Suy nghĩ về những tấm gương vượt lên số phận của chính mình
Nội dung chi tiết
Đề bài: Suy nghĩ về những tấm gương vượt lên số phận của chính mình.
Bài tham khảo 1:
Trong cuộc sống, không phải ai cũng có được một cuộc đời hạnh phúc hay một số phận may mắn. Ở một góc nào đó của xã hội, vẫn tồn tại những con người phải trải qua nhiều gian khó và bất hạnh. Đối với họ, dường như ông trời đã lấy đi tất cả, chỉ để lại cảnh đời đầy đau thương và mất mát. Tuy nhiên, con người luôn là những cá thể có nghị lực phi thường. Trước những thử thách ấy, nhiều người đã mạnh mẽ bước ra từ khó khăn, viết nên những trang đời thấm thía và đầy xúc cảm. Họ không bao giờ để mấy chữ "chịu thua số phận" làm nhụt chí, đánh bại. Thực sự, họ là những tấm gương sáng đáng ngưỡng mộ và học hỏi.
Tôi nhớ rằng William Shakespeare đã nói rằng "Chúng ta nắm giữ vận mệnh của chính mình chứ không phải các vì sao" và có một câu nói khác cũng rất thú vị rằng "Mặc dù số phận tạo ra hoàn cảnh, phản ứng như thế nào lại phụ thuộc vào tính cách". Thú thực rằng số phận con người rất kỳ lạ, có những người khi vừa chào đời mở mắt đã được định là sung sướng hết đời, nhưng có những kẻ lại phải chịu cảnh khốn đốn từ lúc mới sinh, thậm chí là liên tục xui xẻo, gánh chịu hết mất mát này đến mất mát khác trong cuộc đời dù họ chẳng làm gì nên tội. Chính vì vậy nên nếu có trách thì cũng chỉ có thể trách số phận đã quá bất công chăng? Tuy nhiên vẫn có những người không vì số phận nhiều trái ngang mà từ bỏ cuộc đời, từ bỏ ước mơ, hay chán nản họ vẫn nỗ lực bằng tất cả những gì mình có, nếu sinh ra đã nghèo khó thì họ cố gắng lao động làm giàu, nếu chẳng may mất đi đôi mắt thì họ dùng đôi tai, dùng đôi tay để nhìn nhận, mất đi bàn tay thì họ lại chăm chỉ dùng chân thay thế, thậm chí cơ thể khuyết tật cả tay chân nhưng họ vẫn vươn lên để có một cuộc đời tốt đẹp, một mái ấm gia đình hạnh phúc, và thực sự chạm tới được cái ngưỡng cực đại nỗ lực của chính bản thân mình. Những con người tiêu biểu cho sự cố gắng, không chịu thua số phận có thể kể đến bao gồm Nguyễn Đình Chiểu, Nguyễn Ngọc Ký và Nick Vujicic,... họ là đại diện cho những tấm gương sáng rõ nhất về việc vượt qua nghịch cảnh trong các phương diện lịch sử và địa lý.
Trong lịch sử nền văn học Việt Nam có lẽ rằng Nguyễn Đình Chiểu là một trong số những nhà thơ có cuộc đời lắm gian truân và bất hạnh nhất. Sinh ra trong thời buổi đất nước có nhiều biến động, gia đình ông ly tán mỗi người một nơi, tuy nhiên Nguyễn Đình Chiểu vẫn ra sức học hành để chờ khoa thi lập công danh. Thế nhưng thật bất hạnh khi đang trên đường ra kinh đô Huế ứng thí, thì ông nghe tin mẹ ruột mất, vì vậy ông đã bỏ thi để về chịu tang mẹ, rồi cũng vì khó thương mẹ quá nhiều mà Nguyễn Đình Chiểu mù lòa cả hai mắt, con đường công danh và cả cuộc đời ông dường như đã đóng lại hoàn toàn, không những thế bản thân ông còn bị từ hôn. Thế nhưng với bản lĩnh và nghị lực phi thường, Nguyễn Đình Chiểu đã mạnh mẽ đứng lên từ trong đau thương, dù đã hết hy vọng với con đường công danh thế nhưng ông vẫn tiếp tục cố gắng tự mở ra cho mình một con đường mới, tự học lấy nghề thuốc, rồi dùng vốn kiến thức của mình chuyển vào miền Nam vừa dạy học, vừa bốc thuốc, đồng thời sáng tác một loạt các tác phẩm văn chương có giá trị. Danh tiếng của Nguyễn Đình Chiểu thời ấy đã vang danh khắp miền lục tỉnh, không chỉ vậy bản thân ông còn lập gia đình và có một người vợ hết lòng yêu thương. Đặc biệt nổi bật nhất trong cuộc đời Nguyễn Đình Chiểu là những tác phẩm văn chương có giá trị cả về nội dung và nghệ thuật. Trong giai đoạn đầu ông đã để lại các tác phẩm có ý nghĩa giáo dục, nhân văn sâu sắc, khẳng định tư tưởng nhân nghĩa, yêu nước thương dân sâu sắc, nội dung xoay quanh cuộc chiến giữa cái thiện và cái ác, hướng người ta về những việc làm tốt đời đẹp đạo, rèn luyện phẩm cách, đạo đức ví như Truyện thơ Lục Vân Tiên, Dương Từ Hà Mậu,... Giai đoạn sau, sau khi Pháp chiếm Gia Định, thơ văn Nguyễn Đình Chiểu chủ yếu phục vụ phong trào chống giặc cứu nước, bộc lộ tấm lòng căm thù giặc sâu sắc, đồng thời ca ngợi, cổ vũ cuộc đấu tranh của nhân dân ta. Chính vì vậy trong lòng nhân dân lục tỉnh và nhân dân cả nước suốt thế kỷ XIX, Nguyễn Đình Chiểu và thơ văn của ông đã in sâu vào tâm hồn, máu thịt, là tấm gương sáng rõ soi tỏ tâm hồn nhân dân đất Việt. Có thể nói rằng, về tấm gương vượt lên trên số phận trong nền văn hóa, văn học Việt Nam mà không nhắc đến Nguyễn Đình Chiểu thì quả thực có nhiều thiếu sót. Tự hỏi rằng, có bao người được như ông, mất mát và đau thương chồng chất cùng đổ xuống trên vai mà vẫn có thể đứng dậy tìm cho mình một hướng đi khác, thậm chí tôi nghĩ rằng so với việc còn đôi mắt sáng, có lẽ chưa chắc đã có được một Đồ Chiểu tuyệt vời và ấn tượng như thế.
