Viết một đoạn văn (khoảng 6 – 8 dòng) nhận xét về nhân vật phó may và các thợ phụ trong văn bản.

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 8 cánh diều. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Viết một đoạn văn (khoảng 6 – 8 dòng) nhận xét về nhân vật phó may và các thợ phụ trong văn bản.

Nội dung chi tiết

VĂN MẪU BÀI 4: HÀI KỊCH VÀ TRUYỆN CƯỜI

Đề tài: Viết một đoạn văn (khoảng 6 – 8 dòng) nhận xét về nhân vật phó may và các thợ phụ trong văn bản.

Bài tham khảo 1:

Phó may và các thợ phụ là những người có tính cách nịnh nọt, tham lam và dối trá. Bác phó may tuy may đồ xấu, cắt xén kém khiến ông Giuốc-đanh mặc không vừa, nhưng khi được bảo lại thì lại bảo ông Giuốc-đanh tưởng tượng quá. Trang phục mà bác phó may may cho ông Giuốc-đanh thì lố bịch, hoa còn ngược, nhưng bác lại nói dối một cách trơ tráo rằng đây là kiểu quý tộc thường mặc, vì biết ông Giuốc-đanh thiếu hiểu biết và muốn thành quý tộc. Bốn thợ phụ đi theo phó may cũng có tính cách tương tự, nổi bật nhất là sự giả dối và nịnh nọt ông Giuốc-đanh bằng những lời hoa mỹ, bởi họ biết ông ưa được nịnh hót để từ đó trục lợi. Phó may và các thợ phụ thật sự rất tham lam và sẵn sàng nói dối, nịnh nọt về bất cứ điều gì chỉ để đạt được lợi ích cho bản thân.

Bài tham khảo 2:

Trong đoạn trích Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục không chỉ ông Giuốc-đanh là người có tính xấu ưa sự nịnh bợ và giả dối mà cả bác phó may và bốn thợ phụ đi theo cũng đều là những con người không tốt. Bác phó may là người lừa lọc, tự kiêu, sĩ diện. Khi ông Giuốc-đanh phản ảnh tất và giày bị chật, bác phó may đã nhất quyết nói rằng đó là do ông Giuốc-đanh tưởng tưởng mà sự thật là do mình đã cắt xén nguyên liệu làm đồ. Khi may ngược hoa áo cho ông Giuốc-đanh không chỉ vậy bộ đồ phó may may ra còn rất lố bịch nhưng lại nói rằng quý tộc mặc như vậy vì nắm thóp được ông Giuốc-đanh muốn làm quý tộc. Còn bốn thợ phụ đi theo phó may cũng không khá hơn, khi vào thử đồ cho ông Giuốc-đanh đã thể hiện rõ bản chất hám tiền, họ đã xin ông Giuốc-đanh tiền thưởng và nịnh nọt ông ta bằng loạt danh xưng cao quý như ông lớn, cụ lớn rồi đến cả đức ông. Bác phó may và bốn thợ phụ quả là những người tham lam, lừa lọc và không từ mọi cách để đạt được điều mình muốn.

Bài tham khảo 3:

Trong văn bản Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục, nhân vật phó may và các thợ phụ được miêu tả là những người có tính cách không tốt. Họ đều có xu hướng nịnh bợ và giả dối để đạt được lợi ích của mình. Bác phó may là người tự kiêu, lừa lọc và luôn sẵn sàng lợi dụng sự ngây thơ của ông Giuốc-đanh để kiếm tiền. Những thợ phụ đi theo phó may cũng không khác, họ cũng có tính cách tham lam và không từ mọi cách để đạt được lợi ích của mình. Tuy nhiên, một điều đáng chú ý là việc miêu tả những nhân vật này không chỉ dừng lại ở mức độ tốt/xấu, mà còn cung cấp cho độc giả các thông tin cụ thể về nhân vật, từ đó giúp cho độc giả có thể hình dung và hiểu rõ hơn về tính cách của nhân vật trong văn bản.

Bài tham khảo 4:

Thói láu cá ranh ma - thực chất là từ lòng tham của tay thợ phụ có cái mũi rất tinh. Nó đánh hơi được con mồi béo bở: kẻ thích tâng bốc có cả một túi tiền. Túi tiền ấy giúp cho chú thợ phụ tinh khôn leo thang từng nấc một, biết kiềm chế, cứ từ từ, không đi đâu mà vội. Hãy cứ để cho người có túi tiền kia có thời gian tận hưởng niềm vui. Vì cứ có niềm vui của lão là tiền sẽ được xì ra. Lão không tiếc tiền vì lão cần danh vọng hơn, dù sự tôn vinh ấy có là giả tạo đi chăng nữa. Cứ thế, danh vọng hão nhưng tiền lại là có thật. Những chú thợ phụ chỉ cần có thế, cứ tha hồ đem đến cho lão những niềm vui. Song, nhân vật chính ở cảnh này không phải là các chú thợ phụ, dù họ có đến bốn năm người và dù họ có mưu ma chước quỷ đến đâu. Nhân vật ông Giuốc-đanh mới là đối tượng mồi chài của họ, là nạn nhân mà cứ tưởng mình là ông lớn, mới là nhân vật trung tâm. Nhân vật ấy hiện trên sân khấu như cứ bằng xương thịt hẳn hoi vì ông ta là một người có tính cách: lòng hám danh kể cả cái danh nếu chỉ cần tỉnh táo một chút thôi sẽ biết là giả dối.

