Ở hai câu kết, hình ảnh con người hiện lên trong tư thế, trạng thái như thế nào? Qua đó, em cảm nhận được nỗi niềm tâm sự gì của tác giả?

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 8 kết nối tri thức. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Ở hai câu kết, hình ảnh con người hiện lên trong tư thế, trạng thái như thế nào? Qua đó, em cảm nhận được nỗi niềm tâm sự gì của tác giả?

Nội dung chi tiết

Đề bài: Ở hai câu kết, hình ảnh con người hiện lên trong tư thế, trạng thái như thế nào? Qua đó, em cảm nhận được nỗi niềm tâm sự gì của tác giả?

Bài tham khảo 1:

Trong hai câu kết của đoạn văn, người đọc cảm nhận rằng hình ảnh con người hiện lên trong tư thế buồn rầu, cô đơn. Tư tưởng và hành động của tác giả không chỉ dừng lại ở việc câu cá, mà nó còn là biểu hiện của sự suy tư, ngẫm ngợi về cuộc sống, về nhân tình thế thái. Trong bức tranh thu của Nguyễn Khuyến, tâm hồn gắn bó tha thiết với thiên nhiên đất nước, và tấm lòng yêu nước thầm kín nhưng không kém phần sâu sắc.

Bài tham khảo 2:

Câu kết “Tựa gối buông cần lâu chẳng được/ Cá đâu đớp động dưới chân bèo” trong bài “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến khắc họa hình ảnh của một người đàn ông ngồi tựa gối, cầm cần câu mà suy tư xa xăm, lặng lẽ. Tư thế này thể hiện sự lặng lẽ, cô đơn và bất lực trước những khát vọng, mong ước mà cuộc đời không dễ dàng thực hiện được.

Nỗi niềm tâm sự của tác giả qua đoạn này là sự thất vọng, sự cảm thán về những hy vọng và dẫu biết rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng đáp ứng được. Hình ảnh cá đớp động dưới chân bèo tượng trưng cho những hy vọng, những mục tiêu trong cuộc sống mà dường như mãi mãi không thể đạt được, như những điều mong manh và xa vời.

Tác giả Nguyễn Khuyến với câu kết này không chỉ thể hiện nỗi niềm cô đơn và bất lực của một con người trước cuộc sống mà còn gợi lên sự thấu hiểu sâu xa về bản chất phiền muộn, vô thưởng vô phạt của cuộc sống. Ông biểu lộ sự đau đớn và thấu hiểu về những thăng trầm, những cảm xúc trong lòng người qua một hình ảnh đơn giản nhưng sâu sắc.

Bài tham khảo 3:

Trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến, ở hai câu thơ cuối hình ảnh con người hiện lên với tư thế đưa người đọc vào một không gian êm đềm, sinh động. Tác giả miêu tả người ngồi bó gối, tựa gối và ôm cần câu. Đây là hình ảnh của sự nhàn nhã, chờ đợi và trầm tư. Câu thơ “Cá đâu đớp động dưới chân bèo” giúp chúng ta cảm nhận được nỗi niềm tâm sự của tác giả. Đó là sự chờ đợi, mong đợi một cái gì đó xa xôi, bí ẩn, nhưng cũng đầy hi vọng và tương lai. Tác phẩm này thể hiện tình yêu thiên nhiên và tâm hồn gắn bó của Nguyễn Khuyến với quê hương, đất nước mình. Mùa thu trong bài thơ không chỉ là mùa thu ở bất kì nơi nào mà là mùa thu ở quê ông, vùng đồng chiêm Bắc Bộ lúc bấy giờ.

Bài tham khảo 4:

Hai câu kết của bài thơ “Thu điếu”, qua hình ảnh người câu cá, qua âm thanh của tiếng cá đớp mồi, ta thấy được tâm sự sâu kín của nhà thơ Nguyễn Khuyến; thấy được sự bất lực của một vị quan triều Nguyễn trước cuộc đời ngang trái; thấy được tấm lòng yêu nước thương dân, cũng như nỗi niềm day dứt, giằng xé trước cái đạo xuất thời – xử thế của một kẻ sĩ.

Bài tham khảo 5:

Ở hai câu kết, hình ảnh con người hiện lên trong tư thế, trạng thái êm đềm, sinh động, như đang thu mình trên chiếc thuyền câu nhỏ bé trong trạng thái trầm tư

Nhà thơ đã hòa mình vào với thiên nhiên để cảm nhận cảnh sắc mùa thu rất đẹp. Phải yêu thiên nhiên, yêu đất nước lắm thì nhà thơ mới họa lên được một bức tranh khung cảnh mùa thu sống động, trong trẻo và tươi sáng. Nét đẹp đó là đặc trưng của vùng đồng bằng Bắc Bộ. Tác giả tuy đã lui về ở ẩn nhưng tấm lòng vẫn luôn hướng về cuộc đời, đất nước.

