Cảm nhận của em về bài thơ Thu Sang.

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 7 chân trời sáng tạo. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Cảm nhận của em về bài thơ Thu Sang.

Nội dung chi tiết

Đề bài: Cảm nhận của em về bài thơ Thu Sang

Bài tham khảo 1:

Đỗ Trọng Khơi, người thi sĩ độc đáo của văn học Việt Nam hiện đại, đã để lại dấu ấn sâu sắc với nghệ thuật thơ mang tầm vóc và ý nghĩa nhân văn đặc biệt. Tai ương từ bệnh tật đã bủa vây anh từ khi còn nhỏ, nhưng chiếc giường con trở thành nơi anh dành cả tâm huyết và cảm xúc để viết nên những bài thơ sôi động về tình yêu thương, tình quê hương, tình đời.

Bài thơ "Thu sang" không chỉ là một tác phẩm lục bát thông thường mà là một bức tranh vô cùng sống động về mùa thu, khoảnh khắc giao mùa từ hạ sang thu. Đầu thơ với những câu mở đầu tinh tế miêu tả sự chuyển đổi của thời tiết và màu sắc từ mùa hạ rõ rệt sang mùa thu, Đỗ Trọng Khơi đã nắm bắt được cảm xúc tinh tế của tự nhiên: "Mùa hè đã bước đến biên độ cuối cùng của nó, chỉ còn lại sự mong manh của thanh âm và màu sắc."

Những dòng thơ tiếp theo sử dụng hình ảnh âm thanh của tiếng chim như một biểu tượng cho sự chuyển mùa từ hạ sang thu, đồng thời mô tả sắc vàng của mùa thu như một dấu ấn rất riêng

"Đã tràn ngàn nỗi mong manh

Tiếng chim đẩy khoảng trời xanh sang mùa."

Với độ tinh tế và phong phú của ngôn ngữ thơ, Đỗ Trọng Khơi không chỉ đơn thuần miêu tả màu vàng của mùa thu mà còn biến hóa thành một khung cảnh rộng lớn, phản ánh sự chuyển đổi mùa giữa hạ và thu một cách sâu sắc và tinh tế:"Màu vàng từ nắng mưa, từ sâu trong lòng đất (có lẽ biểu hiện qua hình hài cây lá) và màu vàng từ bầu trời của những mùa thu xưa cũng đang tụ về nhuộm sắc."

Cảm xúc sâu lắng về mùa thu được thể hiện rất rõ qua những câu thơ cuối cùng của bài thơ, khi Đỗ Trọng Khơi tả lại hình ảnh lá thu rung rinh trong vườn chiều và gió heo may lướt qua, mang theo mảnh trăng vàng của đêm rằm:

"Vườn chiều rộn lá thu sang

Heo may ngậm mảnh trăng vàng rong chơi."

Tổng thể, "Thu sang" không chỉ là một tác phẩm thơ nổi bật về mùa thu mà còn là một tác phẩm biểu lộ tình cảm sâu lắng, tinh tế của Đỗ Trọng Khơi với thiên nhiên và cuộc sống. Bài thơ mang đến cho độc giả một bức tranh sống động về sắc thu, âm thanh thu và cảm xúc thu, là sự kết hợp tinh tế giữa ngôn ngữ thơ cao lớn và sự tinh tế của người viết.

Bài tham khảo 2:

Mỗi mùa trong năm, từ xuân, hạ, thu đến đông, đều mang trong mình một vẻ đẹp riêng biệt. Tuy nhiên, trong số đó, mùa thu có lẽ là mùa đẹp nhất và lãng mạn nhất, với vẻ đẹp nhẹ nhàng, thơ mộng. Đặc biệt, khoảnh khắc giao mùa từ hạ sang thu luôn là một chủ đề thu hút rất nhiều nhà thơ quan tâm, trong đó không thể không nhắc đến bài thơ "Thu sang" của Đỗ Trọng Khơi.

Bài thơ bắt đầu bằng hai câu mở đầu tinh tế, tả lại khoảnh khắc chuyển mùa với sự nhạy cảm và sắc bén. Mùa hè đã về đến cực điểm của nó, chỉ còn lại những mong manh của âm thanh và màu sắc. Điều gì đạt đến mức tối đa của sự giàu có và hào hùng, nó phải chuyển sang hình thức khác.

Mùa hè cũng vậy, khi "đã tràn ngàn nỗi mong manh", một tiếng chim trỗi dậy sẽ "đẩy khoảng ngày xanh sang mùa", chỉ trích sự hiện diện của mùa thu đang tiến tới chiếm lĩnh: "Đã tràn ngàn nỗi mong manh/ Tiếng chim đẩy khoảng ngày xanh sang mùa".

Không chỉ là âm thanh của tiếng chim, mà chính sắc vàng cũng tạo nên nét đặc trưng của vẻ đẹp mùa thu. Màu vàng của mùa thu đã tồn tại, và vì vậy nhìn vào đâu, màu vàng cũng đầy mênh mông trên bầu trời và trái đất. Đỗ Trọng Khơi không mô tả từng chi tiết màu vàng cụ thể, mà ông chỉ cảm nhận thông qua hai chiều không gian và thời gian một cách toàn diện, rộng lớn.

