Qua những gì được văn bản cung cấp, hãy viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) phân tích ý nghĩa hai câu cuối: “Tôi đã năm mươi mốt tuổi, tôi có hai con. Và tôi vẫn còn muốn mẹ.”.

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 11 kết nối tri thức. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Qua những gì được văn bản cung cấp, hãy viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) phân tích ý nghĩa hai câu cuối: “Tôi đã năm mươi mốt tuổi, tôi có hai con. Và tôi vẫn còn muốn mẹ.”.

Nội dung chi tiết

Đề bài: Qua những gì được văn bản cung cấp, hãy viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) phân tích ý nghĩa hai câu cuối: “Tôi đã năm mươi mốt tuổi, tôi có hai con. Và tôi vẫn còn muốn mẹ.”.

Bài tham khảo 1:

Tác phẩm “Và tôi vẫn muốn mẹ” của A-lếch-xi-ê-vích được viết trong một bối cảnh lịch sử đặc biệt. Đó là thời kỳ sau chiến tranh, khi người dân Việt Nam đang phải đối mặt với những hậu quả của cuộc chiến tranh Việt Nam. Tác giả đã trải qua những khó khăn, mất mát và đau thương trong thời gian chiến tranh diễn ra. Tác giả đã năm mươi mốt tuổi, đã trải qua nhiều sóng gió cuộc đời. Tuổi tác này thường đánh dấu sự trưởng thành và trách nhiệm. Tuy đã có hai con, nhưng tâm hồn của tác giả vẫn còn đau đáu, khao khát mẹ. Dù đã có gia đình riêng, tác giả vẫn cảm nhận sự thiếu vắng của mẹ. Tình mẫu tử không bao giờ phai nhạt, và trong tâm hồn tác giả, mẹ vẫn là nguồn yêu thương và ấm áp. Hai câu cuối này tạo ra sự tương phản giữa cuộc sống hiện tại của tác giả (với hai con) và ký ức về mẹ. Tình cảm đối với mẹ vẫn còn đọng mãi, dù thời gian đã trôi qua. Nhìn chung, hai câu cuối này thể hiện sự đau đớn, tương tư và tình cảm sâu sắc của tác giả đối với người mẹ đã khuất. Đây là một phần của tâm hồn Việt Nam sau chiến tranh, nơi tình thương gia đình luôn đọng mãi trong trái tim của mỗi người.

Bài tham khảo 2:

Tác phẩm “Và tôi vẫn muốn mẹ” của nhà văn A-lếch-xi-ê-vích khắc họa một bức tranh chiến tranh khốc liệt, nhưng trong đó vẫn tồn tại những đứa trẻ hồn nhiên, ngây thơ, mang những tình cảm thiêng liêng và tình cảm đầy sâu nặng của người mẹ. Câu cuối “Và tôi vẫn còn muốn mẹ” thể hiện nỗi ám ảnh về sự mất mát người mẹ. Mẹ là người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi người, là nguồn động viên, an ủi và là chỗ dựa tinh thần vững chắc. Khi mẹ mất đi, người con dù đã trưởng thành vẫn cảm thấy hụt hẫng, trống trải và vẫn luôn mong muốn được mẹ yêu thương, che chở.

Bài tham khảo 3:

Hai câu cuối của truyện như một lời tâm sự thầm kín từ tận đáy lòng của nhân vật tôi. Chiến tranh đã qua đi, ông cũng đã may mắn sống sót và có cuộc sống mới với gia đình và 2 con của mình, dù cho những ký ức về năm tháng tuổi thơ gắn với chiến tranh vẫn còn đó. Hai câu cuối đã phản ánh hậu quả của chiến tranh để lại đối với tuổi thơ của đứa trẻ ngày nào. Họ đã lớn lên, nhận thức được mọi thứ nhưng sự thiếu thốn tình mẹ ấy vẫn còn đó, trong thân xác của một người lớn tuổi, cậu vẫn nhớ về mẹ mình, vẫn muốn được gặp mẹ và được ôm vào vòng tay ấm áp đó. Đó là niềm khao khát, sự mong mỏi trong vô vọng của một đứa trẻ đã trải qua chiến tranh. Nó cũng nhắc nhở chúng ta một điều rằng: có những câu chuyện sẽ chẳng thể quên được dù thời gian có trôi qua.

Bài tham khảo 4:

Hai câu cuối trong văn bản “Và tôi vẫn muốn có mẹ” đã gợi cho chúng ta rất nhiều những suy ngẫm sâu sắc. Chiến tranh trong câu chuyện mà tác giả nhắc đến là cuộc chiến chống phát xít Đức cướp mất hàng chục triệu con người Liên Xô và nó được tái hiện thông qua kí ức của nhân vật “tôi”. Tác giả đã khai thác từ kí ức tuổi thơ của nhân vật tôi khi đã trường thành. “Tôi” đã từng là một cậu bé, những chết chóc, mất mát, tang thương in hằn lên kí ức, ám ảnh suốt cuộc đời. Chiến tranh đã lùi xa vào qua khứ nhưng những tổn thương trong tâm hồn, sự thiếu vắng tình yêu thương là những nỗi đau hằn lên trái tim họ mãi mãi. Dù là năm tuổi, mười lăm tuổi hay năm mươi mốt tuổi và thậm chí là quãng đời còn lại, khát khao vòng tay yêu thương của mẹ cũng luôn cháy bỏng. Từ đó, tác giả đã chứng minh rằng chiến tranh dù với bất cứ lí do gì cũng là phi nhân tính, là tàn ác và không thể nào biện bạch.

