Viết một đoạn văn (khoảng 5-7 dòng) trình bày ý kiến của em về tác dụng của việc sử dụng các từ ngữ địa phương trong một văn bản mà em đã học hoặc đã đọc.
Nội dung chi tiết
Đề bài: Viết một đoạn văn (khoảng 5-7 dòng) trình bày ý kiến của em về tác dụng của việc sử dụng các từ ngữ địa phương trong một văn bản mà em đã học hoặc đã đọc
Bài tham khảo 1:
Bài thơ "Bầm ơi" của nhà thơ Tố Hữu có câu: “Bầm ơi có rét không bầm/ Heo heo gió núi, lâm thâm mưa phùn; Bầm ra ruộng cấy bầm run/ Chân lội dưới bùn tay cấy mạ non.” Nhà thơ sử dụng từ địa phương “bầm” thay cho từ "mẹ," phổ biến ở các vùng phía Bắc như Phú Thọ, Tuyên Quang. Khi được đưa vào thơ, từ “bầm” tạo nên sự thân mật, gần gũi giữa người lính và mẹ. Hình ảnh bầm hiện lên thật xúc động, dưới mưa phùn, tay run cắm từng cây mạ, làm người đọc thêm xót xa. Thay từ “bầm” bằng “mẹ” sẽ mất đi sự tính uyển chuyển của vần và nhịp trong câu. Qua việc sử dụng từ “bầm,” Tố Hữu không chỉ khắc họa người mẹ tảo tần mà còn tạo cảm giác gần gũi thân thuộc, làm câu thơ dễ đi vào lòng người.
Bài tham khảo 2:
Trong đoạn trích "Người đàn ông cô độc giữa rừng," nhiều phương ngữ Nam Bộ được sử dụng như "tía," "má," "khám," "nhà việc." Việc sử dụng các từ ngữ địa phương này làm nổi bật màu sắc vùng miền, gợi lên không gian dân dã Nam Bộ, nơi câu chuyện diễn ra và là quê hương của các nhân vật. Ngoài ra, chúng còn giúp khắc họa tính cách, tâm tư tình cảm và mạch suy nghĩ của từng người. Nhờ đó, tác giả không chỉ kể lại câu chuyện một cách chân thực mà còn bày tỏ tình cảm và tư tưởng của mình.