Hãy chia sẻ với bạn một câu chuyện về tình cảm của cháu đối với ông bà mà em biết hoặc em đã trải qua?

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 8 chân trời sáng tạo. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Hãy chia sẻ với bạn một câu chuyện về tình cảm của cháu đối với ông bà mà em biết hoặc em đã trải qua?

Nội dung chi tiết

Đề bài: Hãy chia sẻ với bạn một câu chuyện về tình cảm của cháu đối với ông bà mà em biết hoặc em đã trải qua?

Bài tham khảo 1:

Tuổi thơ của tôi gắn liền với những mùa hè được về quê ngoại chơi cùng ông bà. Ngôi nhà nhỏ nằm giữa những hàng dừa xanh rì rào là nơi tôi luôn mong ngóng được trở về mỗi khi hè đến. Ông bà tôi đều đã ngoài 70 tuổi, mái tóc bạc trắng như sương, da nhăn nheo vì thời gian, nhưng đôi mắt hiền từ của ông bà vẫn luôn sáng long lanh, chứa đầy tình yêu thương dành cho tôi.

Những buổi sáng mùa hè, khi ông bà thức dậy, tôi cũng thường dậy sớm để giúp bà nấu cơm. Bếp củi vẫn còn vương lại những tàn tro từ hôm qua, bà nhóm lửa, nhen nhóm từng que củi cho đến khi ngọn lửa bùng lên. Bên cạnh bà, tôi phụ nhặt rau, rửa chén bát, thoăn thoắt làm việc. Mùi thơm của cơm gạo mới, của thức ăn bà nấu quyện vào trong không khí, tạo nên một cảm giác ấm áp, bình yên. Ăn sáng xong, tôi thường cùng ông đi dạo quanh làng. Ông nắm tay tôi, chỉ cho tôi những con đường nhỏ, những hàng cây cổ thụ, và kể cho tôi nghe những câu chuyện về làng quê thuở xưa. Giọng nói của ông trầm ấm, vang vọng trong tiếng lá cây xào xạc, khiến tôi cảm thấy vô cùng thích thú.

Buổi chiều, tôi thường cùng bà ra vườn hái rau, tưới nước cho cây. Bàn tay chai sạn của bà nhẹ nhàng vuốt ve từng cành cây, từng ngọn rau, chăm sóc chúng như những đứa con của mình. Bà dạy tôi cách nhận biết từng loại rau, cách trồng trọt và chăm sóc chúng. Nhờ có bà, tôi biết quý trọng những giá trị lao động, biết trân trọng những thành quả mà mình có được.

Buổi tối, cả nhà tôi quây quần bên nhau, cùng nhau ăn tối và trò chuyện. Ông bà thường kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích, những câu chuyện về cuộc sống của họ thuở xưa. Những câu chuyện ấy như đưa tôi đến với một thế giới khác, đầy kỳ diệu và hấp dẫn. Nghe ông bà kể chuyện, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc và ấm áp.

Những ngày hè bên ông bà trôi qua thật nhanh. Mỗi lần phải trở về thành phố, tôi lại cảm thấy vô cùng luyến tiếc. Tôi nhớ những món ăn ngon bà nấu, nhớ những câu chuyện ông kể, nhớ những khoảnh khắc bình yên bên ông bà. Ông bà là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Họ là những người đã dạy cho tôi biết yêu thương, biết quý trọng những giá trị truyền thống và biết sống một cuộc sống ý nghĩa.

Bài tham khảo 2:

Jess là cô bé 15 tuổi có tài bơi lội. Cô rất yêu quý ông nội, người luôn cổ vũ cho cô theo đuổi ước mơ của mình. Nhưng ông bị bệnh rất nặng và sắp sửa qua đời… Ông hầu như không cử động được đôi tay, phải ngồi trên xe lăn nhưng vẫn cương quyết từ chối ở lại bệnh viện vì ông ấp ủ bức vẽ cuối cùng của đời mình, bức tranh với cái tên "River Boy".

Và trước khi từ giã cõi đời, ông cùng gia đình về nghỉ tại vùng quê nơi ông từng sống những năm tháng tuổi thơ. Trở lại nơi này, ông mang theo tâm nguyện hoàn thành bức tranh của mình.

