Người xưa từng nói về năm nguy cơ làm mất nước: “Một. trẻ không kính già; hai, trò không trọng thầy; ba, binh kiêu tướng thoái: bốn , tham nhũng tràn lan: năm, sĩ phu ngoảnh mặt." (Lê Quý Đôn). Sau khi đọc đoạn trích Kiêu binh nổi loạn...

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 10 cánh diều. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Người xưa từng nói về năm nguy cơ làm mất nước: “Một. trẻ không kính già; hai, trò không trọng thầy; ba, binh kiêu tướng thoái: bốn , tham nhũng tràn lan: năm, sĩ phu ngoảnh mặt." (Lê Quý Đôn). Sau khi đọc đoạn trích Kiêu binh nổi loạn, em suy nghĩ gì về ý kiến này?

Nội dung chi tiết

Đề bài: Người xưa từng nói về năm nguy cơ làm mất nước: “Một. trẻ không kính già; hai, trò không trọng thầy; ba, binh kiêu tướng thoái: bốn , tham nhũng tràn lan: năm, sĩ phu ngoảnh mặt." (Lê Quý Đôn). Sau khi đọc đoạn trích Kiêu binh nổi loạn, em suy nghĩ gì về ý kiến này?

Bài tham khảo 1:

Đọc đoạn trích, ta cảm nhận rõ ràng sự thối nát, mục ruỗng của triều đình nhà Lê trong giai đoạn cuối. Những nhân vật tưởng chừng như quyền lực, uy nghiêm lại bộc lộ rõ sự bất lực, yếu kém trước nguy cơ binh biến. Quận Huy, một vị quan đại thần, nắm giữ trọng trách bảo vệ kinh thành, lại tỏ ra ngu xuẩn, hống hách. Biết trước âm mưu nổi loạn của đám kiêu binh nhưng vẫn không hề đề phòng, thậm chí còn vênh váo, quát tháo thị oai khi đối mặt với loạn quân. Hậu quả thảm khốc là ông ta bị lôi kéo xuống đất, mất mạng một cách nhục nhã. Trịnh Tông, vị vua được mệnh danh là "Thánh chúa", "Mặt rồng" lại có số phận bi đát, bèo bọt. Ngai vàng của ông ta chẳng khác gì cái mâm đặt trên vai đám lính tráng, để cho người dân đến xem như họp chợ. Hình ảnh này thể hiện sự bất lực, yếu kém của vị vua, hoàn toàn phụ thuộc vào thế lực quân sự. Làn sóng nổi loạn của đám kiêu binh như giọt nước tràn ly, phơi bày sự thối nát cùng cực của triều đình nhà Lê. Nền móng của chế độ phong kiến đang lung lay sụp đổ, báo hiệu cho sự sụp đổ tất yếu trong tương lai. Đoạn trích "Kiêu binh nổi loạn" là lời cảnh tỉnh đanh thép về những nguy cơ tiềm ẩn có thể dẫn đến mất nước. Bài học lịch sử này nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc giữ gìn bản sắc văn hóa, củng cố nền tảng quốc gia và bảo vệ độc lập dân tộc.

Bài tham khảo 2:

Đoạn trích "Kiêu binh nổi loạn" trong tác phẩm Hoàng Lê Nhất Thống Chí là minh chứng hùng hồn cho quan điểm của Lê Quý Đôn về năm nguy cơ làm mất nước. Bức tranh xã hội hiện lên trong đoạn trích là sự hỗn loạn, tan tác của một triều đại phong kiến ​​suy tàn. Quyền lực trở nên tù túng, thất thường, đạo đức xã hội sụp đổ hoàn toàn. Cha con, anh em tranh giành quyền lực, không còn ai trọng thầy, không còn ai kính già. Phủ chúa Trịnh trở nên yếu đuối, bất lực, không thể kiểm soát được tình hình. Quốc gia bị chia rẽ, đất nước bị cướp bóc. Hình ảnh Trịnh Tông và Huy quận cố bám víu vào quyền lực, dù thực tế họ chỉ còn là những "con giun bám trên cành cây đã héo úa", càng tô đậm thêm sự thối nát, mục ruỗng của triều đình. Họ là những kẻ tham lam, ích kỷ, chỉ biết lo cho bản thân mà không quan tâm đến vận mệnh của đất nước. Sự loạn lạc, tham nhũng tràn lan khiến cho sĩ phu ngoảnh mặt, không dám lên tiếng can gián. Họ chỉ biết lo cho bản thân và gia đình, mặc kệ cho đất nước lâm vào cảnh nguy khốn. Dưới ngòi bút tài hoa của tác giả, bức tranh của một triều đại suy đồi hiện lên một cách rõ nét. Qua đó, tác giả muốn cảnh tỉnh người đọc về những nguy cơ tiềm ẩn có thể dẫn đến mất nước. "Kiêu binh nổi loạn" không chỉ là một tác phẩm văn học giá trị, mà còn là một lời cảnh tỉnh đanh thép về tầm quan trọng của việc giữ gìn đạo đức xã hội, củng cố nền tảng quốc gia và bảo vệ độc lập dân tộc.

