Những bức tranh thiên nhiên Sa Pa tuyệt đẹp đã góp phần tạo nên chất thơ cho tác phẩm. Hãy chọn một đoạn văn tả cảnh Sa Pa mà em ấn tượng nhất và nêu cảm nhận.

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 8 kết nối tri thức. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Những bức tranh thiên nhiên Sa Pa tuyệt đẹp đã góp phần tạo nên chất thơ cho tác phẩm. Hãy chọn một đoạn văn tả cảnh Sa Pa mà em ấn tượng nhất và nêu cảm nhận.

Nội dung chi tiết

Đề bài: Những bức tranh thiên nhiên Sa Pa tuyệt đẹp đã góp phần tạo nên chất thơ cho tác phẩm. Hãy chọn một đoạn văn tả cảnh Sa Pa mà em ấn tượng nhất và nêu cảm nhận.

Bài tham khảo 1:

Đoạn văn tả cảnh Sa Pa mà em ấn tượng: “Nắng bây giờ bắt đầu len lỏi, đốt cháy rừng cây. Những cây thông chỉ cao quá đầu, rung tít trong nắng những ngón tay bằng bạc dưới cái nhìn bao che của những cây tử kinh thỉnh thoảng nhô cái đầu hoa mào cà lên trên màu xanh của rừng”. Đoạn văn này đã tạo ra một hình ảnh sống động về cảnh quan Sa Pa trong bức tranh nắng và cây cối. Từ “len lỏi” và “đốt cháy,” chúng ta cảm nhận được sự nóng bức của ánh nắng mặt trời. Nắng không chỉ là nguồn sáng, mà còn mang theo sự khắc nghiệt, gắt gao. Hình ảnh cây thông cao vút, nhưng vẫn không thể che chắn được ánh nắng. “Rung tít” tạo ra hình ảnh cây đang rung động, như thể chúng cảm nhận được sự nóng bức. Cây tử kinh có lá mỏng, màu xanh bạc. Hình ảnh “ngón tay bằng bạc” tạo ra sự tinh tế, nhưng cũng thể hiện sự yếu đuối trước ánh nắng. Hoa mào cà, với màu đỏ tươi, nổi bật giữa màu xanh của rừng. Đây có thể là biểu tượng cho sự sống, sự kiên cường giữa thiên nhiên khắc nghiệt. Đoạn văn này tạo ra hình ảnh một Sa Pa nắng nóng, cây cối đang chịu đựng và vẫn tồn tại. Đó là sự hòa quyện giữa vẻ đẹp và khắc nghiệt của thiên nhiên.

Bài tham khảo 2:

Một đoạn văn tả cảnh Sa Pa mà em có ấn tượng là đoạn “Những đêm bầu trời đen kịt, nhìn kĩ mới thấy một ngôi sao xa , cháu cũng nghĩ ngay ngôi sao kia lẻ loi một mình. Bây giờ làm nghề nàu cháu không nghĩ vậy nưa. Vả, khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được? Huống chi việc của cháu gắn tới công việc của bao anh em, đồng chí dưới kia. Còn người ai mà chả "thèm" hả bá? Mình sinh ra là gì, mình đẻ ở đâu, mình vì ai mà làm việc? Đấy, cháu tự nói với cháu thế đấy.”

Đoạn văn này thể hiện sự suy tư và phân vân của người viết về ý nghĩa của công việc và cuộc sống. Hình ảnh bầu trời đêm tối, chỉ có một ngôi sao xa lẻ loi, tạo ra sự cô đơn và tĩnh lặng. Câu hỏi “Bây giờ làm nghề này, cháu không nghĩ vậy nữa” là tác giả tự hỏi về ý nghĩa của công việc và tâm hồn của người làm nghề. Tác giả còn đặt câu hỏi về mối quan hệ giữa người và công việc. Công việc không chỉ là việc làm, mà còn là một phần của bản thân. Ngoài ra, tác giả cũng nhấn mạnh về sự liên kết giữa công việc của mình và cộng đồng, nghề nghiệp. Đoạn văn này thể hiện sự tìm kiếm ý nghĩa và giá trị của cuộc sống, qua góc nhìn về công việc và mối quan hệ với người khác.

Bài tham khảo 3:

Những bức tranh thiên nhiên Sa Pa tuyệt đẹp đã góp phần tạo nên chất thơ cho tác phẩm. Trong nền văn học Việt Nam thế kỷ 20, nổi bật lên cây bút Nguyễn Thành Long. Ông không khai thác hiện thực cuộc sống khốc liệt, sắc cạnh và sôi sục như các nhà văn khác mà Nguyễn Thành Long đã lựa chọn cách biểu đạt nhẹ nhàng, sâu lắng như chính tâm hồn ông. Tác giả đã miêu tả vẻ đẹp Sa Pa rất trầm lắng nhưng cũng rạo rực và tinh tế vô cùng. Bởi vốn ông là một con người rất yêu văn, yêu thiên nhiên, yêu cả cuộc sống. Truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa" đã thể hiện sâu sắc, nổi bật được phong cách nghệ thuật ấy.

