mạc nhưng lại khắc họa một cách chân thực cảm xúc, nỗi nhớ quê hương của người con xa xứ.
Bài tham khảo 8:
Bài thơ Quê người của Vũ Quần Phương đã đem đến cho tôi nhiều cảm nhận. Tác giả đã khắc họa nỗi nhớ sâu sắc của một người con xa xứ. Ở nơi đất khách quê người, nhà thơ luôn cố gắng tìm kiếm hình bóng quê hương qua những sự vật mà ở đâu cũng có như nắng, mây, núi, các dãy nhà. Thế nhưng, càng ngắm nhìn, lại càng thấy xa lạ, tất cả lại không thuộc về quê hương. Nỗi nhớ quê hương càng được bộc lộ chân thực, sinh động hơn qua khổ thơ cuối. Ta hình dung như nhà thơ đang ngước nhìn bầu trời với đám mây trắng, đưa mắt ra xa nhìn về phía dãy núi với ánh nắng hanh vàng rồi lại ngó xuống mũi giày mà lòng đầy bâng khuâng, da diết. Đến hạt bụi nhỏ bé cũng là “của người ta” khiến cho nhà thơ càng thêm buồn bã, nỗi nhớ càng thêm da diết hơn.
Bài tham khảo 9:
Đến với bài thơ Quê người, tôi đã cảm nhận được một tấm lòng nhớ quê hương đầy da diết. Nhân vật trữ tình trong bài thơ đang đứng ở một nơi xa lạ, cố gắng tìm kiếm hình bóng quê hương qua những cảnh vật tưởng chừng quen thuộc mà nơi nào cũng bắt gặp. Đó là nắng, mây, núi, các dãy nhà, nhưng rồi càng nhìn ngắm kĩ, càng nhận ra mọi sự vật đều trở nên xa lạ. Bởi nơi đây không phải là quê hương, điều này đã khiến nỗi cô đơn càng thêm bủa vây lấy tâm hồn nhân vật trữ tình. Khổ thơ cuối giống như một lời dặn lòng, vì quá nhớ quê mà đành nhìn mây trắng, nắng hanh. Dẫu vậy, nhân vật trữ tình vẫn cảm thấy mình chỉ như người lữ khách qua đường, đến cả hạt bụi bám trên giày cũng là bụi quê người. Bài thơ đã gây cho tôi nhiều ấn tượng, cảm nhận sâu sắc.