Bài tham khảo 3:

Tiểu thuyết “Kiêu Binh Nổi Loạn” trong tác phẩm Hoàng Lê Nhất Thống Chí lại một lần nữa khẳng định quan điểm của Lê Quý Đôn về năm nguy cơ làm mất nước. Trong triều đại phong kiến suy sụp, quyền lực trở nên tù túng và thất thường. Cha, con, anh, em tranh giành quyền lực, không còn có ai trọng thầy, không còn ai kính già. Phủ chúa Trịnh trở nên yếu đuối, bị đẩy vào tình trạng loạn lạc, quốc gia bị phân chia, đất nước bị cướp bóc. Những nhân vật như Trịnh Tông, Huy quận vẫn cố giữ vững uy quyền của mình dù thực tế họ chỉ còn là những con giun bám trên cành cây đã héo úa. Những nhân vật này như cái bệ phóng cho sự loạn lạc, tham nhũng tràn lan, sĩ phu ngoảnh mặt. Trong bức tranh tàn phá và hỗn loạn đó, bức tranh của một triều đại suy đồi rõ ràng hiện lên. Dưới bàn tay tài ba của tác giả, chúng ta được chứng kiến sự thảm hại của một thời đại, sự vợi vụng của quyền lực và sự tan rã của một đế chế. Tác phẩm không chỉ là một tấm gương phản ánh một phần nào đó của lịch sử, mà còn là một cảnh báo sâu sắc về nguy cơ mất nước do trẻ không kính già, trò không trọng thầy, binh kiêu tướng thoái, tham nhũng tràn lan và sĩ phu ngoảnh mặt. Chúng ta cần phải rút ra bài học cho mình và xem xét kỹ lưỡng để tránh lặp lại những sai lầm của quá khứ.

Bài tham khảo 4:

Đoạn trích “Kiêu binh nổi loạn” trong Hoàng Lê nhất thống chí đã cho thấy sự thối nát của phủ chúa Trịnh: cha, con, anh, em tranh giành quyền lực, việc phế con trưởng lập con thứ hoàn toàn do quyền lợi ích kỉ của phe đảng, không vì quyền lợi của đất nước, của nhân dân. Bút pháp tả thực của lối chép sử biên niên không che dấu một nụ cười mỉa mai và xót xa trước tình cảnh đất nước bị rữa nát từ chính quyền trung ương. Cơn hấp hối vào giờ chót của một triều đại bao giờ cũng chẳng là một màn bi hài của lịch sử?

Bài tham khảo 5:

Sau khi đọc Kiêu binh nổi loạn em thấy đồng tình với ý kiến của Lê Quý Đôn bởi một triều đại phong kiến lâu đời, hiển hách đã rơi vào tình trạng suy sụp một cách thảm hại. Bố chết nằm đấy, anh em đã xung đột, tranh nhau ngai vàng. Trịnh Tông đúng là ông chúa bù nhìn, hắn lên ngôi chúa hoàn toàn nhờ sự đưa đẩy tình cờ của số phận, tất cả chỗ dựa là đám lính tráng tự phát nổi lên. Cho nên khi đã làm chúa rồi, vẫn không sao làm chủ được đám âm binh làm loạn: phá nhà, giết người, cướp của...