Bài tham khảo 4:

Đoạn văn tả cảnh Sa Pa: “Sau gần hai ngày, qua ngót bốn trăm cây số đường dài cách xa Hà Nội, đứng trông mây mù ngang tầm với chiếc cồng vồng kia, bỗng nhiên lại gặp hoa dơn, hoa thược dược, vàng, tím, đỏ, hồng phấn, tổ ong…”. Đoạn văn này tạo ra một hình ảnh đẹp và phong cách thơ mộng về Sa Pa. Từ việc miêu tả độ dài đường hơn bốn trăm cây số, chúng ta cảm nhận được sự xa xôi, khó khăn của hành trình đến Sa Pa. Hình ảnh mây mù tạo ra sự bí ẩn, nhưng cồng vồng lại là biểu tượng của sự vui vẻ, phấn khích. Tất cả những loài hoa: Hoa dơn, hoa thược dược, vàng, tím, đỏ, hồng phấn, tổ ong… tạo nên một bức tranh màu sắc đa dạng, đẹp mắt. Từ những bông hoa dơn tím đỏ, đến hồng phấn của tổ ong, chúng tạo nên vẻ đẹp độc đáo của Sa Pa. Đoạn văn này không chỉ miêu tả vẻ đẹp thiên nhiên mà còn gợi lên sự kỳ diệu, sự ngạc nhiên khi gặp phải những hình ảnh này.

Bài tham khảo 5:

Thiên nhiên Việt Nam có rất nhiều cảnh đẹp trong đó có Sa Pa là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng ở miền Bắc. Khí hậu ở đây hài hoà, chính vì thế mà hoa trái bốn mùa tươi tốt. Sa Pa hiện lên trong truyện ngắn của Nguyễn Thành Long với ngôn ngữ điêu luyện đã trở thành một bức tranh đẹp, sống động, và đầy chất thơ. Đọc truyện của ông, người đọc không còn thấy Sa Pa có vẻ đẹp hoang dã, bí ẩn mà ngược lại, thiên nhiên nơi đây đi vào truyện của Nguyễn Thành Long với một cái nhìn dịu dàng, trong trẻo như một bức tranh thủy mặc làm cho người đọc không khỏi bâng khuâng, xao xuyến. Theo bước chân của nhà văn, ta không khỏi ngỡ ngàng trước bầu trời xanh bao la. Mây ở đây hiện ra mang một vẻ đẹp kỳ thú: mây bị nắng xua, cuộn tròn lại từng cục, lăn trên các vòm lá ướt sương, rơi xuống đường cái, luồn cả vào gầm xe làm cho không gian ở đây trở nên mát lạnh, mờ ảo. Nắng ở Sa Pa cũng thật là đẹp. Ngòi bút miêu tả đặc sắc của Nguyễn Thành Long đã tôn lên vẻ đẹp rực rỡ của nắng Sa Pa: nắng bây giờ bắt đầu len tới đốt cháy rừng cây, hừng hực như một bó đuốc lớn. Qua sự miêu tả của nhà văn, hình ảnh những cây thông chỉ cao quá đầu, rung tít trong nàng, những ngón tay bằng bạc dưới cái nhìn bao che của những cây tử kinh thỉnh thoảng nhô cái đầu màu hoa cà lên trên màu xanh của rừng đã làm nổi vật lên vẻ đẹp rực rỡ của Sa Pa. Những con đèo trên Sa Pa khi được nắng chiếu sáng cũng trở nên đẹp lạ thường: nắng đã mạ bạc cả con đường đèo. Hoa ở Sa Pa thì muôn màu rực rỡ. Khi đọc đến đây, với cảnh đẹp như vậy, người đọc mang theo cảm nhận khao khát được đến với Sa Pa để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nơi này. Có thể nói, thiên nhiên Sa Pa hiện lên đẹp thơ mộng, hư ảo và phải là người có con mắt nhìn tinh tế và chính xác, ngôn ngữ nghệ thuật giàu chất thơ mới có thể vẽ lên một bức tranh tuyệt đẹp như vậy.

Bài tham khảo 6:

Trong những đêm tối tăm, khi nhìn lên bầu trời, cháu thấy một ngôi sao xa xăm, và cháu nghĩ rằng ngôi sao đó phải cô đơn một mình. Nhưng bây giờ, trong công việc của cháu, cháu không còn nghĩ như vậy nữa. Vì khi cháu làm việc, cháu và công việc trở thành một, không thể nói là cháu làm một mình được. Huống chi công việc của cháu liên quan đến công việc của rất nhiều anh em, đồng chí khác dưới sự lãnh đạo. Ai trong số họ có thể không "thèm" công việc của cháu? Cháu sinh ra không chỉ vì mình mà còn vì người khác, và cháu làm việc vì một mục tiêu lớn hơn bản thân. Đó chính là điều cháu tự nhắc nhở cháu mỗi khi suy nghĩ về công việc.

