Chọn 1 trong 2 đề dưới đây

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Tiếng việt 4 kết nối tri thức. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Chọn 1 trong 2 đề dưới đây.

Nội dung chi tiết

Đề bài: Chọn 1 trong 2 đề dưới đây:

Đề 1: Viết bài văn miêu tả một con vật mà em từng nuôi hoặc từng nhìn thấy và có ấn tượng đặc biệt

Đề 2: Viết đoạn văn tưởng tượng dựa vào một câu chuyện thú vị mà em đã đọc hoặc đã nghe.

BÀI THAM KHẢO 1: BÀI VĂN MIÊU TẢ CON BÒ

Hè vừa qua, em được ba mẹ cho về quê thăm ông bà. Quê nội em là một tỉnh miền Trung đầy nắng và gió cát. Dù vậy, người dân quê em rất giỏi chăn nuôi, hầu như vườn nhà nào cũng có gia súc, gia cầm. Em ở lại quê nội được ba hôm thì sang ngày thứ tư, con bò cái của nội sinh một chú bê vàng xinh xắn.

Chú bê lọt lòng mẹ còn ướt nhẹp, nội dùng khăn sạch lau chùi nhớt cho nó, nửa tiếng sau, nó đã run run đứng dậy. Chú bê no tơ đó được cho bú ngay vì vú mẹ căng đầy sữa. Chú bê cao độ sáu mươi xăng-ti-mét, mắt to, đen láy. Mõm, chân, lông tơ của chú hoàn toàn tơ non, mịn màng rất đáng yêu. Chú bê có màu vàng nâu, lớp lông tơ hoe hoe chưa dày nên em có cảm giác da chú bê trong suốt. Sự thật không phải như vậy, da chú có màu vàng nâu, sờ rất mịn màng. Đầu bê nhỏ, hai mắt to và sáng, ngơ ngác như một chú nai lạc mẹ. Mõm chú dài, chun chun hai bên mép, phập phồng theo nhịp thở. Khi được mẹ cho bú, chú bê đứng ngay dưới bụng mẹ đưa mõm ngậm vú mẹ hút lấy hút để. Sữa bò trắng, tinh khiết nuôi chú bê khôn lớn rất nhanh. Lúc bò nuôi con cũng là lúc để ba em lấy sữa tươi dùng trong gia đình.

Một tháng sau, chú bê lớn lên trông thấy. Da chú căng bóng màu vàng đậm, bốn chân con vững vàng tròn trịa. Chú chạy khá nhanh, bắt đầu ăn cỏ non và giảm đi số lần bú mẹ. Mẹ chú sắp dứt sữa chú bê để chuẩn bị sinh lứa sau. Chú bê được nuôi chung với đàn cho quen. Dù vậy, chú bê cũng quấn quýt mẹ suốt ngày ở bãi chăn thả. Nội em mỗi buổi chiều kiểm tra đàn bò hay mắng yêu chú bê: “Bỏ sữa mẹ đó nghen, già đầu rồi, không được bú nữa.”. Chú bê ngước cặp mắt ngây thơ nhìn nội, ngơ ngác như…. bê vàng.

Mùa hè ở quê nội trôi qua nhanh chóng, thật vui vẻ, kì thú. Em thấy lòng lưu luyến thời gian nghỉ hè ở quê nội. Em xoa nhẹ đầu chú bê vàng: “Mai tớ về thành phố rồi, bê ở lại ăn ngoan, chóng lớn nhá!”. Chú bê dường như cảm nhận được tâm tình quyến luyến của em, chú lắc lư cái đầu, cạ mõm của chú dụi vào tay em rất dịu dàng, dễ thương.

BÀI THAM KHẢO 2: BÀI VĂN MIÊU TẢ CON TRÂU

Con trâu là loài vật nuôi gắn liền với ruộng đồng và những người nông dân Việt Nam. Tuy nhiên, vì sinh ra và lớn lên ở thành phố nên chỉ biết đến con trâu qua sách báo, ti vi. Thứ bảy tuần vừa qua, khi cùng bố lên thăm người bạn cũ ở Hà Nam, em đã tình cờ trông thấy con trâu đang ăn cỏ, lần đầu tiên nhìn thấy con trâu ngoài đời thực khiến em vô cùng háo hức.

Con trâu đang ăn cỏ bên bờ ruộng có thân hình to lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của em. Trâu có bộ lông đen bóng, trên đầu là cặp sừng to, cứng cáp và cong như vầng trăng bị khuyết. Mắt trâu to tròn, đen nhánh, điều khiến em ấn tượng hơn cả ở đôi mắt của trâu là cặp lông mi đen, dài hơi rũ xuống làm cho ánh nhìn của con trâu trở nên hiền lành, dễ mến. Mũi trâu to, hơi hếch lên trên và được các bác nông dân buộc vào một sợi dây thừng để dắt đi.

Tai của trâu to như hai chiếc lá bàng, đuôi của trâu dài thường xuyên phe phẩy để đuổi ruồi bọ, côn trùng. Chân của con trâu to lớn, vững chãi với những bước đi chậm dãi, thong dong trên bãi cỏ. Con trâu ăn những đám cỏ non bên bờ ruộng, em nghe được âm thanh nhai cỏ “sực sực”, có lẽ con trâu đang ăn ngon miệng lắm.

Qua lần gặp mặt tình cờ, em cảm thấy yêu quý con trâu hơn bởi đây là loài động vật chăm chỉ, hiền lành, không những thế con trâu còn là người bạn thân thiết của người nông dân Việt Nam.

BÀI THAM KHẢO 3: BÀI VĂN TƯỞNG TƯỢNG DỰA VÀO MỘT CHUYỆN THẠCH SANH

Đọc truyện cổ tích Thạch Sanh, em thường cảm thấy không đồng ý lắm với kết thúc của nhân vật Lý Thông, nên đã tưởng tượng ra một hướng đi khác cho nhân vật này. Theo đó, sau khi được Thạch Sanh tha tội chết, Lý Thông đã hiểu ra lỗi sai của mình và vô cùng ân hận với những điều bản thân đã làm. Trên đường trở về quê nhà, anh ta đã suy nghĩ rất nhiều và quyết tâm thay đổi. Về quê, anh ta tiếp tục kinh doanh quán rượu, mở rộng làm ăn. Có bao nhiêu của cải thu được từ kinh doanh, anh ta liền đem ra giúp đỡ bà con trong làng. Những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa, anh đón về nuôi nấng, dạy nghề nấu rượu cho để kiếm sống. Sự thay đổi đó của Lý Thông khiến mẹ anh ta vô cùng xúc động. Bà con lối xóm ai ai cũng yêu mến và biết ơn anh ta. Tin tức này truyền đến kinh thành, vào đến tận cung vua. Thạch Sanh lúc này đã lên ngôi vua biết được thì rất vui mừng. Bởi chẳng điều gì quý trọng hơn một người biết hối lỗi và sửa sai. Đối với em, một kết thúc như vậy mới thực sự là kết thúc có hậu và mang đến bài học ý nghĩa cho người đọc hơn.