Trong kí ức tuổi thơ của nhân vật “tôi” ở bài Nắng mới, người mẹ hiện lên qua những hình ảnh được lựa chọn, để lại ấn tượng sâu đậm cho tác giả. Với em, hình ảnh, chi tiết nào về người mẹ của mình khiến em thấy yêu thương nhất? Hãy chia sẻ bằng 1 đoạn văn

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 8 cánh diều. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Trong kí ức tuổi thơ của nhân vật “tôi” ở bài Nắng mới, người mẹ hiện lên qua những hình ảnh được lựa chọn, để lại ấn tượng sâu đậm cho tác giả. Với em, hình ảnh, chi tiết nào về người mẹ của mình khiến em thấy yêu thương nhất? Hãy chia sẻ bằng một đoạn văn.

Nội dung chi tiết

VĂN MẪU BÀI 2: THƠ SÁU CHỮ, BẢY CHỮ

Đề tài: Trong kí ức tuổi thơ của nhân vật “tôi” ở bài Nắng mới, người mẹ hiện lên qua những hình ảnh được lựa chọn, để lại ấn tượng sâu đậm cho tác giả. Với em, hình ảnh, chi tiết nào về người mẹ của mình khiến em thấy yêu thương nhất? Hãy chia sẻ bằng một đoạn văn?

Bài tham khảo 1:

Bài thơ Nắng Mới của Lưu Trọng Lư đã khiến tôi không chỉ cảm thấy sốt ruột về tình mẫu tử mà còn gợi lên trong tâm hồn những cảm xúc sâu thẳm, đậm đà. Tác giả đã vẽ nên hình ảnh tuyệt vời của người mẹ thông qua đặc điểm đặc trưng là nụ cười đen nhánh, quen thuộc và ấm áp. Tuy nhiên, khi nhắc đến mẹ, trong trí não tôi lập tức hiện ra hình ảnh đôi bàn tay gầy guộc, đầy vết chai sạn nhưng luôn vươn vả để thực hiện mọi công việc một cách dịu dàng và tự tin. Những bàn tay ấy đã chăm sóc bệnh nhân mỗi ngày, sau đó quay về chăm sóc gia đình, nấu những bữa cơm ấm áp; và vào cuối ngày, dù mệt mỏi nhưng đôi bàn tay ấy vẫn không ngừng vỗ vỗ, quạt quạt ru tôi vào giấc ngủ khi ánh trăng cao trên bầu trời. Mẹ tôi, một người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường và giàu lòng nhân ái, không bao giờ than trách hay ngợi khen về đau khổ của mình. Mẹ – như một tia mây bình yên che cho con trai dưới mưa bão cuộc đời, như ngọn lửa sưởi ấm lòng tôi, thúc đẩy tôi vững bước qua thử thách. Dù cuộc đời sau này đem lại điều gì, mẹ vẫn sẽ mãi cất giữ một góc trong trái tim tôi, là nguồn động viên và tình yêu không bao giờ phai nhạt.

Bài tham khảo 2:

Hình ảnh người mẹ thân yêu trong tâm trí tác giả ban đầu không rõ nét nhưng dần trở lên sắc nét và chiếm lĩnh không gian tư duy. Bằng cách diễn đạt, dường như tác giả đang cố kìm nén sự nhớ nhung và tình cảm, nhưng cuối cùng lòng xao xuyến và đầy trăn trở vẫn được lộ ra, khiến người đọc cảm thấy thấu hiểu và chia sẻ nỗi buồn sâu thẳm trong lòng tác giả: người mẹ đã ra đi và những kỷ niệm về mẹ chỉ còn là những dấu vết mờ nhạt đọng lại trong trí não trẻ thơ của tác giả. Từ "nắng mới" như là cái nắng xuân mới tới mỗi năm, khi mà mẹ thường phơi áo ra để áo như tươi một hơi sau những ngày lạnh giá của mùa đông. Mặc dù nắng mai nào cũng giống như những nắng trước, vậy tại sao lại gọi là "mới"? Tuy nhiên, giống như sự chờ đợi ngày mùa để thưởng thức "gạo mới", trái tim trẻ con luôn háo hức đợi chờ ngày nắng trở lại, để cùng mẹ phơi áo dưới bóng cây. Dù cũng là "nắng mới", nhưng ánh nắng của quá khứ không mang sự tiếc nuối mà tràn ngập sức sống và niềm vui, khiến trái tim "reng ró" vì đó chính là nắng của những ngày có mẹ. Từ "reng ró" như một nốt nhạc từ lòng đất, tươi vui làm cho câu thơ thêm tràn đầy sức sống.

