Từ điển tiếng Việt giải nghĩa từ bệnh tưởng là: “trạng thái tinh thần lo lắng do bị ám ảnh là mình đã mắc một bệnh nào đó, kì thật không phải”. Theo em, nhân vật “tôi” trong truyện Cái kính có mắc bệnh tưởng hay không? Hãy viết đoạn văn khoảng 10 –12 câu
Nội dung chi tiết
VĂN MẪU BÀI 4: HÀI KỊCH VÀ TRUYỆN CƯỜI
Đề tài: Từ điển tiếng Việt giải nghĩa từ bệnh tưởng là: “trạng thái tinh thần lo lắng do bị ám ảnh là mình đã mắc một bệnh nào đó, kì thật không phải”. Theo em, nhân vật “tôi” trong truyện Cái kính có mắc bệnh tưởng hay không? Hãy viết một đoạn văn (khoảng 10 –12 câu)
Bài tham khảo 1:
Theo tôi, nhân vật "tôi" trong truyện "Cái kính" có triệu chứng mắc phải bệnh tư duy, do tình trạng mắt bình thường nhưng vẫn mong muốn đeo kính để tạo ấn tượng tri thức hơn. Dù sau những lần đi cắt kính và thậm chí chịu ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống hằng ngày, nhân vật vẫn kiên định nghĩ rằng mắt mình có vấn đề và không chấp nhận bỏ kính ra. Hành động này không chỉ là một biểu hiện của sự ưa sĩ diện mà còn là sự mê muội và đê tiện của con người khi tiếp tục giữ lấy tín ngưỡng và ý kiến sai lầm mà không chịu thay đổi hay lắng nghe ý kiến từ người khác.
Bài tham khảo 2:
Theo nhân vật chính trong câu chuyện, anh ta dường như bị mắc chứng tưởng tượng về sức khỏe mắt của mình. Mặc dù mắt của anh ta bình thường, nhưng anh ta luôn muốn đeo kính để giả vờ là có tri thức. Lần đầu tiên đi khám, bác sĩ chẩn đoán anh ta bị cận thị và kê đơn kính cận. Tuy nhiên, anh ta lại bị buồn nôn khi đeo kính, từ đó anh ta tin rằng mắt mình có vấn đề. Anh ta đã đi khám ở nhiều bác sĩ khác, nhưng đều nhận được kết quả giống nhau - mắt anh ta bình thường. Tuy nhiên, anh ta vẫn không chịu bỏ kính ra, mà luôn nghĩ rằng mắt mình có bệnh. Anh ta gặp nhiều triệu chứng như nhìn gần hóa xa, nhìn một thành hai, và chảy nước mắt liên tục, nhưng vẫn khăng khăng giữ quan điểm của mình. Đây chính là biểu hiện của bệnh tưởng tượng.
Bài tham khảo 3:
Theo em, nhân vật tôi trong truyện cái kính có bị mắc bệnh tưởng. Mắt của “tôi” bình thường nhưng lại cứ muốn đeo kính giả danh tri thức. Lần đầu tiên đi khám, bác sĩ bảo anh bị cận, cho anh đeo kính cận nhưng anh ta bị buồn nôn nên từ đó anh cứ nghĩ mắt mình chắc chắn có vẫn đề. Anh đi tìm bao nhiêu bác sĩ nhưng đều là bác sĩ không có tâm kể cả đi du học về hay làm nhà nước, nên mỗi lần đi khám về uống thuốc rồi đeo kính mới anh đều khốn khổ, lúc thì nhìn gần hóa xa, nhìn một thành hai, lúc lại chảy nước mắt liên tục,...Nhưng dù bị đủ loại triệu chứng như vậy, anh vẫn không chịu bỏ kính ra, không nghĩ đến mắt mình không bị làm sao cả mà vẫn nghĩ mắt mình có bệnh. Đây chính là bệnh tưởng
Bài tham khảo 4:
Theo nhân vật chính trong câu chuyện, anh ta dường như bị mắc chứng tưởng tượng về sức khỏe mắt của mình. Mặc dù mắt của anh ta bình thường, nhưng anh ta luôn muốn đeo kính để giả vờ là có tri thức. Khi lần đầu tiên đi khám, bác sĩ chẩn đoán anh ta bị cận thị và kê đơn kính cận. Tuy nhiên, anh ta lại bị buồn nôn khi đeo kính, từ đó anh ta tin rằng mắt mình có vấn đề. Sau đó, anh ta đã đi khám ở nhiều bác sĩ khác, nhưng đều nhận được kết quả giống nhau - mắt anh ta bình thường. Tuy nhiên, anh ta vẫn không chịu bỏ kính ra, mà luôn nghĩ rằng mắt mình có bệnh. Anh ta gặp nhiều triệu chứng như nhìn gần hóa xa, nhìn một thành hai, và chảy nước mắt liên tục, nhưng vẫn khăng khăng giữ quan điểm của mình. Đây chính là biểu hiện của bệnh tưởng tượng. Mặc dù các bác sĩ đều khẳng định rằng mắt của anh ta không có vấn đề gì, anh ta vẫn không chịu tin và tiếp tục đeo kính, không nghĩ đến khả năng mắt mình hoàn toàn bình thường. Đây là một trường hợp điển hình của bệnh tưởng tượng.
