Viết đoạn văn phân tích tác dụng của cách kết thúc truyện Lão Hạc (Nam Cao).
Nội dung chi tiết
Đề bài: Viết đoạn văn phân tích tác dụng của cách kết thúc truyện Lão Hạc (Nam Cao).
Bài tham khảo 1:
Kết thúc của truyện Lão Hạc đã để lại một ấn tượng sâu sắc và đầy cảm xúc, tạo nên một sức mạnh vĩ đại cho tác phẩm. Lão Hạc đã chấm dứt cuộc đời của mình bằng cách chết vô cùng đau đớn và khốc liệt, với hình ảnh "lão vật vã trên giường, đầu tóc rũ rượi … chốc chốc lại giật nảy lên, lão tru tréo, bọt mép sùi ra" đã khiến cho người đọc cảm nhận sâu sắc về cái chết của lão Hạc. Tác giả đã sử dụng các từ ngữ rất hình ảnh và gợi cảm, giúp ta có thể tưởng tượng được cảnh tượng của một người đang chết dần. Đây là cách chết của một người bị trúng độc bả chó, khiến cho người đọc cảm thấy như đây không phải là cách một con người bình thường chết, mà giống như cách mà một con chó chết. Có thể nói, cái chết đau đớn của lão Hạc như một hình phạt, một sự chuộc tội với cậu Vàng. Lão đã không chọn bất kỳ cách chết nào khác, mà chết theo cách giống như một con chó ăn phải bả, bởi suốt cuộc đời, lão luôn ám ảnh về việc đã lừa dối cậu Vàng, và đến phút cuối cùng, lão muốn chuộc tội với con chó bằng cách chết giống như nó.
Bài tham khảo 2:
Lão Hạc đã yêu thương con chó như con trai, nhưng lại lừa bán nó cho thằng Mục giết thịt, vì vậy lão cảm thấy cần phải tự trừng phạt mình, chịu hình phạt như một con chó. Việc lão chết trong đau đớn vật vã về thể xác, nhưng chắc chắn lão lại cảm thấy thanh thản trong tâm hồn, bởi lão đã hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của mình với cậu con trai "bặt vô âm tín" và hàng xóm của mình. Lão đã chết để giữ phần ấm cho con, để nuôi hy vọng cho đứa con duy nhất đang ở xa. Sự hy sinh của lão là biểu hiện cao quý nhất của tình cha con, của lòng hi sinh và tình yêu. Đó là âm vang của lòng tự trọng, của tình thương và của phẩm chất cao quý. Chi tiết về cái chết của lão Hạc như một lời tố cao đanh thép về xã hội thực tế đầy bất công và tàn bạo.
Bài tham khảo 3:
Trong tác phẩm "Lão Hạc" của nhà văn Nam Cao, nhân vật lão Hạc được mô tả như một đóa sen hồng sống giữa bùn lầy tăm tối, vẫn vươn lên tìm ánh sáng và tỏa ngát hương thơm. Hành trình đầy khó khăn và thử thách đã đẩy lão đến vực sâu, nhưng lòng trung hiếu và tình cha con của lão vẫn rực sáng. Cuối cùng, lão Hạc đã chọn cái chết như một hành động tự giải thoát. Sự lựa chọn này phản ánh lòng thương con âm thầm nhưng lớn lao, và lòng tự trọng đích thực của lão. Lão quyết định hy sinh bản thân để bảo vệ mảnh vườn cho con, và điều này thể hiện sự cao quý và trong sạch của tâm hồn lão. Tuy nhiên, câu hỏi được đặt ra là tại sao lão Hạc chọn cái chết bi thảm như ăn bả chó? Lão có thể chọn một cách kết thúc khác nhẹ nhàng hơn. Đáng lẽ, lão không xứng đáng phải chịu đựng một cái chết đau đớn như vậy. Tuy nhiên, việc này có thể hiểu là sự tự trừng phạt của lão đối với chính mình, vì lừa dối người bạn thân cậu Vàng. Cách kết thúc bi thảm của lão Hạc đã gây ấn tượng mạnh mẽ và đầy bất ngờ đối với người đọc. Chi tiết về cái chết của lão cũng đồng thời tạo nên đặc điểm nghệ thuật đặc sắc cho tác phẩm, khiến người đọc nhìn nhận, trân trọng và đau xót hơn với tấm lòng và nhân cách cao đẹp của nhân vật này.