Bài tham khảo 5:

Khi đọc đoạn trích “Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục”, tôi nhận thấy không chỉ ông Giuốc-đanh có tính xấu, mà cả bác phó may và các thợ phụ nữa. Trước tiên, phó may hiện lên với vẻ ranh mãnh, dối trá với những hành động như may bít tất và đóng giày chật, may lễ phục với hoa ngược. Khi ông Giuốc-đanh phàn nàn về đôi bít tất bị chật, phó máy đã thản nhiên bão chữa rằng nó sẽ dãn ra. Hay lúc ông Giuốc-đanh hỏi về bộ lễ phục bị may ngược hoa, phó may lại nói rằng những người quý phái đều mặc như vậy. Bộ đồ phó may may ra còn rất lố bịch nhưng lại nói rằng quý tộc mặc như vậy vì nắm thóp được ông Giuốc-đanh muốn làm quý tộc. Tiếp đến, các thợ phụ đi theo phó may cũng không khá hơn, khi vào thử đồ cho ông Giuốc-đanh đã thể hiện rõ bản chất hám tiền. Họ đã nịnh nọt ông Giuốc-đanh bằng loạt danh xưng cao quý như “ông lớn”, “cụ lớn” rồi đến cả “đức ông”. Mục đích của họ là khiến cho ông Giuốc-đanh vui, cho họ ít tiền để uống rượu. Như vậy, có thể thấy rằng, phó may và các thợ phụ quả là những người tham lam, thủ đoạn.

Bài tham khảo 6:

Phó may và thợ phụ là những người có tính nịnh nọt, tham lam và dối trá. Bác phó may tuy may xấu, cắt xén đồ làm tất và giày khiến ông Giuốc-đanh đi chật nhưng khi được bảo lại bảo ông Giuốc-đanh tưởng tượng. Trang phục bác phó may may cho ông Giuốc-đanh thì lố bịch, hoa còn ngược nhưng lại nói dối không chớp mắt là quý tộc thường mặc thế vì biết ông Giuốc-đanh thiếu hiểu biết và muốn thành quý tộc. Bốn thợ phụ đi theo phó may cũng có tính cách như vậy, nổi bật hơn cả là giả dối và nịnh nọt ông Giuốc-đanh bằng từ hoa mỹ vì biết ông ưa nịnh để từ đó trục lợi. Phó may và các thợ phụ thật tham lam và có thể nối dối, nịnh nọt mọi điều để đạt được lợi ích.

Bài tham khảo 7:

Đoạn trích “Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục” đã để lại cho tôi nhiều ấn tượng, đặc biệt là nhân vật bác phó may và các thợ phụ nữa. Bác phó may hiện lên với vẻ ranh mãnh, dối trá với những hành động như may bít tất và đóng giày chật, may lễ phục với hoa ngược. Khi ông Giuốc-đanh phàn nàn về đôi bít tất bị chật, phó máy đã thản nhiên bão chữa rằng nó sẽ dãn ra. Cả lúc ông Giuốc-đanh hỏi về bộ lễ phục bị may ngược hoa, phó may lại nói rằng những người quý phái đều mặc như vậy. Bộ đồ phó may may ra còn rất lố bịch nhưng lại nói rằng quý tộc mặc như vậy vì nắm thóp được ông Giuốc-đanh muốn làm quý tộc. Còn đối với các thợ phụ lại là những kẻ nịnh hót, hàm tiền. Họ gọi Giuốc-đanh là “ông lớn”, “cụ lớn” rồi đến cả “đức ông” vì biết ông thích được gọi như vậy. Mục đích là khiến cho ông Giuốc-đanh vui, để cho họ ít tiền để uống rượu. Các nhân vật trên đều có những tính xấu, đáng phê phán và tránh xa.

Bài tham khảo 8:

Trong đoạn trích Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục không chỉ ông Giuốc-đanh là người có tính xấu ưa sự nịnh bợ và giả dối mà cả bác phó may và bốn thợ phụ đi theo cũng đều là những con người không tốt. Bác phó may là người lừa lọc, tự kiêu, sĩ diện. Khi ông Giuốc-đanh phản ảnh tất và giày bị chật, bác phó may đã nhất quyết nói rằng đó là do ông Giuốc-đanh tưởng tưởng mà sự thật là do mình đã cắt xén nguyên liệu làm đồ. Khi may ngược hoa áo cho ông Giuốc-đanh không chỉ vậy bộ đồ phó may may ra còn rất lố bịch nhưng lại nói rằng quý tộc mặc như vậy vì nắm thóp được ông Giuốc-đanh muốn làm quý tộc. Còn bốn thợ phụ đi theo phó may cũng không khá hơn, khi vào thử đồ cho ông Giuốc-đanh đã thể hiện rõ bản chất hám tiền, họ đã xin ông Giuốc-đanh tiền thưởng và nịnh nọt ông ta bằng loạt danh xưng cao quý như ông lớn, cụ lớn rồi đến cả đức ông. Bác phó may và bốn thợ phụ quả là những người tham lam, lừa lọc và không từ mọi cách để đạt được điều mình muốn.