ta có thể thấy rằng, trong cuộc đời này người ta sống không phải là chấp nhận và cam chịu trước số phận mà thực tế có những con người họ không bao giờ buông bỏ, ngay cả khi họ gần như đã mất hết tất cả, sống trong bất hạnh của bất hạnh. Thế nhưng bằng ý chí, niềm tin, sự phấn đấu không ngừng nghỉ họ đã mạnh mẽ đứng lên chạm tay vào thế giới, hòa nhập vào cuộc sống cùng với những người khỏe mạnh khác. Bỏ qua những mặc cảm, tự ti, sự buồn bã, chán chường, họ đã nỗ lực hơn nhưng người khác hàng trăm hàng ngàn lần để có một cuộc đời sáng giá và hạnh phúc, hoặc bình dị hơn là một cuộc đời bình thường. Những cuộc đời, những con người như thế thật xứng đáng nhận được nhiều sự yêu thương, trân trọng hơn nữa từ xã hội và những con người xung quanh. Chúng ta may mắn được sinh ra với một số phận, một cuộc đời may mắn, thì phải biết thông cảm, thấu hiểu sẻ chia với những người có số phận buồn bã, đừng nhìn nhận vấn đề một cách ích kỷ và phiến diện. Chúng ta phải luôn hiểu rằng những người như thế, ắt hẳn họ đã phải cố gắng, đấu tranh hàng ngàn lần, phải đổ vô vàn mồ hôi, nước mắt chỉ để có được một cuộc sống gần như bình thường. Mà bản thân chúng ta có lẽ đã sống quá thuận lợi nên không bao giờ hiểu được. Chính vì vậy những tấm lòng yêu thương, thấu hiểu thực sự là những món quà, những niềm hạnh phúc chở che tuyệt vời nhất cho những số phận bất hạnh của thế giới này. Đồng thời khi nhìn những tấm gương không chịu khuất phục những số phận kể trên, chúng ta cũng cần nhìn nhận lại bản thân, thử một lúc nào đó nghiêm túc xem chúng ta đã thực sự nỗ lực cố gắng sống một cuộc đời cầu tiến và hạnh phúc chưa. Chúng ta đã sử dụng đặc quyền có một số phận may mắn một cách hợp lý chưa, chúng ta đã làm những gì để thực sự xứng đáng với một số phận tốt đẹp trời cho. Hay là chúng ta chỉ mải lo hưởng thụ, bỏ bê không chịu nỗ lực, thậm chí là dần dần tự làm hao mòn, lãng phí cuộc đời của mình, thân thể của mình vào những trò vui vô bổ, không hồi kết. Hoặc là trượt dài trên những ngày tháng tuổi trẻ, không lo học hành, nỗ lực cố gắng trong công việc, không biết quý trọng thân thể hoàn hảo, gia cảnh hạnh phúc. Nếu thực sự là như thế thì quả là quá đáng trách, và cũng là đáng thương cho những con người chỉ có một thân thể, một số phận lành lặn, thế nhưng tâm hồn thì khuyết thiếu quá nhiều.
Những con người vượt qua số phận bất hạnh, trở thành những tấm gương sáng và những huyền thoại, đều là những con người thật đáng quý, đáng trọng. Họ đã gieo vào cuộc đời này niềm tin, hy vọng và động lực tuyệt vời, tựa như những loài hoa quý hiếm vươn mình từ trong tuyết lạnh, đá sỏi, rực rỡ với thế gian. Những tấm gương này không chỉ khích lệ chúng ta nỗ lực hơn trong cuộc sống mà còn nhắc nhở chúng ta phải biết thông cảm và sẻ chia với những số phận kém may mắn hơn, đồng thời trân trọng những gì mình đang có và sống một cuộc đời đáng sống.
Bài tham khảo 2:
Nhiều người sinh ra đã không được may mắn lành lặn, khỏe mạnh như những người bình thường khác. Trong hoàn cảnh đó, có người thu mình vào thế giới riêng, u ám, mặc cảm, tự ti. Nhưng có rất nhiều người lại chọn cách đối mặt với nỗi đau, vươn lên vượt qua số phận của chính mình. Như những mầm cây không may mắn bị bão giông quật cho tơi tả, họ vẫn "đạp đất" vươn lên dâng cho đời muôn sắc hương tươi thắm.
Vượt lên số phận là dũng cảm đối mặt với éo le, nghịch cảnh, dám suy nghĩ, ước mơ, hành động để vượt qua nỗi đau riêng tạo nên bước chuyển cho cuộc đời, tô điểm sắc màu tươi sáng cho cuộc đời kém may mắn của mình.
Có một Nguyễn Công Hùng không may bại liệt toàn thân vẫn cố gắng học tập, cống hiến và trở thành hiệp sĩ công nghệ thông tin. Có một Nguyễn Sơn Lâm bị ảnh hưởng chất độc da cam vẫn nỗ lực thi đỗ hai trường đại học và chinh phục đỉnh Phan- xi- păng bằng nạng gỗ. Có cô gái xương thủy tinh Nguyễn Phương Anh ngồi xe lăn vẫn tỏa sáng giữa sân khấu Vietnam's got talent 2011 và truyền cảm hứng về nghị lực sống đến bao khán thính giả. Còn có một cô bé Linh Chi như "Nick Vujicic" của Việt Nam... Có biết bao người như thế giữa thế giới chục tỉ người này... Mỗi người một cảnh ngộ, một nỗi đau riêng nhưng họ đều giống nhau ở nghị lực sống phi thường. Những người không may mắn ấy có thể thiếu khuyết một phần thân thể, có người sức khỏe gần như không có. Nhưng họ không buông xuôi, cam chịu mà bản lĩnh kiến tạo cuộc sống theo cách riêng. Họ thay đổi cuộc sống của mình bằng những cố gắng, nỗ lực, bằng sự kiên trì và niềm tin bền bỉ. Và có biết bao người đã mang đến cho xã hội những đóng góp, cống hiến lớn lao.
Vì sao họ có thể làm được những điều kì diệu đó? Vì sao họ có thể trở thành những anh hùng lao động, nhà giáo ưu tú, kĩ sư công nghệ thông tin? Bởi họ nhận thức được rằng, mỗi người chỉ sống một lần trong cuộc đời, dù may mắn hay bất hạnh, cũng phải sống thật trọn vẹn những năm tháng "ở trọ trần gian". Bởi họ hiểu rằng, nếu buông xuôi, gục ngã, cuộc đời của họ sẽ càng trở nên bi thương, những người thân yêu cạnh họ sẽ càng thêm bận lòng, không ai muốn trở thành gánh nặng cho người khác. Và bởi họ nhận ra có biết bao niềm vui, bao thành quả tốt đẹp như những phần thưởng xứng đáng sẽ dành cho những ai nỗ lực vượt lên số phận. Chính ý thức về bản thân, về giá trị cuộc sống; chính ước muốn mãnh liệt vươn tới những điều tốt đẹp, có ích và trên hết là sức vươn lên kì diệu đã tạo nên kì tích cho cuộc đời họ.