Bài tham khảo 6:

Sau khi đọc đoạn trích Kiêu binh nổi loạn, em thấy quan điểm của người xưa từng nói về năm nguy cơ làm mất nước lại càng đúng. Những nhân vật đã bị lịch sử lên án, đã hết vai trò lịch sử, vẫn cố khẳng định uy quyền của mình và trở thành những vai hề như quận Huy vẫn tin ở uy quyền của mình, biết trước âm mưu nổi loạn của đám kiêu binh vẫn không thèm phòng bị gì, một mình giữa đám loạn quân hung hãn vẫn quát tháo thị oai...cuối cùng bị kéo cổ xuống đất. Còn Trịnh Tông thì tuy vẫn được gọi bằng những danh hiệu những từ ngữ trang trọng cao quy của bậc đế vương: thế tử, mặt rồng, Thánh chúa... nhưng ngai vàng chỉ là cái mâm đặt trên vai đám lính tráng, để cho hàng phố đến xem như họp chợ. Qua đó, ta thấy được làn sóng nổi loạn của quân lính và số phận bèo bọt của một vương triều, chứng tỏ sự thối nát cùng cực của một chế độ.

Bài tham khảo 7:

Đoạn trích "Kiêu binh nổi loạn" là bức tranh sinh động về sự sụp đổ thảm hại của một triều đại phong kiến hiển hách, thể hiện sự đồng tình với quan điểm của Lê Quý Đôn về những nguy cơ tiềm ẩn dẫn đến mất nước. Mở đầu đoạn trích là cảnh tượng hỗn loạn, tang thương sau khi chúa Trịnh Sâm qua đời. Bố chết nằm đấy, anh em xung đột, tranh nhau ngai vàng, phơi bày sự thối nát, mục ruỗng của nội bộ triều đình. Trịnh Tông, người được đưa lên ngôi chúa, hoàn toàn không có năng lực và uy quyền để cai trị. Hắn lên ngôi nhờ sự ủng hộ ngẫu nhiên của đám lính kiêu binh, chứ không phải dựa trên tài năng hay phẩm chất. Chính vì vậy, khi đã lên ngôi, Trịnh Tông vẫn không thể kiểm soát được đám loạn quân. Hắn bất lực nhìn đám kiêu binh "phá nhà, giết người, cướp của", gieo sợ hãi cho dân chúng. Hình ảnh "ông chúa bù nhìn" Trịnh Tông là biểu tượng cho sự suy yếu, bất lực của triều đình phong kiến. Ngai vàng của hắn chẳng khác gì vật trang trí, do đám lính kiêu binh thao túng. Đoạn trích "Kiêu binh nổi loạn" là lời cảnh tỉnh đanh thép về những nguy cơ tiềm ẩn có thể dẫn đến mất nước. Khi một triều đại phong kiến trở nên mục ruỗng, bất lực, nó sẽ không thể duy trì sự cai trị và dẫn đến những thảm kịch cho đất nước và nhân dân.

Bài tham khảo 8:

Sau khi đọc đoạn trích "Kiêu binh nổi loạn", em nhận thấy quan điểm của người xưa về năm nguy cơ làm mất nước thật sự đúng đắn. Những nhân vật đã bị lịch sử lên án, mặc dù đã hết vai trò lịch sử, vẫn cố khẳng định uy quyền của mình và trở thành những vai hề. Ví dụ, quận Huy vẫn tin vào uy quyền của mình, dù biết trước âm mưu nổi loạn của đám kiêu binh nhưng không thèm phòng bị, một mình đối mặt với đám loạn quân hung hãn và quát tháo thị oai... cuối cùng bị kéo cổ xuống đất. Trịnh Tông, dù vẫn được gọi bằng những danh hiệu trang trọng như thế tử, mặt rồng, Thánh chúa... nhưng ngai vàng chỉ là cái mâm đặt trên vai đám lính tráng, để cho dân hàng phố đến xem như họp chợ. Qua đó, ta thấy được làn sóng nổi loạn của quân lính và số phận bèo bọt của một vương triều, chứng tỏ sự thối nát cùng cực của một chế độ.