Hãy viết đoạn văn bộc lộ cảm xúc của em khi đọc bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên.

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 7 cánh diều. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Hãy viết đoạn văn bộc lộ cảm xúc của em khi đọc bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên.

Nội dung chi tiết

Đề bài: Hãy viết đoạn văn bộc lộ cảm xúc của em khi đọc bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên

Bài tham khảo 1:

Bài thơ "Ông đồ" của Vũ Đình Liên là một bức tranh đượm buồn về hình ảnh ông đồ già trong xã hội cũ, một đại diện cho tầng lớp trí thức nho giáo đang dần lụi tàn trước sự đổi thay của thời cuộc. Bài thơ đã khơi gợi trong em nhiều cảm xúc sâu lắng, đặc biệt là sự thương cảm, xót xa cho số phận hẩm hiu của ông đồ, đồng thời là niềm tiếc nuối cho những giá trị văn hóa truyền thống đang dần mai một. Hình ảnh ông đồ già hiện lên thật tiêu biểu cho kiếp sống của những con người tài hoa nhưng không gặp thời. Từng nét chữ của ông mềm mại, uyển chuyển như "phượng múa, rồng bay", thể hiện tài năng và tâm huyết của một người nghệ sĩ. Tuy nhiên, sự tài hoa của ông đồ lại không được trân trọng. Dần dần, người thuê viết thưa thớt dần, rồi hoàn toàn vắng bóng. Ông đồ vẫn ngồi đấy, cố bám lấy chút hy vọng mong manh, nhưng thời thế đã đổi thay, con người không còn mặn mà với những giá trị truyền thống. Khổ thơ cuối cùng vang lên như một tiếng nấc nghẹn, thể hiện niềm tiếc nuối cho những giá trị văn hóa tốt đẹp đang dần mai một theo thời gian. Bài thơ đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc bởi những hình ảnh thơ ca đầy gợi cảm và những cảm xúc sâu lắng. Nó khiến em suy ngẫm về kiếp người và về những giá trị văn hóa truyền thống cần được gìn giữ.

Bài tham khảo 2:

Bài thơ "Ông đồ" của Vũ Đình Liên đã khơi gợi trong em nhiều cảm xúc sâu lắng, đặc biệt là hình ảnh ông đồ già trong một xã hội đang thay đổi. Đoạn thơ đầu tiên hiện lên một khung cảnh quen thuộc mỗi dịp Tết đến xuân về: hình ảnh ông đồ già với những vật dụng quen thuộc như mực tàu, giấy đỏ, bên phố đông người qua. Ông đồ gắn liền với một nét đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc, thể hiện qua những nét chữ thư pháp uyển chuyển, tinh tế. Tuy nhiên, hình ảnh ông đồ ấy lại dần trở nên lạc lõng giữa dòng chảy hiện đại. Số người thuê viết ngày càng thưa thớt, khiến cho ông đồ trở nên buồn tủi, hiu quạnh. Giấy đỏ không còn thắm, mực đọng trong nghiên sầu là những hình ảnh ẩn dụ thể hiện tâm trạng của ông đồ trước sự mai một của giá trị văn hóa truyền thống. Ông đồ như một di vật của quá khứ, đang dần bị lãng quên trong xã hội hiện đại. Đoạn thơ cuối cùng thể hiện niềm tiếc nuối, nuối tiếc cho một thời đã qua. Hình ảnh "ông đồ xưa" không còn xuất hiện, khiến người đọc không khỏi băn khoăn về "hồn ở đâu bây giờ". Bài thơ "Ông đồ" không chỉ là một bức tranh về xã hội Việt Nam thời kỳ trước Cách mạng tháng Tám, mà còn là lời cảnh tỉnh cho thế hệ trẻ về trách nhiệm gìn giữ và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc.