Hãy viết đoạn văn ( khoảng 8 - 10 dòng) với câu chủ đề : Mùa thu trong thơ Nguyễn Khuyến luôn mang một nỗi buồn man mác như chính nỗi niềm của tác giả về đất nước, về thời cuộc. Giải thích cách sắp xếp trật tự từ ở một câu trong đoạn văn mà em đã viết

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 10 cánh diều. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Hãy viết đoạn văn ( khoảng 8 - 10 dòng) với câu chủ đề : Mùa thu trong thơ Nguyễn Khuyến luôn mang một nỗi buồn man mác như chính nỗi niềm của tác giả về đất nước, về thời cuộc. Giải thích cách sắp xếp trật tự từ ở một câu trong đoạn văn mà em đã viết.

Nội dung chi tiết

Đề bài: Hãy viết đoạn văn ( khoảng 8 - 10 dòng) với câu chủ đề : Mùa thu trong thơ Nguyễn Khuyến luôn mang một nỗi buồn man mác như chính nỗi niềm của tác giả về đất nước, về thời cuộc. Giải thích cách sắp xếp trật tự từ ở một câu trong đoạn văn mà em đã viết.

Bài tham khảo 1:

Mùa thu trong thơ Nguyễn Khuyến không chỉ đơn thuần là cảnh sắc thiên nhiên mà còn là nơi thi nhân gửi gắm tâm trạng, cảm xúc của mình. Nổi bật nhất là nỗi buồn man mác, da diết, như chính nỗi niềm của tác giả về đất nước, về thời cuộc. Điển hình là bài thơ "Thu điếu". Bức tranh thu được miêu tả qua những hình ảnh đặc trưng như: "Ao thu lạnh lẽo nước trong veo", "Sóng biếc theo làn hơi gợn tí", "Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo", "Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt". Tuy nhiên, cảnh thu đẹp đẽ ấy lại khiến cho thi nhân thêm buồn: "Ngõ trúc quanh co khách vắng teo", "Tựa gối, ôm cần lâu chẳng được, Cá đâu đớp động dưới chân bèo". Nỗi buồn ấy không chỉ là buồn về cảnh vật mà còn là buồn về thân phận, về thời cuộc. Nỗi buồn thu trong thơ Nguyễn Khuyến không chỉ là nỗi buồn cá nhân mà còn là nỗi buồn mang tính xã hội. Đó là nỗi buồn trước cảnh đất nước lụi tàn, trước thời cuộc nhiễu nhương. Qua đó, thi nhân đã thể hiện lòng yêu nước thương dân sâu sắc của mình.

Bài tham khảo 2:

Mùa thu trong thơ Nguyễn Khuyến luôn mang một nỗi buồn man mác như chính nỗi niềm của tác giả về đất nước, về thời cuộc. Trong bài "Câu cá mùa thu", ao thu lạnh lẽo, làn nước trong veo, chiếc thuyền câu bé tẻo teo đều gợi lên một khung cảnh yên ắng, tĩnh lặng đến hiu quạnh. Sóng biếc gợn tí, lá vàng rơi vèo, tầng mây lơ lửng, ngõ trúc vắng teo - tất cả đều phảng phất một nỗi buồn mơ hồ, xa xăm. Hình ảnh tựa gối ôm cần lâu chẳng được và cá đâu đớp động dưới chân bèo càng làm nổi bật sự tĩnh lặng và cảm giác chờ đợi mỏi mòn. Qua những hình ảnh đó, ta cảm nhận được nỗi buồn thầm lặng, sự trăn trở và tâm trạng cô đơn của tác giả trước những biến động của đất nước và thời cuộc. Nguyễn Khuyến không chỉ miêu tả cảnh thu mà còn gửi gắm tâm tư, tình cảm của mình vào từng câu chữ, làm cho mùa thu trong thơ ông trở nên đặc biệt, đầy ý nghĩa và sâu lắng.

Bài tham khảo 3:

Mùa thu trong thơ Nguyễn Khuyến luôn mang một nỗi buồn man mác như chính nỗi niềm của tác giả về đất nước, về thời cuộc. Trong "Câu cá mùa thu," hình ảnh ao thu lạnh lẽo, nước trong veo, và chiếc thuyền câu bé nhỏ gợi lên cảm giác cô đơn và tĩnh lặng. Những làn sóng biếc nhẹ gợn và lá vàng rơi trong gió thu gợi lên sự tàn phai, trôi qua của thời gian. Mây trời xanh ngắt và ngõ trúc vắng vẻ tạo nên không gian tĩnh mịch, thiếu sinh khí. Tác giả tựa gối, ôm cần câu nhưng lòng lại trĩu nặng nỗi niềm, như thể ông đang cảm nhận sâu sắc sự bất lực trước cảnh nước nhà rối ren, mất mát. Những hình ảnh này không chỉ là sự miêu tả thiên nhiên mà còn là bức tranh tâm trạng của Nguyễn Khuyến, một tâm hồn nhạy cảm và đầy trăn trở trước sự đổi thay của thời cuộc.

Bài tham khảo 4:

Mùa thu trong thơ Nguyễn Khuyến luôn mang một nỗi buồn man mác như chính nỗi niềm của tác giả về đất nước, về thời cuộc. Trong bài thơ Câu cá mùa thu, bức tranh làng quê vào mùa thu được tác giả khắc họa qua những hình ảnh đặc trưng nhất. Ao thu mang vẻ lạnh lẽo với mặt nước trong veo đến độ có thể phản chiếu được sắc trời xanh ngắt của mùa thu. Một cơn gió khẽ thổi khiến chiếc lá vàng khẽ rơi xuống. Phía trên cao, những đám mây đang lơ lửng, mang vẻ chậm chạp. Không gian vắng lặng, cô quạnh đã góp phần diễn tả tâm trạng buồn bã, cô quạnh trong lòng nhà thơ. Đó chính là nỗi lòng của một con người luôn lo lắng cho đất nước.

