Vẻ đẹp của nhân vật Đan-kô trong văn bản "Trái tim Đan-kô" của Go-rơ-ki

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 11 cánh diều. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Vẻ đẹp của nhân vật Đan-kô trong văn bản "Trái tim Đan-kô" của Go-rơ-ki.

Nội dung chi tiết

Đề tài: Vẻ đẹp của nhân vật Đan-kô trong văn bản "Trái tim Đan-kô" của Go-rơ-ki

Bài tham khảo 1

Mác-xim Go-rơ-ki là một nhà văn danh tiếng người Nga. Từ khi còn nhỏ, ông đã có niềm đam mê mãnh liệt với sách vở, và những khó khăn trong tuổi thơ đã thổi bùng khát vọng sáng tác trong ông. Tác phẩm "Trái tim Đan-kô" là một trong những truyện ngắn tiêu biểu của ông, được trích trong "Tuyển tập truyện ngắn Mác-xim Go-rơ-ki". Tác phẩm này kể về sự hy sinh cao cả và tấm lòng vị tha của người anh hùng Đan-kô.

Mở đầu câu chuyện là bức tranh thiên nhiên u ám của thảo nguyên, với những cảnh vật đáng sợ. Ánh lửa xanh kỳ bí xuất hiện, gợi nhớ đến những câu chuyện huyền bí. Ánh lửa này tượng trưng cho câu chuyện của một người anh hùng với trái tim vĩ đại và đầy yêu thương. Một nhóm người đang bị mắc kẹt trong bóng tối của khu rừng dày đặc, không có lối thoát, và họ dần rơi vào tuyệt vọng. Đan-kô, một chàng trai dũng cảm, đã xuất hiện để cứu họ. Anh tìm cách dẫn dắt mọi người vượt qua khu rừng đáng sợ, nhưng khi đối mặt với những khó khăn, con người lại bộc lộ sự yếu đuối và nhút nhát. Họ từng cầu xin Đan-kô dẫn đường, nhưng giờ đây lại chỉ trích và đổ lỗi cho anh. Dù rất tức giận, Đan-kô vẫn nhận ra tình yêu dành cho họ: “Không có anh, có lẽ họ sẽ chết”. Anh quyết định cứu mọi người, mặc cho sự đối xử tệ bạc.

Ngọn lửa trong trái tim Đan-kô đã xua tan bóng tối, dẫn dắt mọi người ra khỏi khu rừng. Sau khi đưa họ tới nơi an toàn, anh gục xuống và hy sinh. Đan-kô đã trao đổi mạng sống của mình để mang lại sự sống cho người khác, nhưng liệu có ai nhớ đến sự hy sinh của anh? Họ vui mừng vì được cứu, nhưng nhanh chóng quên đi người đã cứu mình. Đan-kô là hình mẫu của người xả thân vì người khác mà không mong đền đáp. Go-rơ-ki đã sử dụng những từ ngữ chân thành nhất để ca ngợi cái chết của Đan-kô, đồng thời gợi mở những suy nghĩ về ý nghĩa cuộc sống. Khi đối mặt với khó khăn, con người có thể quên đi bản thân và trở nên ích kỷ, nhưng vẫn có những người như Đan-kô, giữ trái tim yêu thương và lòng tốt chân thành mà không cần đền đáp.

Tác phẩm "Trái tim Đan-kô" của Go-rơ-ki khắc họa một bức tranh thiên nhiên và cuộc đấu tranh sinh tồn của con người một cách đặc sắc, khiến người đọc phải suy ngẫm về giá trị sống và mối quan hệ giữa con người trong cuộc sống thực tại.

Bài tham khảo 2

Marxim Gorki từng nói: "Nơi lạnh nhất trên thế giới không phải ở Bắc Cực, mà là nơi thiếu vắng tình yêu thương." Với tình yêu thương làm trung tâm, tác giả đã sáng tác tác phẩm "Bà lão I-dec-ghin". Trong phần kết của truyện, đoạn trích "Trái tim của Đan-kô" thể hiện những suy nghĩ và triết lý sâu sắc của tác giả về cách sống và tình yêu trong cuộc đời. Nhân vật Đan-kô được khắc họa rõ nét trong tác phẩm.

