Viết đoạn văn (khoảng 7 – 9 câu) phân tích hai câu thơ khiến em có ấn tượng nhất trong bài thơ “Thu điếu”.
Nội dung chi tiết
Đề bài: Viết đoạn văn (khoảng 7 – 9 câu) phân tích hai câu thơ khiến em có ấn tượng nhất trong bài thơ “Thu điếu”.
Bài tham khảo 1:
Trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo / một chiếc thuyền câu bé tẻo teo” là hai câu mà em có ấn tượng đặc biệt. Hai câu thơ tạo nên hình ảnh tĩnh lặng và sự bình yên của mùa thu trong tâm trí độc giả. Câu thơ đầu tiên mô tả một khung cảnh mùa thu với ao nước trong veo và lạnh lẽo, thể hiện sự lặng lẽ và thanh tịnh của không gian vào mùa thu. Hình ảnh nước trong veo mang lại cảm giác nhẹ nhàng và trong sáng, phản ánh màu sắc của mùa thu khiến người đọc cảm nhận được sự thanh tịnh và yên bình của bầu không khí thu. Câu thơ thứ hai mô tả một chiếc thuyền câu bé nhỏ, một hình ảnh rất giản dị và gần gũi với cuộc sống thường ngày. Chiếc thuyền câu bé tẻo teo không chỉ là một hình tượng vật chất mà còn mang ý nghĩa sâu xa về sự bình yên và sự thong dong trong cuộc sống. Bằng cách dùng từ ngữ giản dị và hình ảnh sinh động, Nguyễn Khuyến đã khéo léo tạo ra một không gian mùa thu mộc mạc và thân quen, để lại trong lòng người đọc một cảm xúc sâu lắng về vẻ đẹp đơn giản nhưng rất thực tế của cuộc sống.
Bài tham khảo 2:
Hai câu thơ “Tầng mây lơ lửng, trời xanh ngắt / Ngõ trúc quanh co, khách vắng teo” trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến đã mang đến cho độc giả một cảm giác thanh bình và sự hòa mình vào không gian mùa thu dịu dàng. Câu thơ thứ nhất mô tả bầu trời với tầng mây nhẹ nhàng lơ lửng trên nền trời xanh ngắt. Hình ảnh này tạo ra một cảm giác mênh mông và bao la, phản ánh sự thanh khiết và sự tĩnh lặng của mùa thu. Màu xanh ngắt của trời cao mang lại cảm giác trong lành và thanh thoát, là biểu tượng cho sự tươi mới và sự trong sáng của mùa thu.
Câu thơ thứ hai mô tả một con đường nhỏ ngoằn ngoèo bên cạnh những hàng tre xung quanh, nhưng chỉ thấy có một vài người qua lại. Hình ảnh này cho thấy sự vắng vẻ và yên tĩnh của không gian mùa thu, nơi khách vắng teo chỉ là một điểm nhấn nhỏ giữa bầu không khí yên bình. Việc sử dụng từ ngữ nhẹ nhàng và hình ảnh sinh động giúp tác giả tạo nên một bức tranh mùa thu thanh bình, thể hiện sự hoà mình và hài hòa của con người với thiên nhiên. Những câu thơ này không chỉ tạo ra một bầu không khí thơ mộng mà còn khơi gợi cảm xúc sâu lắng, cho thấy sự thanh nhã và sự thanh tịnh của mùa thu, khiến người đọc cảm nhận được vẻ đẹp tinh khiết và sự dịu dàng của thiên nhiên vào mùa thu.
Bài tham khảo 3:
Trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ “Sóng biếc theo làn hơi gợn tí/ Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo” tạo nên hình ảnh mùa thu tĩnh lặng và thanh bình. Câu thơ đầu tiên mô tả sóng nước màu xanh biếc, nhẹ nhàng theo dòn hơi ấm. Từ “gợn tí” tạo ra hình ảnh nhẹ nhàng, như làn sóng nhỏ đang trôi theo dòng gió. Đây có thể là biểu tượng cho sự thanh khiết và tĩnh lặng của mùa thu. Đến với câu thứ hai, tạo ra hình ảnh lá cây vàng rơi trước làn gió nhẹ. Từ “đưa vèo” thể hiện sự nhẹ nhàng, êm đềm của cảnh quan. Đây có thể là biểu tượng cho sự thoải mái và thanh bình trong mùa thu. Hai câu thơ đã tạo nên hình ảnh mùa thu thanh khiết, êm đềm và đẹp đẽ.