Bài tham khảo 5:

Tìm hiểu “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến, bạn đọc không chỉ khám phá cảnh sắc mây trời mà hơn hết, đó là cảm nhận lòng người, tình người. Hình ảnh trung tâm của bài thơ không phải con thuyền hay chiếc lá mà là bóng dáng người câu cá lẻ loi, cô độc. Với các từ láy “lạnh lẽo, tẻo teo, lơ lửng”, ta không chỉ tưởng tượng dáng dấp hay trạng thái của sự vật mà còn là tâm trạng cô đơn, nỗi buồn u uất, sự trống vắng trong tâm hồn nhà thơ. Nhưng vì sao tác giả lại có tâm trạng đó? Nguyễn Khuyến là ví dụ điển hình cho người nho sĩ thành công trên con đường học vấn và quan lộ trong môi trường đào tạo của chế độ phong kiến xưa. Nhưng khi ông đạt tới đỉnh cao sự nghiệp cũng là lúc nước nhà bước vào một giai đoạn lịch sử đầy bi thương. Hệ tư tưởng Nho giáo mà nhà thơ từng tôn thờ giờ đây đã không còn phù hợp. Nguyễn Khuyến luôn thấy mình cô độc, lạc lõng giữa những biến động của thời cuộc. Điều duy nhất ông có thể làm là tỏ thái độ bất hợp tác với kẻ thù dân tộc, lui về quê ở ẩn nhầm giữ tiết tháo, nhân cách và cũng để quên đi những dằn vặt đau đớn. Từ đây có thể thấy, bức tranh thu có lẽ chỉ là một phương tiện để thi nhân gửi gắm tấm lòng yêu nước sâu đậm.

Bài tham khảo 6:

Mùa thu trong thơ Nguyễn Khuyến luôn mang một nỗi buồn man mác như chính nỗi niềm của tác giả về đất nước, về thời cuộc. Thật vậy, chùm bài thơ về thu của nhà thơ Nguyễn Khuyến là chùm thơ xuất sắc nhất của nhà thơ, được sáng tác trong thời gian nhà thơ cáo quan về ở ẩn. Trong bài Thu điếu, nhà thơ đã thể hiện được nỗi niềm buồn man mác qua những hình ảnh thiên nhiên nhẹ nhàng, trữ tình, ẩn chứa nỗi buồn man mác: nhà cỏ thấp le te, ngõ tối có những con đom đóm lập loè, khói nhạt, bóng trăng loe trên mặt hồ lóng lánh, màu trời xanh ngắt,... Thế nhưng đằng sau những cảnh thiên nhiên ấy là hình ảnh mắt đỏ hoe và uống rượu say nhè. Người đọc có thể cảm nhận được đó là nỗi buồn của thời cuộc, của lực bất tòng tâm khi không thể phụng sự tổ quốc vì đã về quê ở ẩn. Tinh thần ấy cũng xuất hiện tương tự trong Thu điếu. Dù đang ngồi cần câu nhưng khung cảnh thiên nhiên vô cùng tĩnh mịch đến cô đơn, hiu quạnh. Và trên nền cảnh ấy, người ngồi câu cá chỉ ngồi bất động ôm cần mà thôi, chỉ có sự chuyển động duy nhất là cá đớp động dưới chân bèo. Tóm lại, mùa thu trong thơ Nguyễn Khuyến luôn mang một nỗi buồn man mác như chính nỗi niềm của tác giả về đất nước, về thời cuộc.

Bài tham khảo 7:

Với tấm lòng của một con người được mệnh danh là Tam Nguyên Yên đổ, Nguyễn Khuyến đã làm quan mấy năm dưới triều Nguyễn nên ông đã có trong mình cái nhìn toàn cảnh về thời cuộc bấy giờ. Nào là thời buổi rối ren, nào là bách tính cực khổ, tất cả đều hiện ra trước mắt. Vì vậy, ngay cả khi đã về hưu, sống cuộc sống ẩn dật, an nhàn về thể chất nhưng tinh thần, tâm hồn ông vẫn mang nặng một nỗi lòng với quê hương, đất nước mà bốn bề chẳng yên. Ông buồn trước tình cảnh rối loạn của đất nước, thương cho nhân dân biết bao giờ mới có cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Nỗi niềm canh cánh đó thể hiện rõ tinh thần yêu nước, thương dân của một vị quan luôn hết lòng vì dân, vì triều đình.

Bài tham khảo 8:

Mùa thu trong thơ Nguyễn Khuyến luôn mang một nỗi buồn man mác như chính nỗi niềm của tác giả về đất nước, về thời cuộc. Bức tranh thiên nhiên làng quê được miêu tả trong bài thơ "Câu cá mùa thu" không chỉ là không gian sinh sống của nhà thơ Nguyễn Khuyến khi ông từ quan về ở ẩn mà nó còn là không gian để nhà thơ bộc lộ những nỗi niềm, ưu tư. Bài thơ có nhan đề là "Câu cá mùa thu" nhưng chủ thể trữ tình dường như không chú tâm vào chuyện câu cá. Thông qua tác phẩm, ta thấy được hình ảnh của nhà Nho với tâm tư nặng trĩu một nỗi u hoài, luôn canh cánh, mặc cảm về sự bất lực của nhà thơ trước hiện tình của đất nước khi đã cáo quan về ở ẩn.