Bài tham khảo 7:

Trong Lặng lẽ Sa Pa, vẻ đẹp bức tranh thiên nhiên Tây Bắc hiện lên dưới ngòi bút của ông vừa thơ mộng trữ tình, vừa cuồn cuộn sắc màu hoang dã gây hứng thú vô cùng. Một thành công khác của Lặng lẽ Sa Pa chính là vẻ đẹp bức tranh thiên nhiên thơ mộng, hữu tình của xứ sở sương mù. Có một Sa Pa của những rặng đào, những đàn bò lang cổ đeo chuông đang thung thăng gặm cỏ, khung cảnh chỉ có thể thấy ở rừng núi. Có một Sa Pa của nắng, nắng đem lại cho Sa Pa một vẻ đẹp mới: rực rỡ và bất ngờ. Ánh nắng dường như sáng dần lên trong khung cảnh thiên nhiên. Cái nắng chói chang được Nguyễn Thành Long miêu tả “đốt cháy rừng cây” và cái nắng vào cuối buổi trưa lại gay gắt hơn “ánh nắng như phủ khắp, mạ bạc cả con đèo”. Cảnh vật được quan sát từ trên cao trở xuống. Ở góc độ ấy, thiên nhiên càng trở nên khoáng đạt, hùng vĩ hơn. Rừng cây như “một bó đuốc khổng lồ”, ánh nắng khiến thiên nhiên Sa Pa lặng lẽ, trầm mặc mà đầy sức sống. “Nắng bắt đầu len tới đốt cháy rừng cây”, dọc câu văn, ta cảm giác như nắng đang di chuyển, đang chạy dần trên các triền núi. Có thể nói câu văn miêu tả thiên nhiên đã làm thêm chất trữ tình cho câu chuyện. Bên cạnh Sa Pa của nắng còn có Sa Pa của mây: “mây cuộn tròn từng cục, rơi trên các vòm lá ướt sương…”. Dường như con người đang đi trong mây. Mây cũng hồn nhiên, tinh nghịch chui vào gầm xe. Và với thủ pháp nhân hóa rất thú vị ấy, Sa Pa còn hiện lên với hình ảnh cây thông và những cái cây tử kinh – chủ bé nghịch ngợm nhô “cái đầu màu hoa cà lên trên màu xanh của rừng”. Cây tử kinh như hài hoà, nổi bật giữa màu xanh của rừng núi.

Khung cảnh rất nên thơ và câu văn cũng đầy chất thơ. Khung cảnh mang vẻ đẹp bình yên, êm ả như không hề biết đêm bom đạn, khói thuốc của chiên tranh. Dường như những thay đổi của cuộc sống không chạm được đến nơi đây. Nhan đề của truyện, thiên nhiên trong truyện cũng rất êm đềm, nhưng lặng lẽ mà không phẳng lặng, bình yên mà rất sống động.

Vài nét chấm phá điểm xuyết, nghệ thuật nhân hóa, so sánh, tác giả đã khắc họa bức tranh thiên nhiên Sa Pa với vẻ đẹp trong trẻo, thơ mộng, hữu tình. Miêu tả bức tranh thiên nhiên bằng ngôn ngữ trong sáng, mỗi chữ, mỗi câu như có đường nét,hình khối, sắc màu. Văn xuôi truyện ngắn mà giàu nhịp điệu mang âm hưởng một bài thơ về thiên nhiên đất nước.

Bài tham khảo 8:

“Nắng bây giờ bắt đầu len tới, đốt cháy rừng cây. Những cây thông chỉ cao quá đầu, rung tít trong nắng những ngón tay bằng bạc dưới cái nhìn bao che của những cây tử kinh thỉnh thoảng nhô cái đầu màu hoa cà lên trên màu xanh của rừng. Mây bị nắng xua, cuộn tròn lại từng cục, lăn trên các vòm lá ướt sương, rơi xuống đường cái, luồn cả vào gầm xe.”

Đoạn văn trên cho ta cảm nhận được một bức tranh thiên nhiên Sa Pa đầy màu sắc và ánh áng: màu vàng rực rỡ của nắng, màu xanh của rừng cây mênh mông, lấp lánh màu bạc của những ngọn thông rung tít trong nắng, màu tím hoa cà của những cây tử kinh. Thiên nhiên hiện lên sinh động như một bức tranh với vẻ đẹp đặc trưng của nắng, gió, của mây trời giữa vùng núi cao Sa Pa.