Diễn biến của cuốn tiểu thuyết sẽ xoay quanh chuyến đi đầy ý nghĩa này. Họ ở lại một ngôi nhà gần một dòng sông. Rồi những điều bất ngờ xảy ra: sự xuất hiện của Alfred, người bạn tuổi thơ của ông nội Jess và đặc biệt là sự xuất hiện của một cậu bé trên dòng sông đầy bí ẩn.

Jess là người tinh tế, nhạy cảm. Cô bé rất hiểu ông mình, cô cảm nhận được sự huyền bí của nơi đây. Jess đã bơi trên dòng sông đó và tình cờ gặp cậu bé bí ẩn kia. Ông của Jess ngày một yếu hơn, ông không thể tự mình vẽ tiếp bức tranh còn dang dở. Jess đã cùng ông hoàn thành những nét vẽ cuối cùng nhờ sự tìm hiểu về cậu bé mà cô gặp trên sông.

Bài tham khảo 3:

Bố mẹ tích chu mất sớm. Hàng ngày, bà phải làm việc quần quật kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức gì ngon bà cũng dành cho Tích Chu. Ban đêm, khi Tích Chu ngủ thì bà thức quạt. Thấy bà thương Tích Chu, có người bảo:

– Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên, Tích Chu sẽ không khi nào quên ơn bà.

Thế nhưng lớn lên, Tích Chu lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu suốt ngày rong chơi. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. Tích Chu mãi rong chơi với bạn bè, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi:

– Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cổ rồi!

Truyện cổ tích về lòng hiếu thảo - Cậu Bé Tích Chu

Bà gọi một lần, hai lần… rồi ba lần nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Mãi sau Tích Chu thấy đói mới chạy về nhà kiếm cái ăn. Tích Chu ngạc nhiên hết sức thấy bà biến thành chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá kêu lên:

– Bà ơi! Bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà, bà ơi!

– Cúc cu… cu! Cúc… cu cu! Chậm mất rồi cháu ạ, bà khát quá không thể chịu nổi phải hóa thành chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây, bà không về nữa đâu!

Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu hoảng quá chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:

– Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ giúp đỡ bà, cháu sẽ không làm bà buồn nữa!

– Cúc… cu… cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!

Nghe chim nói, Tích Chu òa khóc, Tích Chu thương bà và hối hận. Giữa lúc đó, có một bà tiên hiện ra, bà bảo Tích Chu:

– Nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?

Nghe bà Tiên nói, Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường đến suối Tiên, rồi chẳng một phút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay.

Trải qua nhiều ngày đêm lặn lội trên đường, vượt qua rất nhiều nguy hiểm, cuối cùng Tích Chu đã lấy được nước suối mang về cho bà uống. Được uống nước suối Tiên, bà Tích Chu trở lại thành người và về ở với Tích Chu.

Từ đấy, Tích Chu hết lòng yêu thương chăm sóc bà.

Bài tham khảo 4:

Tình cảm của em đối với ông nội là một tình yêu chân thành và sâu sắc. Một hè vừa qua, em có cơ hội quý báu được về quê thăm ông nội. Ngay khi em bước chân vào cổng sân, ông đã đứng đó chờ em với bộ dáng vẫn nhanh nhẹn, dù ông đã lớn tuổi. Ông nội ôm em vào lòng bằng một tay không còn vững chãi như trước, tay kia vẫn đang cầm gậy. Ông nội hỏi thăm về cuộc sống và sức khỏe của cả gia đình, đặc biệt là tình hình học tập của hai chị em. Ông rất quan tâm và nhắc nhở hai chị em phải chăm chỉ học hành và lắng nghe lời bố mẹ. Mà chẳng kịp để mẹ và em trả lời, ông nội đã đòi vào nhà để thay quần áo và ăn cơm trước khi bắt đầu hành trình xa xôi. Bà nội đã sẵn sàng bữa cơm từ lúc nào. Bữa cơm thôn quê không thể so sánh về xa hoa với thành phố, nhưng nó luôn tràn đầy ấm áp và tình thân thương. Ông nội luôn đặt thức ăn vào chén em và mẹ. Bữa cơm diễn ra trong không khí vô cùng ấm áp và hạnh phúc. Sau bữa ăn, ông nội gọi em đến bên giường và nói chuyện với em về đủ điều. Em sà vào lòng ông nội mà trong đó, em cảm nhận được sự ấm áp và yêu thương vô hạn.