Bài tham khảo 5:

Mấy ai biết được để có được nền hòa bình, đất nước êm ấm như hiện tại thì lịch sử con người đã phải trải qua những gì. Họ phải chống chọi với chiến tranh khốc liệt, phải đánh đổi mồ hôi, sương máu, hi sinh bản thân, gia đình, bạn bè để giành lại sự bình yên cho tương lai. Và câu văn “Tôi đã năm mươi mốt tuổi, tôi có hai con. Và tôi vẫn còn muốn mẹ” nói lên tiếng lòng của một người con đã mất đi người mẹ yêu quý của mình trong chiến tranh, sự đau khổ, mất mác trong tâm hồn người con khi mất đi người thân thương nhất trong cuộc đợi của mình, biến một đứa trẻ ngây thơ, trong sáng trở nên oán hận và nhìn nhận tiêu cực về thế giới này. Chiến tranh quả thật quá đáng sợ và tán khốc, nó cướp đi niềm tin của con người với nơi mà họ sinh sống.

Bài tham khảo 6:

Chiến tranh đã dần tước đi tất cả. Chiến tranh cũng đã khiến cho những đứa trẻ vỡ mộng một cách tàn nhẫn, khi chúng đau đớn nhận ra rằng trò chơi giả trận chẳng hề giống như những gì chúng vẫn luôn nghĩ đến. Chiến tranh cũng đã tác động sâu sắc đến nhận thức của những đứa trẻ, khiến cho chúng như “đã già đi”, không còn giữ được sự ngây thơ, hồn nhiên, mà nhìn cuộc đời bằng sự tiêu cực, trực diện với những chiều kích tăm tối của nó. Chỉ trong hai câu văn ngắn thế này, mà nỗi đau đằng đẵng suốt năm tháng gắn liền với khát vọng yêu thương tận cùng trái tim vang lên đầy day dứt: “Tôi đã năm mươi mốt tuổi, tôi có hai con. Và tôi vẫn còn muốn mẹ.” (Lời của một người đã mất mẹ trong cuộc chiến). Hai câu thơ cho thấy niềm khao khát của một đứa trẻ đã mất mẹ trong thời chiến thật ám ảnh, day dứt biết bao!

Bài tham khảo 7:

Đa số những người trẻ bây giờ đang được sống ở một thế giới hòa bình và không hề biết được sự đáng sợ của chiến tranh. Chiến tranh là một con quái vật và sẽ nuốt chửng tất cả niềm vui hay hạnh phúc của con người. Và một trong những nạn nhân của con quái vật này chính là những đứa trẻ vô tội đã bị chiến tranh xâm lấn, làm chúng không còn vô tư và hồn nhiên như những đứa trẻ khác nữa, chúng bắt đầu nhìn thế giới này một cách u ám và mờ tịt. Chỉ một câu văn “Tôi đã năm mươi mốt tuổi, tôi có hai con. Và tôi vẫn còn muốn mẹ” đã thể hiện nỗi thống khổ tột cùng của một đứa trẻ đã mất đi người mẹ của mình chỉ bởi vì chiến tranh. Chiến tranh chỉ đem đến cho con người những mất mác và gieo rắc nỗi đau khắp thế gian này

Bài tham khảo 8:

Hai câu cuối trong văn bản “Và tôi vẫn muốn mẹ” là lời kể cuối cùng của nhân vật tôi - người đàn ông lớn tuổi đã đi qua cuộc chiến và vẫn luôn khao khát một lần được gặp lại mẹ. Đó là những tâm sự dồn nén, thầm kín đại diện cho những mất mát không thể bù đắp của những người mà “đứa trẻ” trong họ mãi mãi dừng lại nơi bi thương của chiến tranh. Chiến tranh đã qua đi, ông cũng may mắn sống sót và tiếp tục sống một cuộc đời bình lặng như bao người khác. Nhưng chẳng ai thấy được những vỡ nát trong tâm hồn ông. Hai câu cuối đã phản ảnh hậu quả của chiến tranh tàn khốc đến mức nào. Nó không chỉ là vết thương bên ngoài có thể nhìn thấy được mà có là nỗi đau vĩnh viễn kéo dài suốt đời. Trong thân xác của một người lớn trưởng thành, nhân vật “tôi” vẫn đau đáu, khắc khoải được gặp lại mẹ, được thấy khuôn mặt, dáng đi, hít hà mùi thơm của mẹ và nằm trong vòng tay ấm áp đó. Đó mãi mãi là sự khao khát vô vọng của đứa trẻ đã trải qua chiến tranh. Nó cũng nhắc nhở chúng ta rằng: có những câu chuyện mãi chẳng thể quên dù thời gian có trôi qua thế nào.

Bài tham khảo 9:

Câu văn “Tôi đã năm mươi mốt tuổi, tôi có hai con. Và tôi vẫn còn muốn mẹ”. Là lời tâm sự của một người con đã bị chiến tranh cướp đi người mẹ đáng kính của mình. Khao khát, mong muốn có một người mẹ như sôi sục trong lòng của người con. Chiến tranh đã tướt đoạt đi hạnh phúc của một đứa trẻ, vốn có một gia đình rất hạnh phúc, đủ dầy, vốn là một đứa trẻ vô âu vô lo, sống vui vẻ như những đứa trẻ khác. Nhưng giờ đây, đứa trẻ ấy đã trở nên oán hận, thù ghét thế giới này, nó trở nên chán chường, mù tịt, nhìn cuộc sống với con mắt đen tối. Chiến tranh là thế đấy, nó sẽ đi gieo rắc nỗi đau lên toàn bộ thế giời này, để biến ai cũng trở nên bất hạnh, đau khổ và nó sẽ chẳng bao giờ dừng lại. Chỉ khi con người có thể tự vượt lên chính hố đen của mình thì mới có thể không bị chiến tranh chi phối.