Họ thật đáng cảm phục. Họ cho ta hiểu sức mạnh của ý chí, nghị lực. Họ giống như ngọn lửa thắp sáng nhiệt huyết sống cho mọi người, giúp chúng ta thêm tin vào những điều kì diệu, đẹp đẽ trong cuộc sống. Họ truyền niềm tin, truyền cảm hứng đến đến những người có số phận kém may mắn khác và thậm chí còn khiến những người có cách nhìn lệch lạc về họ phải suy ngẫm lại thái độ của mình.
Vì vậy đối với họ, chúng ta không nên xa lánh, kì thị, đó là thái độ đáng xấu hổ ở một đất nước nghìn năm văn hiến. Hãy cảm thông, thấu hiểu và yêu thương, giúp đỡ họ nhiều hơn. Điều đó giúp họ có thêm động lực, niềm tin để "đạp bằng" nỗi đau, tiếp tục sống.
Đứng trước tấm gương vượt qua số phận của chính mình, mỗi người nên suy ngẫm và có nhận thức, hành động đúng đắn, tích cực để tô điểm cho bức tranh cuộc sống của riêng mình. Cuộc sống không bao giờ là dễ dàng, cuộc sống luôn có những bão giông cuồn cuộn, nhưng gai chông nhọn sắc, những nỗi đau đớn xé lòng... hãy biến tất cả ngang trái, bi ai, nghịch cảnh tàn khốc thành phép thử để tôi luyện bản lĩnh cá nhân, trở thành con người mạnh mẽ. Đừng như số ít người chỉ biết đắm chìm trong u tối của mặc cảm, tự ti, trong sự tự kỉ ám thị "Mình không thể làm được", "Số mình buộc phải thế"... Hậu quả cả đời sống như cái bóng bi thương.
Đừng thở dài hãy vươn vai mà sống,
Bùn dưới chân nhưng nắng ở trên đầu.
Sống mạnh mẽ như xương rồng trên sa mạc; sống lạc quan như chú tễu, chú hề; sống can đảm như chiến binh dũng mãnh; biến cuộc đời thành vũ đài để khẳng định giá trị bản thân... có rất nhiều bài học tôi đã chiêm nghiệm từ những tấm gương vượt lên số phận của chính mình.
Bài tham khảo 3:
Cuộc sống luôn đặt ra cho chúng ta những trở ngại để vượt qua. Mỗi khi vượt lên một khó khăn nào đó, ta được nhận về một thành quả nhất định. Không có thành công nào đến với ta một cách dễ dàng. Càng nhiều khó khăn, càng cần phải quyết tâm cao hơn để vượt lên chính mình, chiến thắng và tồn tại. Tinh thần vượt lên chính mình là một trong những yếu tố giúp chúng ta thành công.
Vượt lên chính mình là vượt qua những giới hạn của bản thân trên nhiều góc độ, khách quan cũng như chủ quan. Vượt lên số phận là nghị lực vượt qua nghèo khổ, bệnh tật, những khó khăn, nghịch cảnh, thử thách, những đau buồn trong cuộc sống.
Vượt lên chính mình là chiến thắng những ham muốn cá nhân: ham chơi, ham danh lợi, đắm chìm trong tình yêu…;chiến thắng những tật xấu của bản thân: ích kỉ, ghen tị, thù hận, kiêu căng, tự ti, mặc cảm, lo âu, sợ sệt, nóng nảy…Vượt qua những hạn chế về trí tuệ, về năng lực của bản thân: thiếu tự tin, ít nói, vụng về trong giao tiếp…
Biết vượt lên chính mình giúp con người đối chọi với khó khăn, vượt qua thử thách của cuộc sống một cách dễ dàng hơn. Nick Vujicic đã không ngần ngại đặt ra mục tiêu phải sống như một con người bình thường dù không có tay và chân. Nhờ tinh thần biết vượt qua khiếm khuyết của bản thân, anh đã chiến thắng đớn đau và trở ngại, sống một cuộc đời hạnh phúc. Số phận cướp của Nick tay, chân nhưng lại cho anh một tinh thần thép. Nick có thể chơi golf, lướt ván và du lịch vòng quanh thế giới để truyền cảm hứng cho hàng triệu người.
Dũng cảm vượt lên chính mình giúp con người có niềm tin vào bản thân, tinh thần lạc quan để theo đuổi đến cùng mục đích, lí tưởng sống. Tình yêu nước thiết tha, khát vọng giải phóng dân tộc đã thôi thúc người thanh niên Nguyễn Ái Quốc ra đi tìm đường cứu nước. Sau 30 năm bôn ba khắp thế giới, trải qua không biết bao nhiêu gian khổ, hiểm nguy, cuối cùng Bác cũng đã tìm thấy được lý tưởng và trở về lãnh đạo nhân dân kháng chiến cho đến ngày toàn thắng. Ý chí kiên định, lý tưởng lớn lao, sẵn sàng vượt qua khó khăn, thử thách vươn tới thành công đã giúp Hồ Chí Minh làm nên sự nghiệp cách mạng phi thường.
Dũng cảm vượt lên chính mình giúp con người thay đổi được hoàn cảnh số phận, cuộc sống có ích, có ý nghĩa hơn. Trở thành những tấm gương về ý chí, nghị lực vượt lên số phận. Chứng bại não đã khiến Stephen Hawking sống trên chiếc xe lăn. Dù những khó khăn như vậy nhưng không có gì có thể ngăn cản ông kết hôn hai lần, nuôi ba đứa con và trở thành một trong những nhà khoa học lỗi lạc nhất của mọi thời đại. Ông lạc quan cho rằng vì không phải lo nghĩ nhiều về cuộc sống, ông có nhiều thời gian hơn cho khoa học. Và đó là niềm vui lớn nhất của ông.
Người có tinh thần vượt lên chính mình sẽ luôn được mọi người ngưỡng mộ, cảm phục, đồng thời tạo được lòng tin ở người khác. Trong cuộc sống, những ai trong khó khăn mà không đầu hàng, trước thử thách mà không gục ngã là tấm gương sáng để người khác học tập, noi theo.
Không ai sinh ra đã hoàn thiện, luôn tồn tại những khuyết điểm nào đó ở mỗi chúng ta. Bởi thế để có nghị lực và niềm tin vượt qua chính mình ta cần phải có tầm nhìn xa, có hoài bão lớn, có chí hướng cao đẹp, quyết tâm mạnh mẽ, có nghị lực phi thường để thực hiện những gì mình thích, hoàn thành ước mơ của mình. Luôn kiên trì,nhẫn nại để theo đuổi và đạt bằng được những mục tiêu trong cuộc sống, biết biến những điều không may thành một động lực mạnh mẽ, dũng cảm vượt lên tất cả để làm được những gì mà trước đó không ai tin là có thể làm được.