Bài tham khảo 9:

Trích đoạn "Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục" đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng đặc biệt, chủ yếu bởi sự hiện diện của nhân vật phó máy và các thợ phụ. Trước sự phàn nàn của ông Giuốc-đanh về đôi bít tất chật chội, bộ tóc giả và lông đính mũ, cùng với bộ lễ phục mới mang hoa ngược, phó máy đã tận dụng mong muốn của ông để biện minh cho những hành động sai trái của mình. Ông ta thản nhiên bảo rằng đôi bít tất sẽ dãn ra, và các bộ phục lỗi thời với hoa ngược là do những người quý tộc đều mặc như vậy. Còn đối với các thợ phụ, họ đã nhất trí gọi ông Giuốc-đanh là "ông lớn", "cụ lớn" và thậm chí "đức ông", nhằm nịnh nọt và lấy lòng ông, chỉ để mong được nhận tiền để uống rượu. Nhìn chung, tất cả các nhân vật này đều mang trong mình sự giả tạo, dối trá và tinh quái. Phó máy, với vẻ mặt ranh mãnh và hành động lừa dối như may bít tất và đóng giày chật chội, cùng việc may lễ phục với hoa ngược, tỏ ra rất khéo léo trong việc đánh lừa ông Giuốc-đanh. Ông ta sẵn lòng bào chữa những lỗi sai của mình bằng cách lợi dụng ước muốn của ông để trở thành người sang trọng. Trong khi đó, các thợ phụ không ngần ngại tâng bốc ông Giuốc-đanh bằng những lời gọi như "ông lớn", "cụ lớn", "đức ông", chỉ vì biết rằng ông thích được gọi như vậy. Họ cố gắng làm ông vui lòng, nhằm thu lượm ít tiền để chi tiêu cho việc uống rượu. Tổng kết lại, tất cả những nhân vật trong trích đoạn này đều mang những tính cách đáng phê phán và cần tránh xa. Sự giả tạo, dối trá và tinh quái của họ đã gây ấn tượng mạnh mẽ trong tôi.

Bài tham khảo 10:

Khi đọc đoạn trích "Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục", tôi nhận thấy không chỉ ông Giuốc-đanh có tính xấu, mà cả bác phó may và các thợ phụ nữa. Tác giả đã khéo léo xây dựng những nhân vật này với những đặc điểm tính cách đáng phê phán và tham lam. Trước hết, phó may hiện lên với vẻ ranh mãnh và dối trá trong những hành động may bít tất và đóng giày chật, cùng việc may lễ phục với hoa ngược. Khi ông Giuốc-đanh phàn nàn về đôi bít tất bị chật, phó may lại tỏ ra thản nhiên bảo rằng chúng sẽ dãn ra. Hoặc khi ông Giuốc-đanh hỏi về bộ lễ phục bị may ngược hoa, phó may lại lấy lý do rằng những người quý phái đều mặc như vậy. Phó may may ra những bộ đồ vẫn rất lố bịch, nhưng lại giải thích rằng quý tộc mặc như vậy vì ông Giuốc-đanh muốn trở thành quý tộc. Như vậy, phó may đã lợi dụng mong muốn của ông để biện minh cho những hành động không đúng đắn của mình. Tiếp theo, các thợ phụ đi theo phó may cũng không khá hơn, khi vào thử đồ cho ông Giuốc-đanh, họ đã thể hiện rõ bản chất hám tiền. Họ đã nịnh nọt ông Giuốc-đanh bằng những danh xưng cao quý như "ông lớn", "cụ lớn" và thậm chí là "đức ông". Mục đích của họ làm như vậy là để làm vui lòng ông Giuốc-đanh và có thể nhận được ít tiền để uống rượu. Hành động này chỉ cho thấy tính tham lam và thủ đoạn của các thợ phụ. Tổng kết lại, phó may và các thợ phụ trong đoạn trích này đều có tính cách tham lam và thủ đoạn. Phó may tỏ ra ranh mãnh và dối trá, lợi dụng lòng mong muốn của ông Giuốc-đanh để biện minh cho những hành động sai trái của mình. Các thợ phụ cũng không khác, họ nịnh nọt ông Giuốc-đanh nhằm thu hút lòng từ thiện và nhận được tiền uống rượu. Tác giả đã thành công trong việc tạo ra những nhân vật đáng phê phán và thể hiện sự tham lam của con người trong xã hội.