Bài tham khảo 6:

Trong hai câu “Tựa gối ôm cần lâu chẳng được/ Cá đâu đớp động dưới chân bèo” hiện lên là hình ảnh con người với một tâm thế nhàn “Tựa gối ôm cần”, kết hượp với đó là sự chờ đợi “lâu chẳng được” và một cái chợt tỉnh mơ hồ “Cá đâu đớp động…”. Qua đó, em cảm nhận được ở Nguyễn Khuyến một tâm hồn gắn bó tha thiết với thiên nhiên đất nước, một tấm lòng yêu nước thầm kín nhưng không kém phần sâu sắc. Đó là nỗi lòng non nước, nỗi lòng thời thế của nhà nho có lòng tự trọng và lòng yêu quê hương đất nước như Nguyễn Khuyến.

Bài tham khảo 7:

Trong hai câu “Tựa gối ôm cần lâu chẳng được/ Cá đâu đớp động dưới chân bèo” có sự xuất hiện của người câu cá. Một tư thế nhàn: tựa gối ôm cần. Một sự đợi chờ: lâu chẳng được. Một cái chợt tỉnh khi mơ hồ nghe cá đâu đớp động dưới chân bèo. Người câu cá như đang ru hồn mình trong giấc mộng mùa thu. Người đọc nghĩ về một Lã Vọng câu cá chờ thời bên bờ sông Vị hơn mấy nghìn năm về trước. Chỉ có một tiếng cá đớp động sau tiếng lá thu đưa vèo, đó là tiếng thu của làng quê xưa. Âm thanh ấy hòa quyện với một tiếng trên không ngỗng nước nào, như đưa hồn ta về với mùa thu quê hương. Người câu cá đang sống trong một tâm trạng cô đơn và lặng lẽ buồn. Một cuộc đời thanh bạch, một tâm hồn thanh cao đáng trọng.

Bài tham khảo 8:

Hình ảnh “Tựa gối ôm cần” là tư thế của người câu cá cũng là một tâm thế nhàn của nhà thơ đã thoát vòng danh lợi. Cái âm thanh “cá đâu đớp động”, nhất là từ “đâu” gợi lên sự mơ hồ, xa vắng và chợt tỉnh. Người câu cá ở đây chính là nhà thơ, một ông quan to triều Nguyễn, yêu nước thương dân nhưng bất lực trước thời cuộc, không cam tâm làm tay sai cho thực dân Pháp đã cáo bệnh, từ quan. Đằng sau câu chữ hiện lên một nhà nho thanh bạch trốn đời đi ở ẩn. Đang ôm cần đi câu cá nhưng tâm hổn nhà thơ đang đắm chìm trong giấc mộng mùa thu, bỗng chợt tỉnh trở về thực tại khi “Cá đâu đớp động dưới chân bèo”. Cho nên cảnh vật ao thu, trời thu êm đềm, vắng lặng như chính nỗi lòng của nhà thơ vậy - buồn cô đơn và trống vắng.

Bài tham khảo 9:

Hình ảnh con người ở trong hai câu kết bài thơ “Thu điếu” hiện lên với tư thế bất động, như chạm khắc vào thiên nhiên, hài hoà với thiên nhiên thành một khối thống nhất, tĩnh lặng. Người đi câu chăm chú với suy tư của mình đến mức dường như quên mất rằng mình đang đi câu. Chỉ đến khi tiếng “cá đâu đớp động dưới chân bèo” mới khiến cho ngư ông chợt tỉnh, kéo ông trở về với hiện thực. Chỉ là một tiếng cá đớp động dưới chân bèo nhưng lại đủ sức kéo con người trở lại với hiện thực chứng tỏ bức tranh thu đó phải tĩnh lặng lắm và con người lòng cũng đang rất nhiều tâm sự. Đó là tâm sự thầm kín của một người luôn nặng trĩu suy tư về quê hương, đất nước, về trách nhiệm của bản thân đối với quê hương đất nước mình.

Bài tham khảo 10:

Hai câu thơ “Tựa gối ôm cần lâu chẳng được/ Cá đâu đớp động dưới chân bèo” là hình ảnh nhà thơ đang thản nhiên đắm mình dưới bầu trời mùa thu của làng quê miền Bắc. “Tựa gối buôn cần” thái độ ung dung tự tại tận hưởng cảnh vật với tư thế ngồi tựa gối, chứ không phải tư thế của một người đi câu với mục đích phải bắt được cá. “Cá đâu đớp động” tiếng đớp của cá như phá vỡ không gian yên tĩnh, không gian yên tĩnh tới mức tác giả có thể nghe thấy những tiếng động nhỏ của những con cá đang nấp dưới chân bèo, đây cũng chính là tiếng động duy nhất được nhắc đến trong bài thơ và cũng là tiếng động duy nhất mà tác giả nghe được khi câu cá, có lẽ chính cái tiếng động nhỏ bé đã đánh thức Nguyễn Khuyến khi đang đắm mình vào cảnh vật mùa thu. Với nghệ thuật lấy động tả tĩnh càng làm tăng sự yên ắng của bức tranh. Mục đích của tác giả không phải là câu được cá mà chính là đi tìm sự bình yên trong tâm hồn.