Bài tham khảo 4:
Cái chết của lão Hạc không phải là sự manh động, tiêu cực. Trái lại, lão đã rất bền bỉ, nỗ lực để sống. Trong những ngày cuối cùng, lão đã phải dùng mọi cách để kiếm sống, ăn những thứ như khoai, củ chuối, sung luộc, rau má... Lão không muốn chết, mà vẫn hy vọng con trai sẽ trở về. Cuối cùng, lão đã phải chấp nhận sự thật và tự chấm dứt cuộc sống của mình. Điều đau lòng là, lão Hạc vẫn giữ được lòng tự trọng và không muốn nhờ vả ai, ngay cả khi đã không còn gì. Lão có thể dựa dẫm vào hàng xóm láng giềng hoặc sử dụng số tiền dành để lo tang lễ cho chính mình. Thế nhưng lão vẫn kiên quyết không làm như vậy, vì muốn sống theo cách riêng của mình. Cái chết của lão Hạc là một bi kịch, phản ánh sự cùng cực và nghiệt ngã của cuộc sống người nông dân trong xã hội thực dân nửa phong kiến.
Bài tham khảo 5:
Nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn "Lão Hạc" của nhà văn Nam Cao được ví như đóa sen hồng vươn lên từ bùn lầy tăm tối. Mặc dù hoàn cảnh sống đã đẩy lão đến cùng quẫn, nhưng lão vẫn kiên trì chọn lấy một cách sống thanh cao và trong sạch. Ở cuối truyện, lão Hạc đã tự chọn cái chết như một hành động giải thoát. Việc lão tự sát để giữ lại mảnh vườn cho con thể hiện tình thương sâu sắc và lòng tự trọng đáng kính. Đây là một hành động hi sinh cao cả của một người cha nghèo khó. Tuy nhiên, cách lão Hạc chọn cái chết bằng cách ăn bả chó lại khiến người đọc cảm thấy xót xa. Lão hoàn toàn có thể chọn một cái chết êm dịu hơn, thay vì phải chết theo kiểu một con chó bị lừa dối. Điều này như một sự trừng phạt của lão dành cho chính mình, sau khi đã lừa dối người bạn trung thành là cậu Vàng. Cách kết thúc bi kịch này của Nam Cao không chỉ gây bất ngờ với các nhân vật, mà còn để lại ấn tượng mạnh mẽ với người đọc. Chi tiết về cái chết của lão Hạc càng khiến ta thêm xót xa trước số phận của con người, đồng thời kính trọng những nhân cách cao đẹp như lão.