Bài tham khảo 3:

Hình ảnh người mẹ thân yêu của tác giả hiện lên, lúc đầu còn mờ nhạt nhưng càng về sau càng rõ nét và choáng đầy tâm trí. Qua cách nói dường như đang cố nén niềm thương nhớ chỉ chực dâng trào, ta chợt hiểu ra và đồng cảm sâu sắc với nỗi buồn của tác giả: người mẹ ấy không còn nữa và tất cả những gì nhà thơ còn nhớ về mẹ chỉ là chút kỹ niệm nhạt nhòa đọng lại trong tâm hồn non nớt, thơ ngây của đứa trẻ lên mười. Từ “nắng mới” là cái nắng mỗi độ xuân về, khi mẹ tác giả thường mang áo ra phơi để áo thơm mùi nắng sau những ngày đông rét mướt. Nắng thì năm nào chẳng có, sao gọi là “mới”? Nhưng như người ta thường chờ ngày mùa để ăn “gạo mới”, lòng trẻ vần náo núc chờ mong ngày nắng lại về, để cùng mẹ phơi áo bên giậu thưa. Cũng là “nắng mới” nhưng cái nắng của quá khứ không “hắt bên song” buồn bà mà tràn đầy sức sống, niềm vui “reo ngoài nội” vì đó là nắng của những ngày còn mẹ. Từ “reo” như một nốt nhạc lành lót, tươi vui khiến câu thơ chợt bùng lên sức sống.

Bài tham khảo 4:

Hình ảnh người mẹ chỉ xuất hiện ngụ ý mà không được mô tả trực tiếp, chỉ nhấp nháy qua sau lưng giậu, nhưng đã gây ra một ấn tượng mạnh mẽ trong tâm trí của người đọc. Đó có lẽ là hình ảnh đẹp và đậm nét nhất, đi sâu vào lòng trái tim, được lưu giữ một cách kỹ lưỡng. Màu đỏ của chiếc áo dưới ánh nắng làm cho bức tranh thơ sáng lên, rực rỡ hơn. Có lẽ chính vì màu đỏ đó mà việc phơi áo của người mẹ trở thành một điều đặc biệt, làm nổi bật trong ký ức tuổi thơ của nhà thơ. Màu đỏ của chiếc áo đó chính là một chi tiết nghệ thuật đặc biệt, khiến cho ký ức trở nên rực rỡ, ấm áp trong một tâm hồn lạnh giá khi lang thang trong quá khứ với hình ảnh của người mẹ. Nếu loại bỏ màu đỏ: "Chiếc áo người đưa trước giậu phơi", hình ảnh tuổi thơ bỗng trở nên mờ nhạt, âm u ngay lập tức.