Có tinh thần lạc quan, luôn tin tưởng ở tương lai. Sau những thất bại và mỗi lần vấp ngã biết đứng lên vững vàng hơn, mạnh mẽ hơn, tự tin hơn để cảm nhận và khám phá cuộc sống, tiếp tục thực hiện ước mơ và sẵn sàng đương đầu với thử thách mới. Biết biến những sai lầm thành một cơ hội mới mẻ, biết rút ra những bài học, những kinh nghiệm vô giá để khơi dậy sức mạnh tiềm ẩn của mình.
Không quá tự ti, mặc cảm, hay phủ nhận những yếu kém, sai lầm của bản thân mà phải dũng cảm nhìn nhận để hạn chế, khắc phục tiến tới chiến thắng nó.
Một khi ta vượt qua được chính mình ta sẽ hoàn toàn làm chủ bản thân, làm chủ sự nghiệp và các giá trị tốt đẹp trong cuộc sống. Người vượt qua được những hạn chế của bản thân sẽ đạt được nhiều thành tựu, đem lại niềm vui, hạnh phúc cho bản thân, gia đình và cho xã hội, được mọi người kính trọng, tin yêu và giúp đỡ.
Trong cuộc sống vẫn còn có rất nhiều người sống hèn nhát, yếu đuối, ngại khó và sớm đầu hàng số phận, chấp nhận một cuộc sống nhỏ bé. Họ luôn tự ti mặc cảm, không dám tin vào bản thân mình. Sống như thế sẽ trở thành gánh nặng có gia đình, cho xã hội. Những người như thế thật đáng chê trách.
Học tập những tấm gương vượt khó. Nhìn lại những hạn chế của bản thân và quyết tâm vượt lên trên những hạn chế đó để đạt được những mục tiêu đề ra. Đó là sống có nghị lực, sống mạnh mẽ và hữu ích. Chiến thắng bản thân là chiến thắng hiển hách nhất.
Không có thiên tài nếu không có nghị lực. Không có thành công nếu không có cố gắng. Chiến thắng bản thân, chiến thắng nghịch cảnh không chỉ là điều bắt buộc mà còn là phẩm chất cần phải có ở mỗi con người.
Bài tham khảo 4:
Mỗi chúng ta được xuất hiện trên cõi đời với hình hài khỏe mạnh là một diễm phúc. Thế nhưng, không phải ai cũng có may mắn sở hữu một cơ thể lành lặn. Họ phải chịu những khiếm khuyết và những di chứng bệnh tật đến suốt đời. Tuy nhiên, những khiếm khuyết đó không thể đánh gục được họ. Thay vì chấp nhận và đầu hàng với số phận của mình, họ luôn tìm cách vươn lên trong cuộc sống như những bông hoa hướng dương luôn hướng về ánh mặt trời.
Vượt lên số phận của chính mình là dũng cảm vượt qua mọi khó khăn, nghịch cảnh trong cuộc sống, luôn cố gắng, nỗ lực hoàn thiện bản thân, biến những khiếm khuyết của bản thân thành điểm mạnh. Những tấm gương vượt lên trên số phận thường được ví như những cây xương rồng trên sa mạc. Dù đất có cằn cỗi, khí hậu có khắc nghiệt thì xương rồng vẫn mạnh mẽ sống và vươn lên. .
Những nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần đã rèn luyện cho họ ý chí kiên cường, không chịu khuất phục trước gian nan để trở thành một cây xương rồng gai góc. Họ thường phải đối diện với những ánh mắt khinh bỉ, coi thường của mọi người khi sinh ra đã bị thiếu một bộ phận trên cơ thể. Chính vì vậy, họ buộc phải đối diện với nỗi sợ hãi trong chính bản thân để vượt lên trên số phận. Bên cạnh đó, sự giúp sức, động viên của gia đình, người thân chính là động lực to lớn giúp họ có thể đứng vững bằng sức lực của mình.
Họ là những thanh âm trong trẻo, nghị lực cất lên từ số phận bất hạnh và đau khổ nhưng vẫn giữ được tinh thần lạc quan, tràn đầy sức sống. Họ không nản chí, đầu hàng trước mọi khó khăn, luôn kiên định với mục tiêu mình đề ra và nỗ lực tìm cách khắc phục những yếu điểm của bản thân để tiếp thêm sức mạnh cho những mảnh đời kém may mắn. Và hơn hết, họ tự ý thức sâu sắc về số phận và quyết tâm vượt lên hoàn cảnh để tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp cho bản thân, gia đình, cộng đồng. .
Có lẽ, câu chuyện cảm động về thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký đã khiến cho bao bạn đọc phải cảm thấy khâm phục vì tài năng và sức mạnh phi thường của thầy. Thầy bị bại liệt cả hai tay từ nhỏ, thuở đi học thường bị bạn bè chê cười nhưng thầy đã dùng đôi chân của mình để "viết số phận", chẳng những vậy mà thầy còn viết chữ rất đẹp. Chắc hẳn các bạn đã từng nghe qua câu chuyện "Người hùng chinh phục đỉnh Phan - xi - păng cùng chiếc nạng gỗ"? Đó chính là anh Nguyễn Sơn Lâm, một người mắc hội chứng loãng xương từ nhỏ, bị teo cả hai chân nhưng đã trở thành một diễn giả nổi tiếng và đã chinh phục được đỉnh Phan - xi - păng cùng chiếc nạng gỗ của mình. Chúng ta là một người khỏe mạnh nhưng việc chinh phục "nóc nhà Đông Dương" là một điều rất khó khăn vì nó đòi hỏi con người phải có sức khỏe và sự kiên trì. Anh Nguyễn Sơn Lâm đã tạo nên chiến tích của chính cuộc đời mình, anh chỉ nặng 27 kg và không thể di chuyển bằng hai chân như người bình thường nhưng anh đã làm nên một điều phi thường.
Vượt lên trên số phận của chính mình sẽ giúp cho bạn trở thành một phiên bản tốt nhất có thể, từ đó thấy được rằng này cuộc sống này sẽ vô cùng ý nghĩa và đáng sống. Những tấm gương vượt lên số phận của chính mình là những người truyền lửa, họ đem đến cho chúng ta niềm tin, niềm hi vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn. Khi bạn dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình cũng chính là lúc bạn thấy rằng chân trời phía trước luôn rộng mở để chào đón bạn khám phá.
