Em hình dung như thế nào về hình ảnh người mẹ được miêu tả từ khổ thơ thứ ba đến khổ thơ thứ bảy?

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 8 chân trời sáng tạo. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Em hình dung như thế nào về hình ảnh người mẹ được miêu tả từ khổ thơ thứ ba đến khổ thơ thứ bảy?

Nội dung chi tiết

Đề bài: Em hình dung như thế nào về hình ảnh người mẹ được miêu tả từ khổ thơ thứ ba đến khổ thơ thứ bảy?

Bài tham khảo 1:

Hình ảnh mẹ được tác giả khắc họa khiến cho ai đọc cũng không khỏi ngậm ngùi. Mẹ trong văn bản cũng giống như tất cả những bà mẹ ngoài đời thực, luôn yêu thương con vô bờ bến, nâng niu, chắt chiu, dành dụm để cho con có một cuộc sống đầy đủ nhất, hi sinh tất cả vì con, mong con lớn khôn nên người. Từ khổ thơ thứ ba đến khổ thơ thứ bảy, hình ảnh người mẹ tần tảo, vất vả làm lụng qua năm tháng để nuôi con khôn lớn, trưởng thành được miêu tả rõ nét. Hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với công việc, những hình ảnh giản dị đời thường và sự chảy trôi của thời gian: cối, lúa, gạo… gợi lên một người mẹ tảo tần theo năm tháng. Cách khắc họa hình ảnh người mẹ qua những công việc quen thuộc và hình ảnh gần gũi đã tạo nên bức tranh chân thực và đầy xúc động về tình mẹ.

Bài tham khảo 2:

Hình ảnh người mẹ hiện lên thật quen thuộc qua những lời ru ngọt ngào mà êm ái, những câu truyện cổ tích đầy ý nghĩa và sắc màu. Tất cả đã nuôi dưỡng tâm hồn con thật trong trẻo và ấm áp! Tình cảm yêu thương của mẹ là vô hạn, mẹ yêu thương con bằng cả trái tim, bằng cả sinh mệnh. Trương Nam Hương đã khéo léo sử dụng các biện pháp tu từ nhân hóa đặc sắc như "thời gian chạy…" để nhấn mạnh thời gian trôi qua nhanh, sự già nua của mẹ đến cũng nhanh. Phép đối được tác giả sử dụng một cách tinh tế trong hai câu thơ “Lưng mẹ cứ còng dần xuống/Cho con ngày một thêm cao” đã phần nào bộc lộ được sự biết ơn của tác giả đối với người mẹ kính yêu. Những hình ảnh này không chỉ tả thực mà còn chứa đựng cảm xúc, tình cảm chân thành và sâu sắc dành cho mẹ.

Bài tham khảo 3:

Hình dung của em về hình ảnh người mẹ được miêu tả từ khổ thơ thứ ba đến khổ thơ thứ bảy là một bức tranh vừa giản dị, vừa cảm động. Đó là hình ảnh người mẹ với vẻ đẹp thời con gái như vầng trăng, tảo tần và chịu thương chịu khó trong lao động. Mẹ hiện lên vừa giã gạo vừa ru con, tấm áo bạc phơ bạc phếch và mái tóc trắng đến nôn nao. Lưng mẹ còng vì gánh nặng thời gian, nhưng lời ru vẫn ngọt ngào, thảo thơm, gửi gắm tất cả những gì tốt đẹp vào giấc mơ của con. Nét độc đáo trong cách khắc họa hình ảnh mẹ là: hình ảnh mẹ được khắc họa hòa lẫn vào lời ru, hình ảnh mẹ trong từng khổ thơ hiện lên song hành với tình cảm của con đối với mẹ, tạo nên một bức tranh đầy yêu thương và hi sinh.

Bài tham khảo 4:

