Viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) trình bày cảm nhận về một câu thơ hoặc một hình ảnh trong bài thơ Mùa xuân chín của Hàn Mặc Tử đã gợi cho bạn nhiều cảm xúc và ấn tượng.

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 10 kết nối tri thức. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) trình bày cảm nhận về một câu thơ hoặc một hình ảnh trong bài thơ Mùa xuân chín của Hàn Mặc Tử đã gợi cho bạn nhiều cảm xúc và ấn tượng.

Nội dung chi tiết

Đề bài: Viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) trình bày cảm nhận về một câu thơ hoặc một hình ảnh trong bài thơ Mùa xuân chín của Hàn Mặc Tử đã gợi cho bạn nhiều cảm xúc và ấn tượng.

Bài tham khảo 1:

Niềm hạnh phúc của những cô gái được thể hiện trong “tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi”. Hàn Mặc Tử đã sử dụng nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác. “Tiếng ca” vốn được cảm nhận bằng thính giác, nay được hiện lên hữu hình trong trạng thái “vắt vẻo”, cảm nhận bằng thị giác. Từ “vắt vẻo” như thể gợi lên một cái gì đó mềm mại, đung đưa, tiếng hát ca say sưa của con người như có sức hút, cao vút đến lưng chừng núi thể hiện niềm thiết tha yêu đời mãnh liệt. Dường như cái âm thanh “vắt vẻo lưng chừng núi” ấy còn vang vọng khắp không gian rừng núi, hòa cùng rừng núi, hòa cùng thiên nhiên. Câu thơ khẳng định sự giao hòa của con người với thiên nhiên cảnh sắc, đồng thời cũng là giao hội với tấm lòng của lãng mạn của thi sĩ Hàn Mặc Tử.

Bài tham khảo 2:

Mùa xuân chín, tiếng ca còn đương làm rạo rực cả nước mây, mà Hàn Mặc Tử đã thấy trước cái tương lai buồn, thấy trước ngày mai vô vị, mà thốt lên lời tiên báo: “Ngày mai trong đám xuân xanh ấy/Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi.” “Xuân xanh” là một ẩn dụ để chỉ những cô gái trẻ trung, xinh đẹp. Tuổi xuân của họ tươi đẹp, rực rỡ như mùa xuân của đất trời. Chính vì vậy, niềm vui của những cô thôn nữ hoà trong không khí mùa xuân chính là tình xuân. Các cô gái khi “theo chồng bỏ cuộc chơi”, có lẽ niềm vui của họ là tình yêu đôi lứa, là sự gắn kết trong hôn nhân đến bạc đầu. Đó vốn là điều vui, nhưng cái tôi của Hàn Mặc Tử không có được sự bồng bột vô tư mà nó đầy uẩn khúc, nhìn xuân sắc thì rạo rực xuân tình, nhưng vừa vừa định hoà nhập thoắt đã cô đơn. Có phải với “cuộc chơi” kia, Hàn Mặc Tử chỉ là kẻ đứng ngoài, là vị “khách xa” nên sinh buồn, buồn chung cho kiếp người, rồi dâng lên sầu nhân thế?

Bài tham khảo 3:

“Thầm thì với ai ngồi dưới trúc/Nghe ra ý vị và thơ ngây”, thế giới thơ Hàn với những hình ảnh quen vẫn siêu thực và đầy tính tượng trưng như thế. Đại từ “ai” từng xuất hiện trong “Đây thôn Vĩ Dạ” đến đây vẫn rất đầy bí ẩn. Cùng câu hỏi ấy, “ai” là ai, là người thương, hay cũng có thể là với chính bản thân mình. Lá trúc từng “che ngang mặt chữ điền” giờ đây che bóng người thấp thoáng đang lắng nghe tiếng thì thầm sẽ chia, lắng nghe được những “ý vị và thơ ngây” trong lòng mình. Dòng tâm tư bất định của nhà thơ đến đây chính là niềm khao khát sẻ chia, thâm trầm, nhỏ nhẹ tâm sự với ai kia đang ngồi dưới bóng trúc, là sự thiết tha với cuộc đời mà đối với thi sĩ đã quá đỗi đau thương.