Trước hết, Đan-kô là một chàng trai dũng cảm, lạc quan và không chịu khuất phục trước hiểm nguy. Khi bộ tộc đang sợ hãi trước đầm lầy tối tăm và không dám tiến lên, Đan-kô khuyên họ nên dũng cảm bước vào rừng để tìm đường sống. Cuối cùng, anh đã thuyết phục được mọi người và trở thành người dẫn đầu, giúp họ tìm nơi ở mới. Hành trình đến nơi cư ngụ mới đầy gian nan: "Rừng tối om, mỗi bước đi, đầm lầy lại há cái mõm tham lam nuốt chửng người, cành cây chặn đường như bức thành kiên cố." Dù gặp nhiều khó khăn, Đan-kô không chùn bước. Trong khi mọi người nản chí và oán trách, anh vẫn giữ được sự nhiệt huyết và lạc quan.

Trong bối cảnh thiên nhiên khắc nghiệt với "cơn giông đánh rừng", đám người trở nên hoảng sợ và yếu đuối, họ bắt đầu chỉ trích Đan-kô. Nghe những lời chỉ trích, Đan-kô cũng bị kích động, nhưng lòng thương người đã dập tắt sự giận dữ trong anh. Anh yêu thương mọi người và nghĩ rằng nếu không có anh, họ có thể sẽ không còn tồn tại. Sự cao thượng và tình yêu thương giúp Đan-kô vượt lên trên sự ích kỷ.

Trong trái tim Đan-kô, ngọn lửa nhiệt huyết bùng cháy, sẵn sàng hy sinh để cứu mọi người khỏi hiểm nguy. Những tia lửa mong muốn mãnh liệt của anh lóe sáng trong mắt, anh quyết tâm soi sáng con đường cho đoàn người. Trái tim anh rực sáng như mặt trời, làm khu rừng bừng tỉnh dưới ngọn đuốc tình yêu. Cuối cùng, sự hy sinh của anh được đền đáp khi đoàn người tìm được nơi trú ẩn an toàn. Những chi tiết này chứng tỏ Đan-kô là người có trái tim nhân hậu và trắc ẩn.

Điểm nhìn từ người kể chuyện thứ ba làm nổi bật phẩm chất anh hùng của Đan-kô. Tính cách của anh được thể hiện rõ qua lời nói và hành động. Trái tim nhiệt huyết và tình yêu của Đan-kô đã xua tan bóng tối, trở thành ngọn lửa dẫn đường, truyền bá những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống. Anh là hình ảnh tiêu biểu của lòng vị tha. Qua nhân vật này, chúng ta nhận ra vai trò quan trọng của sự can đảm và tình yêu thương trong cuộc sống, giúp con người có động lực để hỗ trợ những người xung quanh.

Bài tham khảo 3

Tôi không hiểu vì sao hình ảnh chàng Đan - kô và trái tim cháy bỏng của chàng lại in đậm trong tâm trí tôi đến vậy. Câu chuyện về chàng Đan - kô dũng cảm, người đã cứu sống cả bộ lạc, như đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ. Ngay từ những dòng đầu tiên, bạn có thể cảm nhận được sự rùng mình khi đọc về cánh rừng rậm rạp, nơi cả bộ lạc đang lẩn trốn kẻ thù. Bóng tối bao trùm khắp nơi, chỉ có đầm lầy và những cây cối to lớn, rậm rạp. Không có một tia nắng nào chiếu xuống nơi đây, tạo nên cảm giác như sự diệt vong đang cận kề. Nỗi kinh hoàng của bộ tộc như hòa quyện với nỗi sợ hãi của người đọc. Họ chỉ còn hai lựa chọn: tiếp tục tiến vào nơi ghê rợn đó hoặc chấp nhận làm nô lệ cho kẻ thù. Những ý nghĩ hèn nhát bắt đầu xuất hiện, có lẽ vì quá sợ hãi cái chết mà họ không còn sợ làm nô lệ nữa. Bóng tối dày đặc bao trùm lên cả bộ lạc.

Khi đọc đến đây, tôi càng cảm thấy xót xa cho những con người vô tội. Rừng tối tăm như bao đêm tối khác trên thế gian, khiến cho cây cối lờ mờ hiện lên như những bóng ma đáng sợ. Trước cảnh tượng ấy, ai mà không thương xót cho số phận của đoàn người? Họ vô tội, đang sống bình yên, không gây hại cho ai, lại bị một bộ lạc khác đánh đuổi. Họ không chỉ phải chiến đấu với con người mà còn phải đối mặt với thiên nhiên. Những khó khăn từ thiên nhiên đã làm họ kiệt sức và tước đi ý chí chiến đấu.