Trong câu hát của mẹ, con nhận diện được cuộc sống, từ “con gà” đến “cánh cò trắng”. Thơ của Trương Nam Hương không màu mè mà ngược lại, ông chọn cách viết đơn giản mà gần gũi. Thật vậy, những câu thơ sau khắc họa trực tiếp bằng những hình ảnh rất đời thường “giã gạo”, “tiếng cối”,… ông chọn chi tiết đắt giá nhất để mô tả sự vất vả của mẹ khi nuôi con nhỏ. Hình ảnh này không phải lần đầu tiên xuất hiện trong thơ ca Việt Nam.Trong “Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ” của Nguyễn Khoa Điềm cũng từng nhắc đến “Em ngủ ngoan, đừng rời lưng mẹ/ Mẹ giã gạo, mẹ nuôi bộ đội, Nhịp chày nghiêng, giấc ngủ em nghiêng”. Mẹ phải vừa bế, cõng, địu con, vừa làm việc nhà và công việc đồng áng. Đó cũng là ký ức của nhà thơ Trương Nam Hương về mẹ của mình để ông trân trọng nỗi vất vả đó của mẹ. Không chỉ vậy, mẹ cũng phải làm kinh tế, gồng gánh cho gia đình có miếng cơm, mẹ trông không thiên tai, không bão để làm nương, làm rẫy, gặt hái thuận lợi “cho nồi cơm mẹ đầy hơn”. Ước mơ tưởng chừng giản dị nhưng không phải lúc nào thiên nhiên cũng “dịu dàng” với mẹ như cách mẹ dịu dàng chăm con. Cuộc đời mẹ phải đối diện với không ít khó khăn nhưng không vì vậy mà mẹ bỏ bê con cái. Cả khi ra đồng, gặt gạo, mẹ vẫn “giàu những tiếng ru nôi”. Đến một ngày, chính tác giả đã nhận ra “Áo mẹ bạc phơ bạc phếch/ Vải nâu bục mối chỉ sờn”. Đó là sự hy sinh thầm lặng của rất nhiều bà mẹ, muốn vun đắp, gom góp cho con đủ ăn đủ mặc nhưng đến bản thân lại tiết kiệm, chắt bóp. Mẹ thà mặc đồ cũ, đồ rách cũng không để con đói ăn đói mặc. Mẹ đã dành tuổi trẻ để lo cho con mà quên mất bản thân mình. Trong lời mẹ hát được mô tả từ lúc con còn bé, mẹ còn “thời con gái”, còn xuân xanh, đến khi tóc mẹ đã “một màu trắng đến nôn nao”. Từ láy “nôn nao” làm tốt vai trò của mình trong khắc họa cảm xúc của tác giả dành cho mẹ. Sao thời gian trôi qua nhanh quá, ước nguyện của mẹ còn chưa thành vì một đời chỉ lo cho con. Câu thơ này cũng thể hiện rõ tình cảm của con dành cho mẹ khi có thể cảm nhận được sự hy sinh dành cho mình. Điểm nhấn nổi bật trong khổ thơ này phải kể đến đôi dòng thơ: “Lưng mẹ cứ còng dần xuống/ Cho con ngày một thêm cao”. Sự đối lập giữa hình ảnh của mẹ và con đã thể hiện rõ sự hy sinh, tần tảo, sẵn sàng dành mọi thứ tốt nhất cho con của mình. Mẹ không ngại gian khó nuôi con trưởng thành, vất vả làm lụng quanh năm để con lớn khôn. Qua đó, tác giả gửi gắm mong muốn những đứa con có thể thấu hiểu, trân trọng và yêu thương mẹ nhiều hơn.

Bài tham khảo 5:

Tác giả sử dụng thể thơ 6 chữ cùng nhịp 2/4 khiến bài thơ giống như lời hát ru với nhịp võng nhịp nhàng. Tác giả Trương Nam Hương cũng chọn lọc những hình ảnh gần gũi, bình dị để tái hiện lại kỷ niệm của ông với mẹ, đúng như lời hát ngày nào. Ở đó có “dòng sông”, “cánh cò”, “con gà” “khóm trúc”. “lùm tre”,… tất cả gắn với tuổi thơ của ông, những ngày thơ ấu, khắc họa rõ nét hình ảnh làng quê Việt Nam. Qua đó khắc họa hình ảnh một người mẹ tiêu biểu cho những phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam: tần tảo, chịu thương chịu khó và hết lòng hi sinh vì con cái.

Bài tham khảo 6:

Người mẹ là một người gắn bó, yêu mến cuộc sống làng quê. Hết lòng yêu thương con, chăm chỉ, tần tảo, suốt đời hi sinh thầm lặng cho con qua mái tóc bạc ghi dấu thời gian, qua tấm lưng còng chịu nhiều sương gió. Mẹ luôn chú trọng bồi đắp đời sống tâm hồn phong phú cho con, mang đến cho con những điều tốt đẹp nhất.

Bài tham khảo 7:

Hình ảnh mẹ được tác giả khắc họa khiến cho ai đọc cũng không khỏi ngậm ngùi. Mẹ trong văn bản cũng giống như tất cả nhưng bà mẹ ngoài đời thực luôn yêu thương con vô bờ bến, nâng niu, chắt chiu, dành dụm để cho con có một cuộc sống đầy đủ nhất, hi sinh tất cả vì con, mong con lớn khôn nên người.

Bài tham khảo 8:

Những câu thơ nói lên vẻ đẹp trong lời ru ấm áp của mẹ. Người con thấy những hình ảnh quen thuộc của làng quê trong câu hát, những rung cảm về cánh đồng xanh mướt, đàn cò trắng lấp ló trên cánh đồng. Những màu vàng của hoa mướp, con gà cục tác lá chanh, được tác giả miêu tả và khắc họa khá thú vị bởi đó là những hình ảnh độc đáo rất bình dị, mộc mạc của làng quê. Bằng việc sử dụng biện pháp nghệ thuật nhân hóa, hoán dụ kết hợp với tương phản đối lập đặc sắc đã diễn tả được sự xót xa khi phải chứng kiến “Thời gian chạy qua tóc mẹ” và “Lưng mẹ cứ còng dần xuống”. Thời gian trong bài thơ này thật lạ, nó vô tình đến nỗi được tác giả khắc họa chạy qua tóc mẹ, cứ thế trôi nhanh, thật nhanh mà có lẽ không thể quay đầu lại nhìn dù chỉ một lần. Mái tóc xanh mượt ngày nào của mẹ giờ đây trở nên bạc trắng, bạc của nỗi lo âu, bạc của những vất vả trong cuộc sống đã đè nặng trên đôi vai mòn mỏi của mẹ. Mẹ già đi để đổi cho con ngày một cao lớn, trưởng thành và đang bước đi trên con đường đời. Đó là sự hi sinh cao cả đầy ấm áp của mẹ, đó là tình cảm vô giá không thể nói và thể hiện ra ngày một ngày hai, đó là một tình cảm to lớn vô cùng, thiêng liêng quý giá.