Bài tham khảo 4:
Mở đầu bài thơ Thu điếu của Nguyễn Khuyến tác giả miêu tả khung cảnh thiên nhiên gần gũi với làng quê: “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo/ Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo”. “Ao” là hình ảnh gần gũi, thân thuộc với người nông dân. Thời tiết chuyển sang mùa thu, ngay cả cái ao cũng mang hơi hướng, âm hưởng mùa thu với làn nước mát lạnh và trong veo. Trong khung cảnh mùa thu với ao nước trong xanh, làn nước mát lạnh ấy là hình ảnh chiếc thuyền câu của người thi sĩ nhỏ bé, lọt thỏm trong không gian rộng lớn trở nên “bé tẻo teo”. Khung cảnh thiên nhiên, bức tranh mùa thu trở nên đẹp đẽ và mang màu sắc riêng biệt không lẫn bất cứ nơi nào.
Bài tham khảo 5:
Hai câu thơ mở đầu bài thơ Thu điếu của Nguyễn Khuyến “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo/ Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo” đã khắc họa hình ảnh mùa thu vùng nông thôn Bắc Bộ bằng hai hình ảnh vừa đối lập, lại vừa cân đối hài hòa. Ao vốn là một không gian hết sức quen thuộc của vùng đồng bằng Bắc Bộ, với diện tích không quá nhỏ nhưng cũng tương đối rộng rãi. Nổi bật ở đó là hình ảnh chiếc thuyền câu “bé tẻo teo”. Sự đối lập về kích thước ấy khiến không gian câu thơ càng thêm rộng mở và trống trải. Trên cao, bầu trời mùa thu cao xa, trong veo đem đến cảm giác thoáng đãng, dịu nhẹ vô cùng. Lấy chiếc thuyền câu nhỏ bé làm trung tâm, nhìn xung quanh là trời cao, ao rộng, các chiều kích không gian đều được khai mở toàn phần. Ấy vậy mà trong chiều không gian ấy chẳng có gì ngoài cái thuyền câu nhỏ xíu xiu. Tất cả kết hợp với nhau, tạo nên bầu không khí yên ắng và bức tranh mùa thu tĩnh lặng đến lạ lùng.
Bài tham khảo 6:
Trong bài thơ Thu điếu, khung cảnh bức tranh tĩnh mà Nguyễn Khuyến vẽ nên như một bức tranh động cho đến hai câu thơ “Tựa gối ôm cần lâu chẳng được/ Cá đâu đớp dưới chân bèo”, dường như cảnh vật được sống lại. Hình ảnh người câu cá chỉ xuất hiện ở cuối cùng với tư thế tự gối ôm cần, trần đầy sự nhàn nhã. Trong tâm trạng đợi chờ đã kéo dài một thời gian dài, bỗng nhiên tác giả tỉnh giấc khi nghe tiếng cá đớp dưới chân bèo. Sự chờ đợi đã được đền đáp sau bao lâu, một chút thành quả đã đạt được. Người câu cá không quan tâm đến những tạp niệm, chỉ tập trung hoàn toàn vào hiện tại, trong một cảnh sắc tuyệt đẹp và mộng mơ của mùa thu. Đọc đến đoạn này, ta có thể liên tưởng đến Lã Vọng câu cá chờ đợi trên bờ sông Vị cách đây hàng ngàn năm. Chỉ có tiếng cá đớp động sau tiếng lá thu rơi vèo, đó chính là âm thanh mùa thu của quê hương. Tiếng này hòa quyện với nhịp sống trên nước, mang ta trở về với mùa thu của quê hương. Người câu cá sống trong tâm trạng cô đơn và buồn bã, nhưng đó lại là một cuộc sống trong sạch và tâm hồn cao thượng.
Bài tham khảo 7:
Em có ấn tượng đặc biệt với hai câu thơ đề trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo/ Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo”. Hai câu thơ mở ra cảnh câu cá mùa thu trên một không gian nhỏ hẹp quen thuộc. Đó là chiếc ao thu lạnh lẽo với làn nước trong veo. Từ láy lạnh lẽo kết hợp với tính từ trong veo gợi một không gian tĩnh lặng, bình yên đến tuyệt đối. Vì là tiết trời thu nên không khí chỉ hơi chớm lạnh nhưng lại thêm lạnh lẽo thì có cảm giác cô quạnh, đìu hiu hơn. Nổi bật trên cái ao thu lạnh ấy là một chiếc thuyền câu bé tẻo teo. Ao thu nhỏ nên thuyền câu cũng tương xứng “bé tẻo teo” gợi ra sự hài hoà giữa người và cảnh. Âm “eo” được gieo khá đắt trong từ veo, tẻo, teo. Đây được xem là âm vận rất khó để gieo vần trong bài thơ. Vậy mà dưới đôi tay tài hoa của thi sĩ câu thơ đã trở nên thật linh hoạt, uyển chuyển nhờ cách gieo vần độc đáo này.