Bài tham khảo 5:

Hình ảnh người mẹ chưa hiện lên trực tiếp mà chỉ thấp thoáng, lung linh sau màu áo đỏ, sau lưng giậu nhưng đã gây một ân tượng mạnh mẽ trong lòng người đọc. Đó có lẽ cũng là hình ảnh đẹp đẽ nhất, trìu mến thương yêu nhất mà nhà thơ còn lưu giữ, khắc sâu trong tâm trí. Màu đỏ của chiếc áo trong tiếng nắng reo làm cho câu thơ sáng lên, ấm nóng hơn. Có lẽ cũng nhờ màu đỏ ấy mà việc phơi áo của mẹ càng trở thành một điểm son trong nỗi nhớ về tuổi thơ. Màu đỏ của chiếc áo là một chi tiết nghệ thuật rất đặc sắc, nó làm cho kỉ niệm trong sáng, làm ấm nóng một tâm hồn lạnh lẽo khi phiêu dạt về tuổi thơ lúc còn mẹ. Thử cắt màu đỏ đi: “Chiếc áo người đưa trước giậu phơi”, hình ảnh của kì niệm xám lại ngay.

Bài tham khảo 6:

Bài thơ kết thúc bằng hình ảnh “nét cười đen nhánh”, như một nốt lặng cuối bàn nhạc đế dư ba, dư vị cùa ý thơ còn lan tỏa mài trong lòng người đọc. Dáng hình người mẹ như hiện lên rõ rệt trong tâm tưởng nhà thơ. Chi tiết gây ấn tượng nhất Nắng mới là “nét cười đên nhánh” của người mẹ. Câu thơ rất tạo hình.Chân dung bà mẹ hiện lên chỉ nơi trong hình ảnh ấy. Không phải “miệng” cười hay “nụ” cười mà là “nét”, lại “đen nhánh”! Hình ảnh thơ bỗng sắc, bỗng lấp lánh hơn. Đây là chi tiết duy nhất miêu tả người mẹ nhưng nó cũng là điểm son hội tụ tất cả cái hồn của bức chân dung. Không phải là “nụ cười” hay “miệng cười” mà là “nét cười” vì cái cười ấy rất kín đáo, rất nhẹ, rất nhanh, dường như chỉ lướt qua trên khuôn mặt chứ chưa kịp động lại thành một nụ cười, mà lại là “nét cười đen nhánh” nữa.

Bài tham khảo 7:

Nhà thơ Lưu Trọng Lư bộc lộ nỗi nhớ mẹ một cách trực tiếp “Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời”. Tác giả vẫn nhớ rõ ràng, khi mẹ còn sống, tác giả “lên mười”. Khi nắng mới về, mẹ trong tà áo đỏ quen thuộc sẽ mang quần áo của nhà thơ ra phơi lên giậu, để cho con mặc chiếc áo thơm mùi nắng sạch sẽ, dễ chịu. Nắng khi đó còn “reo ngoài nội”, có lẽ bởi vì còn có mẹ, nên hương đồng cỏ nội cũng như tác giả đều vui sướng và hạnh phúc vô cùng. Hình ảnh mẹ hiện lên rõ nét hơn trong khổ thơ tiếp theo. Nhà thơ Lưu Trọng Lư khẳng định rằng hình dáng mẹ còn chưa “xóa mờ” trong tâm trí của mình, nó vẫn rõ nét và lúc nào cũng tồn tại trong tâm trí của tác giả. Ông vẫn “mường tượng” được hình ảnh của mẹ xung quanh, lúc vào, lúc ra, thật bận rộn làm sao để chăm lo cho gia đình của mình. Trong toàn bộ bài thơ, không có bất kì một câu nào nhận xét cụ thể mẹ của nhà thơ Lưu Trọng Vũ, nhưng chắc chắn mẹ là một người phụ nữ rất đẹp và hiền dịu. Vì mẹ có “nét cười đen nhánh”, đây là kiểu cười nhẹ nhàng, dịu dàng và chỉ thoáng qua. Có lẽ đó là điều nhà thơ nhớ nhất về mẹ của mình. Và dù là mùa nắng đầu xuân hay nắng gắt trưa hè, trong kí ức của nhà thơ Lưu Trọng Lư, mẹ vẫn “đứng trước giậu phơi”, để làm một công việc bình dị đó là phơi đồ, nhưng đó sẽ mãi là hình ảnh ấm áp và an ủi tâm hồn tác giả nhất mỗi khi nhớ mẹ.