Trong khoảnh khắc quyết định, khi bộ tộc đứng trước bờ vực thẳm, Đan - kô xuất hiện. Ánh mắt anh sáng rực lên sức mạnh của tuổi trẻ và nhiệt huyết. Anh đã dẫn dắt bộ lạc tiến sâu vào rừng, nhưng bóng tối ngày càng dày đặc khiến họ càng thêm kiệt sức và sợ hãi. Thay vì thừa nhận sự yếu đuối, họ lại trút sự căm phẫn lên Đan - kô. Họ giống như những con thú bị dồn vào đường cùng. Tôi cảm thấy vừa tức giận vừa thương xót cho họ. Có lẽ vì bất lực, họ chỉ còn biết nghĩ đến bản thân. Và tôi cũng rất thương Đan - kô, người chỉ muốn bảo vệ bộ lạc khỏi số phận nô lệ, nhưng giờ đây lại bị chính những người mình muốn cứu kết tội, mong muốn anh phải chịu đựng nỗi đau.

Bài tham khảo 4

Tình yêu thương trong cuộc sống là một điều rất quan trọng, tác giả đã sáng tác nên tác phẩm "Bà lão I-dec-ghin", trong đó phần kết của câu chuyện, đặc biệt là đoạn trích "Trái tim của Đan-kô", đã bộc lộ sâu sắc triết lý sống và giá trị của tình yêu thương mà Gorki gửi gắm. Nhân vật Đan-kô trở thành hình mẫu nổi bật, đại diện cho những phẩm chất cao đẹp ấy.

Thứ nhất, Đan-kô hiện lên là một chàng trai đầy dũng cảm và lạc quan, không bao giờ chịu khuất phục trước những thử thách đầy cam go. Giữa lúc bộ tộc đang chìm trong nỗi sợ hãi trước đầm lầy u ám, không dám tiến bước, Đan-kô đã mạnh dạn khuyên mọi người không nên đứng yên mà cần phải động lực, dũng cảm tiến vào rừng để tìm kiếm lối thoát. Qua lời nói và hành động quyết đoán của mình, Đan-kô đã khơi dậy ý chí và tinh thần đoàn kết nơi mọi người, dẫn dắt họ vượt qua nỗi sợ hãi, trở thành người dẫn đường đi tới nơi ở mới.

Con đường mà họ phải vượt qua không hề dễ dàng. Những hình ảnh mà Gorki miêu tả thật khắc nghiệt: "Rừng tối om, cứ bước một bước, đầm lầy lại há cái mõm tham lam hôi thối ra nuốt mất người." Các chướng ngại vật tựa như bức thành kiên cố, cành cây quấn quýt và rễ cây bò lan khắp nơi như những con rắn. Mỗi bước đi đều đầy gian truân, khi mà mọi người thường xuyên mất sức. Dù nhiều người nản lòng, kêu ca phàn nàn, Đan-kô vẫn giữ vững tinh thần khởi sắc, không để những khó khăn nhất thời làm mình chùn bước. Anh trở thành biểu tượng của sự kiên trì và quyết tâm, thể hiện lòng quả cảm khi đối mặt với cả thiên nhiên khắc nghiệt.

Giữa lúc bão tố nổi dậy với "cơn giông đánh rừng, cây cối đung đưa rùng rợn" và "tia chớp vồ lấy những cành cây", tinh thần của đoàn người bắt đầu lung lay. Họ sa sút tinh thần, biến thành những con người nhút nhát, yếu đuối, tự biến mình thành đám đông bực bội, chỉ trích Đan-kô. Bất chấp việc bị mắng chửi, Đan-kô vẫn giữ được tấm lòng từ bi. Anh hiểu rằng nếu không có mình, có lẽ họ đã thất bại và không còn cơ hội nào nữa. Chính lòng trắc ẩn và sự cao thượng giúp anh vượt qua cái tôi cá nhân, từ chối sự ích kỷ.

