Viết bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc để lại cho em ấn tượng sâu sắc.
Nội dung chi tiết
Đề bài: Viết bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc để lại cho em ấn tượng sâu sắc
Bài tham khảo 1:
Khi nhớ lại chuyến đi về quê nội hai năm trước, tôi không thể không nhớ đến khoảnh khắc ngập tràn cảm xúc ấy. Tám năm sống dưới mái ấm của ông bà, với mỗi ngày trôi qua là một thế giới riêng của tôi. Khi gia đình đưa tôi về thành phố, cuộc sống bỗng trở nên khác biệt, và tôi chỉ có cơ hội trở lại quê vào đúng hôm ấy.
Ngồi trên chiếc xe của bố, cảnh sắc quê hương đổ dồn vào tôi với hàng cây bạch đàn nghiêng ngả theo làn gió hè, tiếng ve râm ran dưới ánh nắng chói chang. Đó không chỉ là một chuyến đi đơn thuần, mà là một trở về với kí ức đẹp nhất của tuổi thơ. "Quê hương à, tôi về rồi đây!" - lời thốt nên từ trái tim tôi, những gì đã quen thuộc và yêu thương trước đây nay lại hiện hữu trước mắt.
Bước vào ngôi nhà quen thuộc của ông bà, mọi thứ vẫn như xưa: những chiếc xích đu làm từ cây ổi dưới bóng mát của những chiếc lá xanh, những đoá hồng đỏ rực rỡ, hoa mười giờ thơm ngát khoe sắc... Tôi ôm ông bà trong vòng tay, bà khóc vì vui mừng, ông luôn miệng nói: "Về là tốt! Về là tốt!" Mỗi khoảnh khắc này là một thước phim hạnh phúc với tôi, những kỉ niệm xưa vẫn sống mãi trong từng cánh hoa và từng làn gió.
Bà đã chuẩn bị những món ăn tôi yêu thích, dù đơn giản nhưng ấm áp như chính tình cảm gia đình. Ăn cơm xong, tôi đi tìm bạn bè cũ, mang theo những chiếc bánh kẹo và cùng nhau ra đồng chơi. Dưới ánh chiều tà, cánh diều vi vu, tiếng cười nô đùa và đàn trâu thung thăng gặm cỏ... Tất cả những gì quen thuộc nhưng giờ đây lại càng thêm ý nghĩa và sâu lắng trong tôi.
Chuyến đi chỉ kéo dài một thời gian ngắn, nhưng nó để lại trong tôi những dư âm mãi mãi. Khi phải nói lời tạm biệt, lòng tôi tràn ngập tiếc nuối, nhưng lời hứa từ bố về việc thường xuyên đưa tôi về thăm ông bà đã an ủi tôi. "Mùa phơi sân trước" của tuổi thơ, với mỗi chi tiết và cảm xúc trên từng dòng văn, đã làm nên một chuyến đi không chỉ đơn thuần là du lịch mà còn là một hành trình về với chính mình, về với quê hương và về với tình thân thương.
Bài tham khảo 2:
Ngày khai trường đầu tiên là một sự kiện đặc biệt mà tôi sẽ khó quên được. Bầu trời thu se se lạnh, những đám mây trôi nhẹ nhàng là dấu hiệu cho một ngày khai trường mới sắp bắt đầu. Tâm trí tôi lúc đó như bừng sáng lên với những tưởng tượng ngây thơ, chuẩn bị cho một ngày quan trọng trong đời.
Lúc đó, dù còn bé nhưng tôi cũng đã cảm nhận được sự quan tâm, sự bận rộn của người lớn xung quanh. Bà là người đưa tôi đến trường trong ngày đặc biệt này, bởi bố mẹ tôi đang công tác xa và háo hức không kém gì tôi. Quê hương tôi không phải là nơi thị thành phồn hoa, mà là một vùng quê yên bình, mang trong đó nét dân dã và thân thuộc.
Con đường tôi đi đến trường khép kín bởi một cái cổng lớn. Xung quanh đó là hàng trăm sinh viên cùng với mọi cảm xúc, suy nghĩ. Tôi để ý thấy sự lo lắng trên gương mặt của các bạn, trong đó có những người bạn thân từ xóm, cũng như sự chu đáo của người lớn giống như bà tôi
Từng chút một, tôi hiểu được tầm quan trọng của ngày này. Cảm giác lo âu càng khiến tôi bận rộn hơn. Bỗng nhiên, tiếng khóc òa sau lưng tôi làm tôi hoảng sợ, tôi vội chạy đến bà và khóc lên. Nhớ lại lời dặn dò của bố mẹ, sự an ủi của bà, tôi cố gắng kiềm chế nước mắt và mồ hôi, đứng thẳng lên.
Lúc đó, một cô giáo đi lại phía tôi. Tôi nhìn cô với ánh mắt ngơ ngác, và cô nhẹ nhàng nói: "Bà cho cháu vào lớp đi. Đó là lớp của cháu." Giọng nói ấm áp, thanh thoát đã làm tan biến nỗi sợ hãi trong tôi. Cô nắm tay tôi và dẫn vào lớp, tôi cảm nhận mùi thơm từ chiếc áo dài của cô
Với tôi, ngày khai trường đầu tiên không chỉ là sự bắt đầu học chữ, mà còn là lần đầu tiên nghe tiếng trống trường và đứng dưới lá cờ quốc gia hát quốc ca. Những kỷ niệm đẹp trong ngày này đã góp phần tạo nên một tâm hồn thơ trẻ với mái trường và tuổi thơ của tôi.