Bài tham khảo 6:
Một trong những điểm đặc sắc và gây ấn tượng sâu sắc nhất trong truyện "Lão Hạc" chính là cảnh cái chết thảm khốc của nhân vật chính. Nam Cao đã sử dụng một ngôn ngữ sống động và mạnh mẽ để mô tả chi tiết cảnh tượng đau đớn đó: "Lão đang vật vã trên giường, đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch, hai mắt long lanh sọc. Cơ thể lão trần trụi, bọt mép sùng sục, khắp nơi chợt chợt bị giật liên tục, nhảy lên. Hai người đàn ông mạnh mẽ phải nằm đè lên lão. Lão vật lộn mãi đến hai giờ đồng hồ trước khi cuối cùng rời bỏ cuộc sống. Sự chết đó thật sự dữ dội. Chẳng ai biết lão chết vì bệnh gì mà đau đớn và thời điểm không lường trước được..." Lý do khiến Lão Hạc phải chọn cái chết đã được làm rõ trong câu chuyện. Dù ma miệng sống và thèm sống, lão đã chọn con đường tự vẹn nhất là chết, để bảo vệ sự trong sạch và tốt bụng của mình. Lão Hạc hi sinh tính mạng để bảo vệ tổ ấm, hòn non bao năm mà hai vợ chồng lão đã dốc công lao làng chọn dựng. Hơn nữa, lão không muốn tiêu phí số tiền mà đã tiết kiệm để dành cho việc cưới con gái. Đồng thời, lão cũng không muốn gây phiền lòng cho hàng xóm. Đây là hành động thể hiện lòng yêu thương con cái mặn nồng nhưng dấn thân, cùng với lòng tự trọng đáng quý của lão. Lựa chọn tử vong của lão Hạc là biểu tượng cho sự giải thoát, là lối thoát cho bản thân trước cuộc sống vốn ngột ngạt của xã hội đương thời. Cái chết của Lão Hạc không chỉ đơn thuần là sự kết thúc mạnh mẽ của một nhân vật, mà còn là thông điệp sâu sắc về lòng nhân đạo và tình cha con. Tác giả muốn thể hiện niềm tin vào tinh thần của người nông dân: dù đối diện với tử thần, họ vẫn giữ được phẩm chất lương thiện, lòng thương con và sự tự trọng. Sự hy sinh và tinh thần cao thượng của Lão Hạc cũng là một cách Nam Cao thể hiện lòng trung hiếu và bổn phận gia đình trong xã hội cổ truyền.
Bài tham khảo 7:
Ở cuối truyện ” Lão Hạc” con người hiền lành lương thiện như Lão Hạc đã phải chết đau đớn và dữ dội. Nam Cao đã rất khéo léo trong việc chọn cách kết thúc truyện không có hậu để Lão Hạc phải chết trong sự đau đớn, dằn vặt, nhưng qua cái chết của Lão Hạc giúp cho mọi người hiểu về con người , quý trọng và thương xót lão hơn. Lão Hạc vốn là người nông dân nghèo phải sống khổ sở, tằn tiện để dành dụm tiền và luôn lo lắng cho tương lai của đứa con mình. Đến lúc bị dồn đến đường cùng, đói kém mất mùa liên miên, ốm đau, lão phải đứng trước hai sự lựa chọn: cái sống và cái chết, nếu lão sống thì lão sẽ ăn vào tiền bòn vườn, phải bán vườn hoặc tha hóa như Binh Tư, còn nếu lão chết thì lão sẽ giữ lại được mảnh vườn giữ được tương lai cho con trai. Và cuối cùng lão đã chọn cái chết, lão tự xóa đi sự sống của mình để bảo toàn căn nhà, mảnh vườn với niềm hi vọng con lão sẽ trở về. Đặc biệt hơn lão đã chọn cái chết như cái chết của một con vật, vật vã trên giường, đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch, hai mắt long sòng sọc, giật mạnh, vật vã đến 2h rồi mới chết. Qua đó, ta thấy xuất phát trong con người lão là tình yêu thương âm thầm tha thiết, mãnh liệt, lớn lao, một tình thương đầy lòng vị tha và đức tính hi sinh cao cả. Lão là một con người sống có tình có nghĩa, có tấm lòng nhân hậu, thủy chung, trung thực mà thẳng thắn, giàu lòng tự trọng đáng kính. Cái chết của Lão Hạc tuy đau đớn về thể xác nhưng chắc chắn sẽ thanh thản về tâm hồn