Trong tâm hồn Đan-kô, ngọn lửa nhiệt huyết luôn cháy bỏng. Anh không ngừng cố gắng cứu vớt mọi người khỏi nguy hiểm. Những tia lửa mơ ước mãnh liệt sáng lên trong đôi mắt, thể hiện mong muốn mãnh liệt của anh. Anh sẵn sàng hy sinh tính mạng mình, như một ngọn đuốc soi sáng con đường cho mọi người. Trái tim anh rực sáng như mặt trời, làm bừng tỉnh khu rừng vắng vẻ dưới ánh sáng của tình yêu thương cao cả. Những phẩm chất anh hùng ấy không chỉ giúp đoàn người vượt qua thử thách gian nan, mà còn thể hiện rõ ràng nhân cách cao đẹp của Đan-kô, một tâm hồn giàu lòng nhân ái và bao dung.

Nhân vật Đan-kô, được nhìn nhận qua lăng kính của người kể chuyện thứ ba, tiêu biểu cho những phẩm chất anh hùng. Từ ngữ và hành động của anh phản ánh rõ nét trái tim nhiệt huyết cùng với sức mạnh của tình yêu thương. Chính điều này đã xua tan bóng tối, biến anh thành ngọn lửa dẫn đường, lan tỏa những giá trị tốt đẹp, và khẳng định tầm quan trọng của lòng vị tha. Qua hình ảnh Đan-kô, Gorki đã gửi gắm một thông điệp lớn lao: trong cuộc sống, tình yêu thương và sự can đảm không chỉ là sức mạnh để vượt qua khó khăn mà còn là động lực giúp con người kết nối và giúp đỡ lẫn nhau.

Bài tham khảo 5

Mác-xim Go-rơ-ki là nhà văn nổi tiếng đến từ Nga. Từ nhỏ ông là người rất đam mê đọc sách và cùng với những gian khó tuổi thơ đã thắp sáng và nảy sinh khát vọng sáng tác của ông. Truyện “Trái tim Đan-kô” là một trong những truyện ngắn xuất sắc của ông, được trích ở phần cuối “Tuyển tập truyện ngắn Mác-xim Go-rơ-ki”. Tác phẩm kể về sự hy sinh cao cả, tấm lòng vị tha yêu thương của người anh hùng Đan-kô.

Mở đầu là bức tranh thiên nhiên ở thảo nguyên u ám, với cảnh vật đáng sợ. Rồi lại có sự xuất hiện của ánh lửa xanh kỳ dị, gợi đến những câu chuyện hoang đường. Chính ánh lửa này xuất phát từ câu chuyện của một người anh hùng với trái tim vĩ đại và tràn đầy yêu thương. Một đoàn người trên thảo nguyên đang bị bủa vây trong bóng tối của khu rừng, cành lá thì dày đặc và ánh sáng mặt trời thì không chiếu đến. Họ không có con đường nào có thể thoát ra, ngày một tuyệt vọng và buông xuôi tất cả. Nhưng một vị anh hùng, một chàng trai đã xuất hiện để cứu lấy cuộc sống của họ. Đan-kô đã tìm cách để dẫn dắt mọi người vượt qua khu rừng đáng sợ và tràn ngập bóng tối này. Nhưng khi đứng trước một khu rừng rậm rạp, con người mỗi lúc một kiệt sức thì con người lại lộ ra bộ mặt yếu hèn và nhút nhát của mình. Trước đó thì họ xin anh dẫn họ đi, bây giờ họ lại bắt đầu đổ lỗi cho Đan-kô. Họ mắng mỏ, họ bảo anh phải chết đi. Mặc dù Đan-kô rất phẫn nộ trước hành động ấy nhưng anh lại nhận ra rằng “Anh yêu họ và nghĩ rằng không có anh, có lẽ họ chết mất”. Một chàng trai có tấm lòng vị tha và yêu thương con người mặc cho bị đối xử tệ bạc nhưng vẫn quyết định cứu mọi người. Ý nghĩa muốn cứu mọi người quá mãnh liệt nhưng lại không được tin tưởng đến mức phải gào to lên như sấm. Và anh đã có một hành động xé toang lồng ngực của mình và dơ cao lên.