Bài tham khảo 5:

Hồi nhỏ, em sống với bà bởi bố mẹ bận đi làm kiếm tiền đóng học, nuôi gia đình. Khi em lên mười tuổi nhà em chuyển lên thành phố sống, em xa bà, em nhớ bà vô cùng. Kể từ ấy em không còn được nghe bà kể những câu chuyện thường ngày, không được bà hướng dẫn cách trồng rau, đan chổi và làm việc nhà nữa. Em thích nhất lúc bà hướng dẫn em nấu cơm, món đầu tiên bà dạy em làm là rán trứng, bà hướng dẫn em đánh trứng bông lên, cuộn trứng lại cho đẹp mắt. Thành quả là món trứng rán của em trông rất đẹp mắt, thơm phức. Em vui lắm, bà cũng cười khen em giỏi.

Bài tham khảo 6:

Bà nội của em đã mất cách đây ba năm. Em vẫn nhớ mãi những ngày còn bé, bà đã bồng bế, dìu dắt yêu thương em hết lòng. Chỉ tiếc rằng bắc nam xa cách, em không có dịp về thăm bà nhiều hơn. Em còn nhớ hồi nhỏ, vì bố mẹ có nhiều việc bận nên đã gửi em về quê cho ông bà chăm sóc. Bà là người thương chúng em nhất nhà. Khi đi đâu chơi bà cũng dẫn chị em chúng em theo. Thuở ấy bệnh của bà còn chưa trở nặng, bà vẫn đi chợ mỗi buổi sớm, có lúc bà đưa em theo, có lúc để chúng em ở nhà rồi mang về cho chúng em cái bánh rán, cốc chè đậu hay là nắm xôi bọc trong lá chuối... Dù đã lâu rồi không còn ăn những thứ quà quê dân dã ấy, thế nhưng em vẫn nhớ mãi mùi vị ngon ngọt, chắc có lẽ là bởi trong ấy có gói ghém cả tình yêu thương của bà nội em chăng? Những ngày em bị ốm, bà cũng là người chăm lo hết mực. Bà còn thức trắng đêm để canh cho chúng em được giấc ngủ ngon lành. Em rất yêu bà nội của mình.

Bài tham khảo 7:

Ngày xưa có ba bà cháu tuy cuộc sống nghèo khổ nhưng cuộc sống lúc nào cũng đầm ấm, hạnh phúc. Một hôm, có một cô tiên đi ngang qua và cho hai người cháu một hạt đào và dặn: “Khi nào bà mất, gieo hạt đào này bên mộ, các cháu sẽ được giàu sang, sung sướng”.

Bà mất, hai anh em mang hạt đào của nàng tiên trồng bên mộ, cây đào lớn nhanh và kết thành bao nhiêu trái vàng, trái bạc.

Tuy được sống trong cảnh đầy đủ, giàu sang nhưng hai anh em lúc nào cũng buồn bã vì nhớ về bà. Cô tiên hiện lên, hai anh em khóc lóc xin cô cho bà sống lại cho dù cuộc sống có cực khổ như xưa.

Cô tiên phất chiếc quạt màu nhiệm, lâu đài, ruộng vườn bỗng chốc biến mất. Người bà sống lại, móm mém, hiền từ, dang tay ôm hai đứa cháu hiếu thảo vào lòng.

Bài tham khảo 8:

Tôi muốn chia sẻ với mọi người về tình cảm của tôi đối với bà nội. Bà nội của tôi đã đi xa cách đây ba năm. Tôi vẫn nhớ mỗi khoảnh khắc bà ôm, dìu dắt và yêu thương tôi hết lòng. Lúc còn nhỏ, bố mẹ bận rộn nên đã gửi tôi về quê ở với bà. Bà là người thương tôi nhất trong gia đình. Bà luôn dẫn dắt tôi đi chơi, mua sắm và mang về những món quà dân dã như bánh rán, chè đậu hay nắm xôi bọc lá chuối. Dù đã lâu không có cơ hội thưởng thức những món ăn ấy, nhưng tôi vẫn nhớ hương vị đó như một gói ghém của tình yêu thương bà dành cho tôi. Khi tôi bị ốm, bà luôn chăm sóc tôi từng giọt nước. Bà thức trắng đêm canh cho tôi ngủ ngon lành. Tôi vô cùng yêu quý bà nội của mình và luôn nhớ mãi những giây phút đáng quý ấy.