Thế nhưng, bên cạnh những tấm gương sáng về nghị lực vượt lên trên số phận của chính mình thì vẫn còn một bộ phận nhỏ những người sống không có ý chí nghị lực, thấy khó khăn đã vội chùn bước. Chúng ta cần phê phán những người luôn giữ trong mình những suy nghĩ tiêu cực, không dám hành động và sống không có ước mơ.
Cuộc sống của chúng ta luôn ẩn chứa vô vàn điều thú vị cho nên bạn hãy thật mạnh dạn để thoát ra khỏi chiếc vỏ bọc của chính mình. Hãy trở thành người dám nghĩ dám làm, dám ước mơ thì chắc chắn bạn sẽ nhận được những thành quả xứng đáng. Bạn cần cảm thấy may mắn khi mình là một người "bình thường" cho nên nhất định không nên kì thị mà phải biết giúp đỡ những người kém may mắn hơn trong cuộc sống. Bạn hãy vạch ra cho mình những mục tiêu cần hoàn thành và không được ỷ lại vào người khác khi bản thân có thể làm được, khi đó thành công sẽ mỉm cười với chính bạn.
"Không có số phận, chỉ có những quyết định của con người làm nên số phận mà thôi". Quả đúng là như vậy, những tấm gương vượt lên số phận chính mình chính là những tấm gương sáng mà chúng ta cần noi theo. Chính những suy nghĩ và hành động đúng đắn của những tấm gương vượt lên trên số phận đã giúp họ khẳng định giá trị của bản thân mình rằng họ không thua kém bất kì ai trong thế giới rộng lớn này.
Bài tham khảo 5:
Mỗi chúng ta khi sinh ra đời chúng ta không thể tự lựa chọn cha mẹ hay số phận cho chính mình được. Tạo hóa cho mỗi con người một số phận khác nhau. Có những người vừa sinh ra đã gặp nhiều may mắn hạnh phúc có ba mẹ yêu thương, sinh ra trong một gia đình giàu có sung túc. Ngược lại có những người vừa sinh ra đã thiệt thòi bởi hoàn cảnh của gia đình khó khăn, hoặc bị ba mẹ bỏ rơi không cha không mẹ, có những người sinh ra đã không được khỏe mạnh bằng chúng bạn của mình, thiệt thòi hơn các bạn rất nhiều. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào thì những con người chúng ta đều cố gắng vươn lên trong cuộc sống. Có những người dù bị thiệt thòi trong cuộc sống nhưng họ không vì thế mà buông xuôi cuộc đời mình mà luôn cố gắng vươn lên trong cuộc sống để không thua kém bạn bè. Những con người đó thật sự là tấm gương sáng để cho chúng ta noi theo, thái độ sống tích cực của họ.
Trong xã hội của chúng ta còn nhiều con người chịu nhiều thiệt thòi đó họ không đầu hàng số phận không chấp nhận mình sẽ là gánh nặng của gia đình và xã hội họ cố gắng vươn lên trong cuộc sống của chính mình quả là một điều thật sự đáng ngưỡng mộ. Như thầy giáo Nguyễn Ngọc Kí một con người đã chịu rất nhiều trong cuộc sống khi sinh ra đã bị liệt hai tay. Nhưng bằng nghị lực phi thường của mình thầy đã cố gắng học viết chữ bằng chân. Những ngày đầu tập viết những nét chữ viết bằng tay còn khó khăn thì những nét chữ bằng chân vô cùng khó. Nhưng thầy Nguyễn Ngọc Kí vẫn kiên nhẫn tập viết mỗi ngày để rồi thầy có thể theo đuổi sự nghiệp học hành của mình. Rồi thầy Nguyễn Ngọc Kí đã thi đỗ đại học rồi trở thành một thầy giáo. Một thầy giáo dạy giỏi viết chữ bằng chân. Đó chính là một nỗ lực phi thường của mỗi con người.
Những con người thiệt thòi, khi họ sinh ra đã không được lành lặn nhưng chính nhờ ý chí, nghị lực sống phi thường của mình mà họ đã vươn lên trở thành những con người thành đạt không hề thua kém những người lành lặn. Thậm chí, nhiều bạn trẻ khỏe mạnh lành lặn nhưng sự nỗ lực trong cuộc sống lại không. Họ để cho những thói hư tật xấu trong cuộc sống cám dỗ mình rồi trở thành những kẻ tội phạm gây ra những tội ác ghê rợn. Những bạn trẻ này thật sự là gánh nặng của xã hội, họ thật sự không biết tận dụng những lợi thế mà cuộc sống, tạo hóa đã ban tặng cho mình sống hoài sống phí tuổi trẻ tương lai của mình. Trong khi đó nhiều người vừa sinh ra do những ảnh hưởng của chất độc màu da cam, hoặc do tạo hóa nên khi vừa chào đời họ đã thiệt thòi, nhưng họ vẫn luôn sống có ích, có ước mơ hoài bão của mình.
Cái đáng quý nhất của mỗi con người này chính là nghị lực sống kiên cường, phi thường của họ. Dù cuộc sống có nhiều khắc nghiệt nhưng họ vẫn vươn lên trong cuộc sống với những ước mơ, hoài bão vô cùng lớn lao. Những con người này thường phải nỗ lực gấp hai, ba lần thậm chí mười lần so với người khỏe mạnh bình thường nhưng họ lại tạo ra những kỳ tích mà người khỏe mạnh bình thường cũng không làm được. Dù tạo hóa không công bằng với họ nhưng họ không trông chờ vào lòng từ bi, thương hại của người khác mà luôn chủ động trong cuộc sống của mình. Thậm chí họ còn tạo nên nhiều thành công khiến cho người khác phải nể phục. Họ sinh ra có thể thiếu đi một bộ phận nào đó trên cơ thể nhưng bằng bàn tay khối óc của mình họ đã kiên cường vươn lên trong cuộc sống. Họ quyết khẳng định vị trí của mình không làm gánh nặng cho gia đình và xã hội. Chính trái tim khối óc, ý chí của con người đã chiến thắng mọi thứ trong cuộc sống. Những con người có nghị lực sống thì không có khó khăn nào có thể làm họ gục ngã.
Bài tham khảo 6:
“Giữa một vùng sỏi đá khô cằn, có một bông hoa mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp”. Giữa hiện thực cuộc sống khắc nghiệt, khó khăn, có những nghị lực vẫn không chịu bị khuất phục để vươn lên học tập và thành công. Ta gọi đó là “những người không chịu thua số phận”.