Ngọn lửa trong trái tim Đan-kô đã xua tan đi mây mù và anh đã dẫn mọi người chạy ra khỏi khu rừng tối tăm này. Anh đã đưa được mọi người ra ngoài và sau đó gục xuống chết. Bằng cách đổi lấy sinh mạng của mình, anh ấy đã mang trái tim ấm áp, một lòng tốt của một trái tim dũng cảm soi sáng dẫn đường cho đoàn người. Nhưng rồi có ai nhớ đến sự hy sinh cao cả của anh? Họ vui sướng tràn đầy hy vọng vì được cứu sống rồi họ lại lập tức quên luôn người đã cứu mình. Đan-kô là hiện thân cho hình ảnh một con người xả thân cứu người mà không đòi hỏi được đền đáp. Go-rơ-ki đã dùng những từ ngữ chân thành và tốt đẹp nhất để ca ngợi, để trân trọng trước cái chết của Đan-kô. Đó còn là bức tranh gợi cho ta suy nghĩ về ý nghĩa cuộc sống. Phải chăng khi con người đứng trước những khó khăn, nghịch cảnh của cuộc sống thì họ sẽ quên mất mình là ai, sống một cách ích kỷ và tham lam. Nhưng vẫn sẽ có những con người giống như Đan-kô xuất hiện. Đứng trước vực tối cuộc sống, vẫn giữ trong mình trái tim yêu thương, một lòng tốt chân thành mà không cần đền đáp.

Một bức tranh thiên nhiên, một sự đấu tranh sự sống của con người đã hiện lên thật đặc sắc trong tác phẩm “Trái tim của Đan-kô” của Go-rơ-ki. Câu chuyện khiến cho người đọc phải suy nghĩ về những giá trị sống và mối quan hệ giữa con người trong hiện thực thực cuộc sống.

Bài tham khảo 6

Văn chương chân chính luôn lấy tình yêu thương làm trọng tâm, tác giả đã sáng tác ra tác phẩm "Bà lão I-dec-ghin". Trong phần kết của truyện, đoạn trích "Trái tim của Đan-kô" đã thể hiện suy nghĩ và triết lý sâu sắc của tác giả về cách sống và tình yêu thương trong cuộc sống. Từ đó, nhân vật Đan-kô được tạo hình rõ nét trong tác phẩm.

Đầu tiên, Đan-kô là một chàng trai can đảm, lạc quan, không chịu khuất phục trước sự nguy hiểm. Bộ tộc đang sợ hãi trước đầm lầy u tối và không dám tiến lên phía trước. Tuy nhiên, Đan-kô lại khuyên họ không nên đứng yên mà cần dũng cảm đi vào rừng tìm đường sống. Cuối cùng, Đan-kô đã thuyết phục được mọi người và trở thành người dẫn đầu, giúp đỡ mọi người tìm nơi ở mới. Quãng đường đến nơi cư ngụ mới đầy nguy hiểm, "Rừng tối om, cứ bước một bước, đầm lầy lại há cái mõm tham lam hôi thối ra nuốt mất người, và cái cây cối sừng sững chặn đường như một bức thành kiên cố. Cành cây quấn quýt lấy nhau; rễ bò lan khắp nơi như đầu rắn, và cứ mỗi bước đi, họ lại phải tốn bao nhiêu mồ hôi và máu". Tuy nhiên, Đan-kô không chùn bước, không đầu hàng. Chỉ vì một chút khó khăn, mọi người đã nản chí, oán trách nhưng Đan-kô vẫn duy trì được sự hăng hái, nhiệt tình và sự lạc quan.

Trong tình cảnh khắc nghiệt, thiên nhiên giận dữ với "cơn giông đánh rừng, cây cối đung đưa rùng rợn", "tia chớp vồ lấy những cành cây, ánh lửa lạnh lẽo soi sáng qua những khoảnh khắc". Đám người hoảng sợ, mất tinh thần và trở thành những con người yếu đuối, nhát gan. Họ tự biến mình thành đám đông giận dữ, phàn nàn và chỉ trích Đan-kô. Nghe những lời chửi mắng, Đan-kô cũng bị kích động, nhưng lòng thương hại đã dập tắt ngọn lửa giận dữ ấy. Anh ta yêu thương mọi người và nghĩ rằng nếu không có anh, có lẽ họ đã không còn tồn tại được. Sự cao thượng và tình yêu thương giúp Đan-kô vượt lên khỏi sự ích kỷ và những hạnh phúc nhỏ bé.