Bài tham khảo 8:
Cái chết của lão Hạc không phải là sự manh động, tiêu cực. Lão đã rất bền bỉ, đã gắng để sống: "Luôn mấy hôm, tôi thấy lão Hạc chỉ ăn khoai. Rồi thì khoai cũng hết. Bắt đầu từ đấy, lão chế tạo được món gì, ăn món ấy. Hôm thì lão ăn củ chuối, hôm thì lão ăn sung luộc, hôm thì ăn rau má, với thỉnh thoảng một vài của ráy hay bữa trai, bữa ốc" mà không được. Bi kịch là thế đấy. Nếu không muốn sống thì lão đã không phải cố duy trì sự sống bằng mọi cách như thế. Lão có thể tự sát ngay sau khi ủy thác cho ông giáo mảnh vườn và tiền làm tang. Dường như, trong mòn mỏi, lão vẫn cố chờ điều gì... Chờ con trai trở về. Biết đâu trong những ngày gắng sống ấy nó trở về! Không thể chờ thêm được nữa, cuối cùng (tận đến cuối cùng) thì lão Hạc phải chấp nhận một sự thật của chính mình, để lão không vi phạm lẽ sống của lão: muốn sống màvẫn tự chết. Tại sao lão tự trọng đến "hách dịch" như thế cơ chứ? Lão có thể cậy nhờ để sốngqua ngày cơ mà, dân gian chẳng đã từng nói "hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau" là gì! Đến ngay tiền làm ma cho mình lão còn không động đến nữa là cậy nhờ! Thế mới là lão Hạc. Cậu Vàng chết để có thêm 5 đồng vào 25 đồng thành 30 đồng lão gửi ông giáo làm tang nếu lão có mệnh hệ nào. "Đâu vào đấy" là cay đắng thế ư? Khi con chó phải chết, lão Hạc mong hóa kiếp cho nó; đến khi lão chết, con chó còn là 5 đồng để tiễn đưa hương hồn lão.Cơ cực đến thế là cùng. Chẳng gì khác, xã hội thực dân nửa phong kiến đen tối đã đẩy cuộc sống người nông dân đến đường cùng; cái nghèo khó, cùng cực đã đẩy lão Hạc đến một lựa chọn đau đớn, nghiệt ngã.
Bài tham khảo 9:
Kết thúc của văn bản Lão Hạc là cái chết đột ngột và bất ngờ của lão, và ít ai biết được lí do. Lão dùng bã chó để chết bởi vì lão thấy có lỗi với cậu Vàng _ con chó của lão. Vì quá túng thiếu, và không muốn đụng vào tài sản ( lão muốn để lại cho người con trai ) nên lão buộc phải bán con chó, con vật thân thiết với lão từ khi người con trai ra đi. Lão luôn để dành tiền để con lão cưới vợ vì lão rất yêu con của mình, lão sợ mỗi khi lão đau ốm bệnh tật phải tốn tiền mua thuốc , tốn tiền ăn uống mỗi ngày. Quyết định dữ dội tìm đến cái chết bằng bả chó là giải pháp duy nhất đối với lão Hạc, để lão đứng vững trên bờ lương thiện trước vực sâu tha hoá. Kết thúc bi kịch cũng là thật sự chấm dứt những dằn vặt riêng tư của lão Hạc, nhưng để lại bao suy ngẫm về số phận những con người nghèo khổ lương thiện trong xã hội cũ. Lão Hạc vẫn còn cách để duy trì sự sống. Nhưng nếu làm thế nghĩa là ăn vào vốn liếng để dành cho con. Lão đã tự chọn cái chết để bảo toàn căn nhà, mảnh vườn ấy. Lão lại còn lo mình gây phiền hà cho hàng xóm. Như thế, cái chết tự nguyện này xuất phát từ lòng thương con âm thầm mà lớn lao, từ lòng tự trọng đáng kính.