Nhà Phật có câu: “Đời là bể khổ”. Cuộc sống là sự góp nhặt của những khó khăn, thử thách và đôi khi là những khổ đau, bất hạnh. Khó khăn khi đất nước ta nằm trong khu vực thường xuyên phải hứng chịu thiên tai: miền Bắc, miền Trung thường xuyên xảy ra bão, miền Nam đối mặt với lũ lụt, với nước biển dâng cao có thể nhấn chìm mọi căn nhà. Khi chiến tranh đã đi qua hơn nửa thế kỉ nhưng những nỗi đau, mất mát vẫn còn đó, khôn nguôi. Những người chồng không thể trở về, những đứa con còn thể sống sót lại bị ảnh hưởng của bom đạn để lại, để rồi những thế hệ sau sinh ra: dị dạng, không trọn vẹn trong hình hài, …Rồi vì điều kiện hoàn cảnh, những đứa trẻ không thể đến trường, sống cuộc sống không có ánh sáng. Nhiều người kêu than rằng cuộc đời bất công, số phận bất hạnh và hạnh phúc không phải từ dành cho họ.
Nhưng bên kia của mảnh ghép cuộc đời, vẫn còn những mảnh niềm vui. Đôi lúc cuộc sống bắt bạn chìm trong bất hạnh không phải để bạn chết chìm mà để bạn học cách tập bơi. Hứng chịu nhiều thiên tai, nhưng chúng ta có nhiều nguồn tài nguyên, phong cảnh. Và hơn hết, chúng ta có con người. Thượng Đế tạo ra loài người gửi gắm cho ta một trí tuệ để ta suy nghĩ, cho ta lòng kiên trì và quyết tâm để dù nghịch cảnh vẫn không thể lật đổ, cho ta bàn tay để “làm nên tất cả” chỉ cần “có sức người sỏi đá cũng thành cơm” và cả trái tim và tình yêu thương, đoàn kết để chiến đấu và chiến thắng. Và số phận chỉ là quan niệm sai lầm, nó chỉ bao che cho sự thật bạn không thể kiểm soát cuộc đời mình, không biết sử dụng món quà được trao tặng.
Bằng nghị lực sống, niềm hi vọng; những con người ấy không bao giờ chịu thua số phận. Nghị lực sống, niềm tin- đó là những thứ tuyệt diệu. Hy vọng cong, xoắn, thỉnh thoảng nó khuất đi nhưng nó không bao giờ tan vỡ. Hy vọng đặt nụ cười lên gương mặt chúng ta khi lí trí không chủ động được điều đó. Hy cọng đặt đôi chân chúng ta lên con đường mà mắt chúng ta không thể nhìn thấy được. Và khi ấy, ta cần ý chí nghị lực để bước tiếp trên con đường đã chọn, để làm bằng tất cả niềm nhiệt huyết và đam mê của mình. Không ai có quyền đánh thuế ước mơ và nghị lực của bạn cả. Vì thế, đâu có mất gì, hãy cứ lạc quan và cố gắng. Vì thế, cuộc sống của chúng ta có những người diễn giả nổi tiếng không tay như Nguyễn Ngọc Kí, có hiệp sĩ công nghệ thông tin chỉ nặng khoảng 20 kg như anh Nguyễn Công Hùng. Dẫu cuộc sống luôn nơm nớp lo sợ bởi bão lũ, thiên tai nhưng những con người miền Trung vẫn từng ngày học tập, là những thủ khoa của đất nước trong các kì thi đại học.
Với sự chăm chỉ, sáng tạo và cải tạo lại hoàn cảnh, con người không chịu thua số phận. Sự tìm tòi, sức sáng tạo của con người là vô tận. Bạn nghĩ mình làm gì với đôi bàn tay trắng của mình? Không gì cả. Nhưng thêm trí tuệ, sự sáng tạo thì có thể. Sự sáng tạo giúp con người bẻ cong lại con đường để dễ bước đi, có thể trải thêm đá để con đường toàn sỏi đá có thể bằng phẳng cho bước tiếp. Điều gì làm cho cậu bé Nguyễn Hiền trở thành Trạng Nguyên nhỏ tuổi nhất của nước ta? Là những ngày tháng bắt đom đóm học bài, lấy lá chuối làm sách và học mọi lúc mọi nơi. Những đồ vật xung quanh chính là những đồ dùng hữu hiệu, là bậc thang đưa bạn đến thành công. Xa hơn về sau, trong thời kháng chiến chống Mĩ, không một anh bộ đội nào lại không biết đến bếp Hoàng Cầm. Chiếc bếp không khói, vô hiệu hóa kĩ thuật quân sự của không quân Mĩ lại gắn kết tình anh em và làm nên chiến thắng của quân đội ta.
Với tinh thần đoàn kết, ta không chịu thua số phận. Mỗi chúng ta chỉ là thiên thần có một cánh, chỉ dựa vào nhau mới có thể bay lên. Một cá nhân dù tài giỏi đến đâu cũng không thể bằng một tập thể. Nhất là khi hoàn cảnh sống khó khăn, chúng ta càng phải dựa vào nhau mà sống, mà vươn lên. Tinh thần đoàn kết, dân tộc chính là một con sóng mạnh nhất, là bức tường vững chãi nhất mà không một điều gì có thể phá bỏ được. Như đại tướng Võ Nguyên Giáp từng chia sẻ: “Mĩ thua Việt Nam vì Mỹ không hiểu người Việt Nam”. Những con người chân lấm tay bùn, hiền lành nhưng khi Tổ quốc thiêng liêng bị xâm phạm, họ sẵn sàng hi sinh, đùm bọc nhau để cùng “quốc tử cho tổ quốc quyết sinh”. Lớp này ngã xuống, lớp kia lại đứng lên. Để rồi một ngày làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.
Con đường đến với thành công có nhiều nẻo mà con đường đến với thất bại thì mọi con người thất bại đều dẫm chung một lối: không hy vọng, không ý chí, không nghị lực và không đoàn kết. Bên cạnh màu trắng luôn có màu đen, có niềm vui và có cả những nỗi buồn và nước mắt. Khi chúng ta luôn muốn cuộc sống không có nghịch cảnh, hãy nhớ rằng kim cương vốn là than đá được hình thành dưới áp lực. Và chỉ có trong khổ đau, thử thách ta mới biết mình là ai, mình đang ở đâu và mình mang sức mạnh lớn như thế nào. Hãy biết chấp nhận hoàn cảnh, những gì mình đang có để vươn lên, để chiến thắng và để sống hạnh phúc và toàn vẹn hơn. Đừng than thở nếu bạn vẫn còn muốn cố gắng, đừng bỏ cuộc nếu bạn vẫn có thể tiếp tục. Hạnh phúc luôn ở quanh ta, chỉ chờ ta nắm lấy.
Đừng bao giờ tin những đường chỉ tay có thể nói trước tương lai của bạn. Vì những người không có tay vẫn có tương lai. Nó nằm ngay trong người, trong trái tim và trong cách chúng ta suy nghĩ.