Trong trái tim Đan-kô, ngọn lửa nhiệt thành bùng cháy, cố gắng giải cứu mọi người khỏi hiểm nguy. Những tia lửa mong muốn mãnh liệt của anh lóe sáng trong mắt, anh sẵn sàng hy sinh tính mạng để soi sáng con đường đi của đoàn người. Trái tim anh cháy sáng như mặt trời, làm khu rừng bừng tỉnh dậy dưới ngọn đuốc tình yêu thương vĩ đại, cao cả. Bất chợt, người khác phải cúi đầu, nhường lối cho anh. Cuối cùng, sự hy sinh đó được đền đáp khi đoàn người tìm được nơi trú ẩn, sinh sống an toàn. Những chi tiết ấy chứng tỏ Đan-kô là người có trái tim nhân hậu, đầy lòng bao dung và trắc ẩn đối với con người.

Điểm nhìn khác nhau của người kể thứ ba đã làm nổi bật những phẩm chất anh hùng của Đan-kô. Tính cách của anh được thể hiện rõ ràng qua lời nói và hành động. Trái tim nhiệt huyết và tình yêu thương của Đan-kô đã xua tan bóng tối, trở thành ngọn lửa dẫn đầu, truyền bá những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống. Anh là hình ảnh đích thực của lòng vị tha. Từ nhân vật này, chúng ta càng nhận ra vai trò và tầm quan trọng của sự can đảm cùng tình yêu thương trong cuộc sống. Tình thương sẽ giúp con người có động lực để giúp đỡ những người xung quanh.

Bài tham khảo 7

Không hiểu vì sao hình ảnh chàng Đan - kô và trái tim cháy sáng cùa chàng cứ đọng lại mãi trong tôi. Gần như tôi đã thuộc lòng từng chi tiết của câu chuyện này, câu chuyện về chàng Đan - kô dũng cám cứu sống cả bộ lạc.

Đọc đoạn đầu của truyện bạn có thể rùng mình lên vì sợ hãi khi đọc đoạn tả cánh khu rừng rậm mà cả bộ lạc đang lẩn trốn kẻ thù trong đó. Bóng tối bao trùm lên khắp nơi, chỉ có toàn là đầm lầy, cây cối rậm rạp, to lớn. Không có được một tia nắng mặt trời chiếu xuống đây. Cảnh vật đó như báo hiệu một sự diệt vong của cà bộ tộc. Dường như nỗi kinh hoàng của cả bộ tộc cũng chính là nỗi kinh hoàng của người đọc. Chỉ có hai con đường để lựa chọn là tiếp tục tiến vào cái xứ sở ghê rợn đó hay chấp nhận làm nô lệ cho kẻ thù. Những ý nghĩ hèn nhát đã bắt đầu xuất hiện. Có lẽ vì kinh hoàng trước cái chết mà không ai còn sợ làm nô lệ nữa. Bóng tối dày đặc bao trùm lên cả bộ lạc.

Đọc đến đây, em càng thương xót những con người vô tội. Rừng tối mù mịt như bao đêm tối trên thế gian đều tụ lại đây, khiến cho cây cối lờ mờ ảo ảo hiện hình bao quỷ dữ. Trước cảnh tượng ấy ai mà không thương xót cho số phận của đoàn người. Bới lẽ họ vô tội. Họ đang sống bình yên vui vẻ, không làm hại ai thì lại bị một bộ lạc khác đánh đuổi. Không chỉ phải chiến đấu với con người, mà họ còn phải chiến đấu với cả thiên nhiên. Chúng đã quật cho họ kiệt sức và tước đi ý chí của họ.

Đứng vào cái giờ phút đó, khi mà cả bộ tộc đang đứng trước bờ vực thẳm thì Đan - kô xuất hiện. Mắt anh sáng ngời lên sức mạnh cùa sự trẻ trung và bầu nhiệt huyết sục sôi. Anh đã dẫn cả bộ lạc đi tiếp, tiến sâu vào trong rừng. Nhưng rừng càng lúc càng tối tàm mù mịt hơn làm cho cả bộ lạc đã kiệt sức càng kiệt sức hơn và họ lại khiếp sợ. Song họ không dám thừa nhận rằng họ yếu hèn, mà họ lại trút sự căm hờn lên đầu Đan - kô. Họ như bầy thú đã đến bước đường cùng. Tôi cảm thấy vừa tức giận vừa thương những con người này. Có lẽ vì bất lưc mà họ chẳng còn nghĩ dến ai ngoài mình ra. Và tôi rất thương Đan - kô. Anh cũng chỉ muốn không thể đổ bộ lạc của mình phải trở thành những kẻ nô lệ cho kẻ thù. Vậy mà bây giờ họ lại kết tội anh, muốn anh phải chết.