Viết bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc để lại cho em ấn tượng sâu sắc ( Kỉ niệm đáng nhớ với người thân).
Nội dung chi tiết
Đề bài: Viết bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc để lại cho em ấn tượng sâu sắc ( Kỉ niệm đáng nhớ với người thân)
Bài tham khảo 1:
Một chiều đầu đông, khi em được nghỉ học thể dục, em quyết định về nhà sớm hơn thường lệ và từ đó, một kỉ niệm đáng nhớ cùng bố đã bắt đầu.
Khi bước vào sân nhà, em bắt gặp bố đang nỗ lực chuẩn bị cho việc trồng một số luống rau xà lách. Ông cười nhẹ và cho biết đang làm đất để trồng. Em không ngần ngại xin được tham gia cùng bố. Dù bố đã trồng rau từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên em được bố dẫn dắt thực hiện công việc này.
Theo lời chỉ dẫn tận tình của bố, em dùng chiếc cuốc nhỏ để vun đất thành từng luống cao hơn mặt đất, cả hai bố con làm việc cùng nhau. Nhìn bố cuốc vun đất với tốc độ và sự khéo léo, em không khỏi ngưỡng mộ. Bản thân mới vừa cuốc một luống đã thấy đau lưng và mệt mỏi. Nhưng cái nhìn sang bên cạnh thì bố đã hoàn thành nhiều luống rồi. Đó là lúc em thấy rõ hơn bố của mình thật tài năng và siêng năng.
Tiếp theo, bố hướng dẫn em từng bước cách trồng cây xà lách. Em lấy ngón tay tạo lỗ, đặt gốc cây xuống và rồi vùi đất lại, nén chặt. Mặc dù nghe có vẻ đơn giản, nhưng lại cần nhiều kỹ năng và kinh nghiệm. Em hỏng mất hai cây trước khi thành công với cây xà lách đầu tiên. Thấy em buồn, bố cười và khuyên em tiếp tục nỗ lực. Bố luôn là người lúc nào cũng sẵn sàng xuất hiện để động viên, truyền đạt niềm tin và sức mạnh cho em. Với em, bố là một cây cột chắc chắn trong thế giới tinh thần.
Buổi trồng rau ấy không chỉ là một hoạt động hữu ích mà còn là thời gian để hai bố con gần gũi hơn. Trong khi làm việc, bố kể cho em nghe về tuổi thơ, về những thử thách và nghị lực mà bố đã từng trải qua. Nghe những câu chuyện đó, em không chỉ thương mà còn tự hào về người bố tuyệt vời của mình.
Cuối cùng, buổi chiều đó đã làm cho em hiểu rõ hơn về bố và cảm thấy thân thiết hơn với người cha của mình.
Bài tham khảo 2:
Buổi chiều ấy, khi những tia nắng vàng rơi xuống những cánh đồng bao la ở quê nhà, là lúc kỷ niệm về bố dạy em thả diều trở nên sống động và ngọt ngào.
Bố và em đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị cho cuộc phiêu lưu thả diều. Bố cầm cây diều cũ kỹ, một chiếc diều mà bố từng tự tay làm từ những lần trước, với những sợi dây và mảnh giấy màu. Em đứng ngay bên cạnh, háo hức và mong chờ, tay cầm chặt sợi dây và cố gắng học theo bố cách nối dây vào mũi diều một cách chính xác.
Dưới ánh chiều tà, bố dạy em từng bước cách thả diều. Bố chỉ bảo rằng cần phải chú ý, nhẹ nhàng thả dần khi cảm thấy gió đủ mạnh để diều có thể bay lên cao. Những lần đầu tiên, em thấy diều của mình rơi xuống ngay khi thả. Nhưng bố luôn ở bên, cười nhẹ và khuyến khích em thử lại. Nhờ sự hướng dẫn của bố, từng lần em cảm thấy mình thành công hơn. Khi diều bay lên, mọi căng thẳng trong em cũng bay theo nó, để lại niềm vui và sự hưng phấn vô tận.
Khi màn đêm buông xuống, vàng hoe của hoàng hôn bao phủ cả nơi này, chúng tôi vẫn còn đứng đó, nhìn nhau với ánh mắt tròn trĩnh của niềm hạnh phúc. Bố nhắc em rằng, những kỷ niệm này sẽ mãi mãi gắn bó với em, như những sợi dây màu của chiếc diều nhỏ bé mà chúng tôi đã thả lên bầu trời xanh kia.
Buổi chiều ấy, bố không chỉ là người dạy em cách thả diều mà còn là người dẫn dắt em đến với những khoảnh khắc đáng nhớ nhất của tuổi thơ.