Trong bài thơ Tiếng Việt, nhà thơ Lưu Quang Vũ viết: Tiếng tha thiết, nói thường nghe như hát Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh Như gió nước không thể nào nắm bắt Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh. Đoạn thơ trên muốn nói về vẻ đẹp gì của tiếng việt?

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 7 cánh diều. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Trong bài thơ Tiếng Việt, nhà thơ Lưu Quang Vũ viết: Tiếng tha thiết, nói thường nghe như hát Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh Như gió nước không thể nào nắm bắt Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh. Đoạn thơ trên muốn nói về vẻ đẹp gì của tiếng việt?

Nội dung chi tiết

Đề bài: Trong bài thơ Tiếng Việt, nhà thơ Lưu Quang Vũ viết: Tiếng tha thiết, nói thường nghe như hát Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh Như gió nước không thể nào nắm bắt Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh. Đoạn thơ trên muốn nói về vẻ đẹp gì của tiếng việt?

Bài tham khảo 1:

Đoạn thơ trên đã vẽ nên một bức tranh sinh động về vẻ đẹp của tiếng việt. Tiếng Việt được ví như lời hát tha thiết, êm ái, du dương. Giọng điệu của nó lúc trầm lắng, lúc sôi nổi, lúc nhẹ nhàng, lúc mạnh mẽ, thể hiện được mọi cung bậc cảm xúc của con người. Đâu chỉ vậy, tiếng Việt còn được so sánh với gió nước, không thể nào nắm bắt được, bởi sự phong phú và đa dạng của nó. Hệ thống âm thanh, thanh điệu, ngữ pháp của tiếng Việt vô cùng phong phú, tạo nên khả năng diễn đạt tinh tế và chính xác. Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh thể hiện sự tinh tế trong cách sử dụng thanh điệu của tiếng Việt. Nhờ thanh điệu mà tiếng Việt có thể phân biệt được ý nghĩa của các từ ngữ khác nhau, tạo nên sự phong phú và đa dạng cho ngôn ngữ. Qua đoạn thơ, Lưu Quang Vũ đã cho thấy tiếng Việt là một ngôn ngữ vô cùng đẹp đẽ, giàu có và tinh tế. Đó là một báu vật vô giá của dân tộc cần được gìn giữ và phát huy.

Bài tham khảo 2:

Đoạn thơ trên của nhà thơ Lưu Quang Vũ, mang đến cho người đọc cái nhìn độc đáo về vẻ đẹp của tiếng Việt. Qua những câu thơ đầy ấn tượng, tác giả đã phác họa nên bức tranh sinh động về thứ ngôn ngữ giàu có, uyển chuyển và đầy sức sống của dân tộc. Điểm nổi bật đầu tiên là âm điệu du dương, êm ái của tiếng Việt. Tiếng Việt được ví như "tiếng tha thiết", "nói thường nghe như hát", tạo nên sự gần gũi, dễ nghe, dễ cảm. Âm điệu này được thể hiện qua sự kết hợp hài hòa giữa các thanh điệu, tạo nên những nốt nhạc du dương, trầm bổng, lúc nhẹ nhàng, lúc sôi nổi, lúc réo rắt, lúc êm ái. Tiếp theo, tác giả nhấn mạnh khả năng diễn đạt phong phú của tiếng Việt. Tiếng Việt được ví như "kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh", có thể diễn tả mọi cung bậc cảm xúc, mọi trạng thái, mọi sự vật hiện tượng trong cuộc sống. Từ những điều bình dị, đời thường đến những điều cao siêu, trừu tượng, tiếng Việt đều có thể diễn đạt một cách tinh tế, sinh động. Đặc biệt, Lưu Quang Vũ còn so sánh tiếng Việt với "gió nước", một hình ảnh ẩn dụ đầy sức gợi. "Gió nước" là những thứ vô hình, không thể nắm bắt, tượng trưng cho sự tự do, phóng khoáng. So sánh tiếng Việt với "gió nước", tác giả muốn khẳng định sự uyển chuyển, linh hoạt và dồi dào của tiếng Việt. Tiếng Việt có thể biến hóa đa dạng, thích ứng với mọi hoàn cảnh, mọi ngữ cảnh, tạo nên sự phong phú, đa dạng cho ngôn ngữ. Với những hình ảnh so sánh độc đáo và ngôn ngữ giàu sức gợi, Lưu Quang Vũ đã vẽ nên bức tranh sinh động về vẻ đẹp của tiếng Việt. Tiếng Việt không chỉ là công cụ giao tiếp mà còn là một kho tàng văn hóa quý giá, là niềm tự hào của dân tộc. Mỗi người con đất Việt cần ý thức gìn giữ và phát huy vẻ đẹp của tiếng Việt, góp phần bảo vệ và phát triển bản sắc văn hóa dân tộc.

Bài tham khảo 3:

Đoạn thơ của nhà thơ Lưu Quang Vũ đã vẽ nên một bức tranh sinh động về vẻ đẹp của tiếng Việt. Tiếng Việt hiện lên thật "tha thiết", "ríu rít âm thanh", như chính lời hát cất lên từ tâm hồn con người. Nó mềm mại, uyển chuyển như "gió nước", khiến ta khó có thể "nắm bắt". Đặc biệt, nhà thơ còn nhấn mạnh vẻ đẹp của hệ thống thanh điệu tiếng Việt qua các dấu huyền, dấu ngã "chênh vênh". Chính những thanh điệu này đã góp phần tạo nên sự phong phú, tinh tế và biểu cảm cho tiếng Việt, giúp ta có thể diễn đạt được những cung bậc cảm xúc khác nhau một cách tinh tế và sâu sắc. Qua đoạn thơ, ta cảm nhận được niềm tự hào và tình yêu tha thiết của nhà thơ Lưu Quang Vũ dành cho tiếng Việt. Tiếng Việt không chỉ là một phương tiện giao tiếp mà còn là kho tàng văn hóa quý giá của dân tộc, cần được gìn giữ và phát huy.