Bài tham khảo 7:
Ngày xưa, quan niệm về sự an bài của số phận khá phổ biến trong xã hội. Dân gian cho rằng số phận mỗi người đều do “thiên định”. Giàu sang hay nghèo đói, thành công hay thất bại… không phải do cá nhân quyết định. Thuyết “thiên mệnh” ảnh hưởng rất lớn đến nhận thức, tư tưởng, tình cảm của mọi người, cho nên trong Truyện Kiều, thi hào Nguyễn Du sau khi kể chuyện về cuộc đời đầy sóng gió của Thúy Kiều, cũng đã phải kết luận bằng những câu thơ chua xót và cam chịu:
Cho hay muôn sự tại trời!
Trời kia đã bắt làm người có nhân.
Bắt phong trần phải phong trần.
Cho thanh cao mới được phần thanh cao.
Tuy nhiên, bên cạnh quan điểm tiêu cực đó vẫn có những quan niệm tích cực, lành mạnh, phản ánh sức sống tiềm tàng của nhân dân lao động như: Đức năng thắng số, Có chí thì nên… Thực tế cho thấy không ít người bằng ý chí và nghị lực phi thường đã chiến thắng số phận bất hạnh, trở thành gương sáng phấn đấu cho mọi người học tập.
Người thầy giáo đầu tiên ở Việt Nam soạn bài, chấm bài, viết văn bằng chân, đó là thầy Nguyễn Ngọc Kí, một tấm gương nghị lực phi thường về ý chí mạnh mẽ vượt lên số phận bất hạnh để trở thành một Nhà giáo ưu tú.
Vào thập kỉ 60, 70 của thế kỉ XX, Nguyễn Ngọc Kí đã trở thành cái tên nổi tiếng ở miền Bắc. Gương sáng Nguyễn Ngọc Kí được đưa vào sách giáo khoa để dạy đạo đức cho học sinh. Xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo, bản thân lại bị liệt cả hai tay sau một cơn sốt kéo dài từ lúc còn nhỏ tuổi, Nguyễn Ngọc Kí rơi vào hoàn cảnh thật đáng thương. Ngày ngày, thấy bạn bè cùng lứa tuổi tung tăng cắp sách tới trường, Kí thèm lắm. Thấy con ham học, năm Kí lên sáu tuổi, bố mẹ dẫn cậu đến trường. Cô giáo thương Kí lắm nhưng đành lắc đầu. Không được học ở trường, Kí tự học ở nhà. Niềm khao khát được biết chữ đã khiến Nguyễn Ngọc Kí nghĩ ra nhiều cách để tập viết. Thoạt đầu, cậu viết bằng miệng, nhưng không thành công. Một lần tình cờ nhìn thấy đàn gà bới đất bằng chân, Nguyễn Ngọc Kí lóe lên ý nghĩ là có thể dùng chân để viết. Sau đó, Nguyễn Ngọc Kí đã kiên trì tập viết bằng chân.
Cô giáo đến thăm, mang cho Kí vài viên phấn. Thấy Kí quyết tâm, cô vui lòng nhận Kí vào lớp. Từ đó, manh chiếu gắn liền với đời học sinh của Kí. Kết quả, Nguyễn Ngọc Kí không những viết thành thạo mà còn viết rất đẹp và trở thành học sinh giỏi trong nhiều năm liền, hai lần được Bác Hồ tặng huy hiệu. Hết cấp 1, cấp 2, cấp 3, năm 1966, Nguyễn Ngọc Kí được tuyển thẳng vào khoa Văn trường Đại học Tổng hợp. Tốt nghiệp, Nguyễn Ngọc Kí về làng làm giáo viên với nhiều sáng tạo đặc biệt. Không thể dùng phấn để viết bảng nên thầy Kí chuẩn bị nhiều câu hỏi, câu đố xung quanh ý nghĩa bài giảng; viết những ý chính và đặc điểm nổi bật của tác phẩm vào tấm bìa lớn rồi dùng chân kéo sợi dây buộc vào ròng rọc để giới thiệu bài giảng. Năm 1983, thầy đoạt giải nhất cuộc thi giáo viên giỏi Văn của tỉnh Nam Định. Từ năm 1993 đến nay, thầy tham gia giảng dạy tại Trường bồi dưỡng Giáo dục quận Gò Vấp, thành phố Hồ Chí Minh.
Lúc còn ít tuổi, Nguyễn Ngọc Kí hai lần vinh dự được Bác Hồ tặng thưởng Huy hiệu của Người và gần đây, thầy đã được phong tặng danh hiệu Nhà giáo ưu tú vì những đóng góp đáng kể cho ngành Giáo dục.
Rõ ràng, từ một cậu bé bất hạnh, Nguyễn Ngọc Kí đã không ngừng phấn đấu vươn lên để trở thành người hữu ích. Học tập gương sáng của Nguyễn Ngọc Kí, Hoa Xuân Tứ cụt cả hai tay, đã buộc bút vào vai viết chữ.
Đỗ Trọng Khơi bị bại liệt nhưng vẫn quyết tâm trở thành nhà thơ. Anh Trần Văn Thước sau khi bị tai nạn lao động, liệt toàn thân vẫn không ngừng tự học để trở thành nhà văn…
Trong những năm gần đây, nhiều tấm gương vượt lên số phận đã được giới thiệu rộng rãi trên báo chí, trên truyền hình khiến nhiều người xúc động và khâm phục. Anh Trường Sơn, nạn nhân của chất độc màu da cam có thân hình dị dạng, chỉ cao không đầy một mét vẫn trở thành sinh viên của hai trường cao đẳng và đại học. Bạn Trần Thị Thương, một nạn nhân chất độc màu da cam có chiều cao 50cm, ngày ngày phải nhờ mẹ hoặc bạn bế đi học, vậy mà vẫn học rất giỏi và nung nấu ước mơ trở thành một chuyên gia vi tính. Chị Hướng Dương bị tai nạn giao thông, phải cưa cụt cả hai chân nhưng không gục ngã trước số phận rủi ro mà vẫn sống rất lạc quan, đem niềm vui đến cho những trẻ em khiếm thị bằng thư viện sách nói do chị sáng lập ra. Chị Trịnh Tiểu Hương từ một đứa trẻ bụi đời không biết cha mẹ là ai, suốt tuổi thơ và tuổi thiếu nữ phải sống lay lắt nơi gầm cầu, hè phố, trôi dạt từ Nam ra Bắc, từ Bắc vào Nam, hết lên rừng lại xuống biển để kiếm sống qua ngày… Thấm thía nỗi khổ của trẻ em mồ côi, giờ đây, với trái tim đầy tình nhân ái, chị đã đem hết tâm nguyện của mình mở một cơ sở nuôi dạy hàng trăm trẻ em lang thang cơ nhỡ. Bằng tình thương và trách nhiệm của một người mẹ, chị lo cho các em được ăn mặc đầy đủ, được học chữ, học nghề. Các em yêu quý và kính trọng gọi chị là “mẹ Hương”. Chị coi đó là phần thưởng, là nguồn hạnh phúc lớn lao của đời mình. Mái ấm tình thương của chị giờ đây đã trở nên nổi tiếng, được nhiều tổ chức từ thiện trong và ngoài nước quan tâm giúp đỡ.