Màu vàng từ ánh nắng mưa, từ sâu trong lòng đất (có lẽ qua hình ảnh lá cây) và từ bầu trời của những mùa thu xa xưa cũng đang hội tụ lại để tạo nên màu sắc. Tất cả hình thành nên vẻ đẹp thi vị, không chỉ qua cảnh vật mà còn sâu lắng hơn, mùa thu đã chiếm trọn trái tim: "Vàng như tự nắng tự mưa/ Tự lòng đất, tự trời xưa nhuộm về".

Mùa thu đã tiến đến, màu xanh của mùa hè không thể chống lại, nó đã mờ mịt và "kiệt sức" đi. Ánh nắng mạnh mẽ của mùa hè giờ đây cũng tan biến theo âm thanh của "hồn ve" rời xa những bãi cỏ. Những câu thơ đầy cảm xúc, sâu lắng như nỗi niềm lưu luyến của thi sĩ: "Xanh lên đã kiệt sức hè/ Nắng hồng theo lối hồn ve lìa ngàn".

Hai câu thơ cuối bài tả âm thanh của lá cây mùa thu trong vườn chiều rối ren. Một âm thanh vui tươi, sống động, khác biệt với sự mơ hồ, lặng lẽ và buồn thương của âm thanh mùa thu trong thơ của Lưu Trọng Lư trước Cách mạng tháng Tám năm 1945: "Vườn chiều rộn lá thu sang/ Heo may ngậm mảnh trăng vàng rong chơi".

Thật vậy, mùa hè đã thật sự nhường chỗ để mùa thu với linh hồn của nó lên tiếng qua những tán lá thu đang xao xuyến, sôi động. Đặc biệt hình ảnh ấn tượng nhất là trong câu thơ cuối cùng, vẻ đẹp và lãng mạn được tạo nên qua cái nhìn sâu sắc và lãng mạn của thi sĩ. Gió heo may, không có hình dạng hay bề mặt, chỉ là se se lạnh khi mặt đất và bầu trời chào đón màu thu.

Tuy nhiên, qua nhận thức của Đỗ Trọng Khơi, gió heo may đang "ngậm" mảnh trăng vàng "rong chơi" giữa bầu trời mênh mông sắc vàng thấm đẫm: Trăng vàng, lá vàng, mưa vàng, nắng vàng và dường như cả trời đất cổ kim cũng đang hội tụ trong sắc vàng sáng rực. Một bức tranh mùa thu vàng rộng lớn, mênh mông và làm say lòng người.

"Thu sang" của Đỗ Trọng Khơi là một bức tranh sống động, đẹp đẽ về khoảnh khắc giao mùa từ hạ sang thu, thông qua cảm xúc và cái nhìn tinh tế của tác giả. Với ngôn ngữ thơ biểu cảm, hình ảnh thơ phong phú và đầy màu sắc, bài thơ mang đến tình yêu thiên nhiên, tình yêu quê hương tươi đẹp, sôi động. Nhà thơ "nằm để viết suốt đời" đã có được tình cảm thanh thản đó, thực sự là một niềm khích lệ và sự lạc quan đáng được ngưỡng mộ.

Bài tham khảo 3:

Cảm nhận của tôi về bài thơ "Thu Sang" của Đỗ Trọng Khơi là một sự kết hợp hài hòa giữa âm thanh và màu sắc, tạo nên một bức tranh thiên nhiên vô cùng sinh động và đầy cảm xúc. Bài thơ mở đầu bằng những câu thơ tinh tế, như một lời chào đón sự chuyển mùa từ hạ sang thu. Mùa hè, với những nỗi mong manh cuối cùng của nó, được miêu tả qua tiếng chim vang lên, đẩy ngày xanh sang mùa thu, khiến cho không khí trở nên tràn ngập màu vàng rực rỡ.

Đỗ Trọng Khơi không chỉ dừng lại ở việc miêu tả cảnh vật màu vàng của mùa thu, mà ông còn đưa vào những chi tiết sắc nét về sự chuyển động của môi trường xung quanh. Màu vàng không chỉ đơn thuần là màu sắc trên lá cây, mà nó còn là sự hòa quyện của nắng và mưa, của lòng đất và trời xưa, như một sự tái sinh và thay đổi tự nhiên của mùa thu.

Tôi bị cuốn hút bởi hình ảnh của những lá thu rụng rời trong vườn chiều, những tán lá vẫn còn đầy sức sống, là dấu hiệu rõ ràng của sự xuất hiện của mùa thu. Đặc biệt, hình ảnh của gió heo may, mảnh trăng vàng rong chơi trên bầu trời, tạo nên một không gian mộng mơ và lãng mạn, như lời ca hát của mùa thu về với những người yêu thiên nhiên.

Bài thơ "Thu Sang" không chỉ là một bức tranh mùa thu đơn thuần mà còn là một lời tri ân sâu sắc đối với vẻ đẹp tự nhiên, đối với quê hương yêu dấu. Điều đó đã được Đỗ Trọng Khơi thể hiện một cách tinh tế, qua ngôn từ thơ biểu cảm, hình ảnh sắc nét và màu sắc phong phú. Bài thơ không chỉ đơn thuần là sự kể chuyện về một mùa thu mà còn là một lời ca tỏ lòng biết ơn và tôn vinh vẻ đẹp của mùa thu, với sự phong phú, hài hòa và sâu lắng.