Bài tham khảo 10:
Kết truyện của tác phẩm Lão Hạc rất bất ngờ, có thể nói kết truyện đã gây bất ngờ lớn với người đọc, với ông giáo. Sự bất ngờ của cái chết lão Hạc càng làm cho câu chuyện thêm hấp dẫn, thêm xúc động. Mâu thuẫn bế tắc được đẩy lên đến đỉnh điểm và kết thúc một cách bi đát và tất yếu. Khi Lão sang nhà Binh Tư để xin bả chó có lẽ đó là lúc lão đã xác định được cái chết đau đớn của mình. Lão đã nói xin bả chó về để đánh chó, ngay cả người đọc cũng rất bất ngờ, trời ơi, lão Hạc đó ư? Một người đã từng từ chối lời mời gọi đường đi xấu xa của Binh Tư, một người đã từng từ chối sự giúp đỡ của ông giáo một cách hách dịch cũng làm nhưng chuyện như thế ư? Hành động và lời nói của lão không chỉ khiến người đọc, Binh Tư bất ngờ mà đến cả ông giáo, người bạn thân chí cốt của lão cũng rất ngạc nhiên! Nhưng đâu ai biết rằng lời nói và thái độ của lão Hạc chỉ là sự che đậy ý định bên trong của Lão. Giữa lời nói bên ngoài nó đối lập với ý định bên trong và điều đó được thể hiện bằng cái chết dữ dội của lão. Đâu ai biết rằng, lão xin bã chó để tự tử, để kết liễu những chuỗi ngày đau khổ. Với hành động và lời nói của lão Hạc, người ngoài họ nghĩ rằng lão Hạc đã hoàn toàn tha hóa biến chất thật rồi, nhưng bất ngờ thay, sự thật lại không phải là như thế mà thực ra, nói đúng hơn, lão làm thế là để lão được giải thoát sau bao tháng ngày cùng cực, đau khổ. Đồng thời đoạn kết của truyện ngắn còn thể hiện một triết lí sâu sắc của nhà văn Nam Cao: Đừng nhìn người bằng vẻ bên ngoài để đánh giá, quy kết, chụp mũ mà hãy nhìn họ bằng con mắt, bằng tấm lòng sâu thẳm bên trong thì mới thấy hết được vẻ đẹp, nhân cách sáng ngời của họ.
Bài tham khảo 11:
Đóa sen hồng sống giữa bùn lầy tăm tối vẫn vươn lên tìm nguồn ánh sáng và tỏa ngát hương thơm. Nhân vật lão Hạc trong tác phẩm cùng tên của nhà văn Nam Cao cũng vậy, hoàn cảnh sống đã đẩy lão đến cùng quẫn nhưng lão vẫn chọn cho mình cách sống, cốt cách thanh cao và trong sạch. Ở cuối truyện, lão Hạc đã chọn cho mình cái chết như một hành đồng tự giải thoát. Việc lão Hạc tự chọn lấy cái chết để giữ trọn mảnh vườn cho con, cái chết tự nguyện của lão xuất phát từ lòng thương con âm thầm mà lớn lao, từ lòng tự trọng thật đáng kính. Qua đó ta thêm trân trọng tấm lòng, đức hi sinh cho con của một người cha nghèo. Vậy nhưng, tại sao lão lại chọn cái chết bi thảm là ăn bả chó? Lão hoàn toàn có thể lựa chọn một cái chết êm dịu, nhẹ nhàng và ít đau đớn hơn. Bởi lẽ lão sống cả đời chân thực, chưa biết lừa dối một ai. Vậy mà cậu Vàng – người bạn tâm tình, trung thành với lão mà lão lỡ lừa dối nó. Lão đã lừa để cậu Vàng phải chết thì giờ đây lão cũng phải chết theo kiểu một con chó bị lừa. Đó như một sự tự trừng phạt của lão dành cho mình. Người đọc không khỏi xót xa, thương cảm cho một tấm lòng nhân hậu, trung thực đáng quý ở con người nghèo khổ nhưng thanh cao ấy. Có thể nói, cách kết thúc truyện mang màu sắc bi kịch của Nam Cao đã gây ra sự bất ngờ không chỉ với thế giới nhân vật trong truyện mà còn gây ấn tượng mạnh cho người đọc. Chi tiết cái chết của lão Hạc đã góp phần tạo nên đặc sắc nghệ thuật cho truyện. Đó là cái chết khiến người đọc thêm xót xa trước thân phận của con người, kính trọng những nhân cách cao đẹp như lão Hạc.