Bài tham khảo 5:
Theo em, nhân vật tôi trong truyện cái kính có bị mắc bệnh tưởng. Triệu chứng chung của những bệnh nhân này là hay hồi hộp, nặng ngực, khó thở, có khi đau nhức khắp nơi, nhức đầu, mờ mắt, hoặc mệt mỏi, mất ngủ... Họ đã đến nhiều BV khám và điều trị nhưng không hết. Bệnh nhân đến với Bệnh viện Sức khỏe tâm thần gần như là "nước cuối". Do đó, nhiều bệnh nhân khi đến bệnh viện đã ở giai đoạn trễ khiến việc điều trị khó khăn hơn, thời gian dùng thuốc, hồi phục kéo dài hơn. Nhiều ca không thể điều trị tâm lý đơn thuần mà phải dùng thuốc cho ổn rồi mới điều trị tâm lý.
Bài tham khảo 6:
Theo em, nhân vật "tôi" trong truyện Cái kính có vẻ như đang mắc chứng tưởng vọng về tình trạng mắt của mình. Mặc dù mắt của anh ta đang hoàn toàn bình thường, không có bất kỳ vấn đề gì, nhưng anh ta vẫn cứ khăng khăng muốn đeo kính để tạo ấn tượng là một người tri thức, học thức. Sau những lần đi cắt kính và những ảnh hưởng trực tiếp tới cuộc sống hằng ngày của mình, nhân vật "tôi" vẫn không chịu bỏ kính ra. Anh ta vẫn cứ nghĩ rằng mắt mình có vấn đề và cần phải đeo kính, mặc dù thực tế không phải như vậy. Điều này cho thấy nhân vật "tôi" có vẻ như đang mắc chứng tưởng vọng hoặc chứng ám ảnh về việc đeo kính. Anh ta không chấp nhận được sự thật về tình trạng mắt bình thường của mình và cứ khăng khăng muốn đeo kính để tạo ấn tượng về bản thân. Đây là một chi tiết thú vị và đáng chú ý về tâm lý nhân vật trong truyện Cái kính, phản ánh những khía cạnh phức tạp của con người.
Bài tham khảo 7:
Theo em nhân vật tôi trong câu chuyện "Cái kính" bị mắc bệnh tưởng một cách trầm trọng. Bởi lẽ, mắt anh ta rõ ràng bình thường, chẳng bị làm sao, lại cứ thích đi khám hết bác sĩ này đến bác sĩ khác. Ban đầu anh ta chỉ ôm tâm lí muốn đeo kính để giả danh tri thức. Vậy mà bị bác sĩ khám ra cận thị anh ta cũng tin thật. Đeo cái kính cận mà người cứ buồn nôn cũng không dừng lại, anh ta lại càng khẳng định mắt mình có vấn đề, rồi tìm đến hết bác sĩ này đến bác sĩ khác, hết phòng khám tư đến bệnh viện nhà nước, hết bác sĩ trong nước đến bác sĩ ngoài nước. Mỗi bác sĩ một kiểu phán, anh ta đeo đủ các loại kính khác nhau, kính nào cũng có triệu chứng bài trừ. Vậy mà anh ta chẳng quan tâm, vẫn cứ đeo bằng được. Đó là biểu hiện của bệnh tưởng, luôn nghĩ là mắt mình có vấn đề, chỉ là bác sĩ phán không ra.