Xung quanh chúng ta còn rất nhiều, rất nhiều những tấm gương như thế. Chúng ta có thể học được những bài học thiết thực và bổ ích về ý chí, nghị lực, về khát vọng vươn lên mãnh liệt để chiến thắng số phận nghiệt ngã, chiến thắng hoàn cảnh khó khăn, khẳng định giá trị của bản thân trong xã hội. Đồng thời, những gương phấn đấu kiên cường, bền bỉ nhắc nhở chúng ta hãy suy ngẫm, soi chiếu lại mình và tự đặt ra câu hỏi: Mình đã sống ra sao? Đã làm gì có ích cho gia đình, cho mọi người? Những gương sáng ấy chứng minh hùng hồn cho câu nói nổi tiếng của nhà văn, nhà giáo Nguyễn Bá Học: Đường đi không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi, e sông.
Bài tham khảo 8:
“Số tôi khổ…”, “số đã thế rồi…”, “phận nghèo…”, “số nó phải thế..”. Không khó để có thể lắng nghe những lời than vãn này kèm theo đó là những khuôn mặt tiếc nuối với lời ước “giá như…”. Đành rằng đó gần như là những câu cửa miệng của nhiều người nhưng có lẽ quan niệm về sự an bài của số phận giống như một cái bóng đen, mà nguồn gốc của nó từ nền phong kiến với những nếp nghĩ lạc hậu, đã bao phủ con người trong những quẩn quanh, bế tắc mà đôi khi là tuyệt vọng. Bởi lẽ “đường chỉ tay nói lên số phận nhưng nó luôn nằm trong bàn tay ta” và “những người không chịu thua số phận” hay chính là những người bản lĩnh đã kiến tạo cuộc sống theo cách của chính mình?
“Số phận” là những điều đã được an bài từ trước theo quy luật của thiên mệnh hay là cách chúng ta thường nói về những khó khăn trở ngại trong cuộc đời? Nếu hiểu “số phận” gắn với những lời thở than, trách móc thì cụm từ này thiên nhiều về hàm ý nói về những rào cản, những “ranh giới” trong cuộc sống. “Những người không chịu thua số phận” là những người có bản lĩnh và nghị lực để vượt qua những ranh giới ấy.
Cách chúng ta hơn nửa thế kỉ người bác sĩ trẻ tuổi Đặng Thùy Trâm đã từng nêu cao một lý tưởng sống “đời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giông tố”. Người con gái ấy đã sống trọn và đúng nghĩa 28 năm cuộc đời ngắn ngủi cho Đảng, cho đất nước, cho tự do. “Giông tố” mà người cách mạng trẻ tuổi này phải chịu có lẽ khốc liệt hơn bao giờ hết, sinh mạng mong manh hơn bao giờ hết. Đó là những tháng năm chiến đấu ác liệt mà biết bao người như chị đã trải qua, quyết liệt và tàn khốc đến mức “nơi đây, mọi sắt thép đều tan chảy, chỉ có con người là vững vàng đi qua”. Họ đã không chịu thua số phận. Vì một niềm tin về tương lai tươi sáng hơn, vì một cuộc đời sống sao cho mỗi ngày đều xứng đáng, hay vì sự kiên cường của họ để bảo vệ những người thân thương nhất, bảo vệ hai tiếng thân thương nhất: đất nước?
Cuộc sống vẫn luôn tồn tại những cơn “giông tố” khiến chúng ta phải vấp ngã, phải gục ngã không chỉ một mà có khi rất nhiều lần cho đến khi ta lựa chọn đi xuyên qua nó hoặc chấp nhận gục ngã. Nhưng “khi anh bước ra khỏi cơn bão , anh sẽ không giống như anh của trước kia, người đã bước vào cơn bão” (Haruki Murakami”. Bởi vậy, sau cơn bão ta không thấy một Nguyễn Ngọc Kí bị liệt hai tay, một cậu học sinh gầy gò ốm yếu, ta thấy một Nhà giáo ưu tú, một con người bản lĩnh, một người truyền lửa. sau những giông bão ta không còn thấy ở bà Phạm Thị Huệ bóng dáng của người bị nhiễm HIV, ta thấy người phụ nữ dám công khai căn bệnh thế kỉ của mình, một tình nguyện viên của Liên Hợp Quốc. Họ đã vượt qua giông bão, vượt qua số phận. Họ thay đổi cuộc đời của chính mình bằng những nỗ lực, những ý chí, những đau đớn, sự kiên trì trước hết là trong thầm lặng.
Trong cuộc sống, bên cạnh những con người bị bóng đen số phận bao phủ vẫn luôn có những con người không bao giờ chịu cúi đầu trước số phận. Họ đã có những phút giây đau đớn, mệt mỏi và có đôi khi là những phút ngã lòng, nhưng họ đã vượt qua bằng những ý chí và nghị lực phi thường nhưng không bất thường. Những cơn giông bão có thể là rào cản nhưng hoàn toàn trở thành động lực để ta trở nên tốt đẹp hơn, ít nhất là so với trước kia. Bởi lẽ để vượt qua giông bão, bạn buộc phải trở nên mạnh mẽ. Chính những tấm gương ấy đã truyền một ngọn lửa ý chí. Nhưng ý nghĩ là nụ hoa nhưng hành động mới là quả ngọt. Cuộc sống chưa bao giờ được lập trình sẵn, sẽ luôn có những chông gai, bởi vậy sự chuẩn bị hành trang về kiến thức và thực tế luôn là những điều thiết yếu. Chúng ta có thể trở nên mạnh mẽ bằng nhiều cách, tự lực và cả việc trân trọng những sự giúp đỡ từ người khác và giúp đỡ người khác.
Số phận của tôi là một trang giấy có thể không hoàn hảo nhưng là tự tôi viết nên trên trang vở cuộc đời và tôi biết cuộc sống ấy sẽ xứng đáng với những gì tôi viết. Điều quan trọng là tôi và bạn sẽ viết điều gì trên những trang vở đó mà không phải hai chữ “bỏ cuộc”.