Bài tham khảo 8:
Cái ý vị trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến mà em cảm nhận được nằm ở hai câu kết của bài “Tựa gối ôm cần lâu chẳng được/ Cá đâu đớp động dưới chân bèo”. “Tựa gối ôm cần” là tư thế của người câu cá cũng là một tâm thế nhàn của một nhà thơ đã thoát vòng danh lợi. Âm thanh “Cá đâu đớp động”, thêm từ “đâu” gợi lên sự mơ hồ, xa vắng và chợt tỉnh. Người câu cá phải chăng cũng chính là tác giả - một con người yêu nước thương dân đến bất lực trước thời cuộc, không cam tâm làm tay sai cho thực dân Pháp nên đã cáo bệnh, từ quan. Và rồi. tâm hồn bỗng chợt tỉnh trở về thực tại khi “cá đâu đớp động dưới chân bèo”. Không gian có lẽ phải vô cùng yên tĩnh mới có thể lắng nghe được tiếng cá đớp động. Nhờ có không gian tĩnh lặng đó đã góp phần diễn tả tâm trạng buồn bã, cô quạnh trong lòng nhà thơ.
Bài tham khảo 9:
Bài thơ Thu điếu là một bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn Khuyến, trong đó tôi có ấn tượng với hai câu thực của bài thơ “Sóng biếc theo làn hơi gợn tí/ Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo”. Cảnh sắc mùa thu được miêu tả qua hình ảnh “Sóng biếc, lá vàng” với đường nét “hơi gợn tí, khẽ đưa vèo”. Màu “biếc” của sóng hòa hợp với sắc “vàng” của lá vẽ nên bức tranh quê đơn sơ mà lộng lẫy. Nghệ thuật đối trong phần thực rất điêu luyện. Hình ảnh “lá vàng” với “sóng biếc”, tốc độ “vèo” của lá bay tương ứng với mức độ “tí” của gợn sóng. Bức tranh thu hiện lên không chỉ có màu sắc mà còn có chuyển động, làm tăng thêm vẻ sống động, chân thực. Có thể thấy rằng, hai câu thơ thực đã làm rõ thêm cái hồn của cảnh thu.
Bài tham khảo 10:
Trong các bài thơ như Thu ẩm, Thu vịnh thì đến Thu điếu được đánh giá là bài thơ đặc sắc hơn cả. Bài thơ đã gợi ra một không khí quen thuộc của làng quê Bắc Bộ trong những ngày thu với ao thu, nước trong, ngõ trúc…qua đó thấp thoáng bóng dáng của một thi sĩ say sưa với cuộc sống điền viên, xa lánh thế tục, hoàn toàn hòa mình vào cuộc sống dân giã nơi vườn tược. Hai câu thơ cuối có tác dụng kết thúc bài thơ và mở ra một bầu trời tâm trạng “Tựa gối ôm cần lâu chẳng được/ Cá đâu đớp động dưới chân bèo”. Kết thúc bài thơ là hình ảnh người ngồi câu cá “tựa gối ôm cần” chờ mãi mà chẳng thấy cá đớp mồi. Câu thơ cuối cùng có thể gợi ra nhiều cách hiểu. Cách hiểu thứ nhất là có cá đớp mồi ở dưới chân bèo nên khiến khách câu cá giật mình. Cách hiếu thứ hai là cá không có đớp dưới chân bèo (vì ở trên nước trong, ao thu thì bé thì làm gì có cá). Dù hiểu theo cách nào thì chúng ta cũng thấy một không yên tĩnh đến lạ lùng, cái động của tiếng cá đớp dù rất nhỏ nhưng cũng đủ để người thi sĩ lắng nghe thấy rõ. Đây chính là thủ pháp lấy động tả tĩnh quen thuộc trong thơ cổ. Tả mùa thu Nguyễn Khuyến đã thoát khỏi sử dụng các thi liệu ước lệ tượng trưng như tùng, cúc, trúc, mai mà chọn những thứ bình dị trong cuộc sống như ao thu, ngõ trúc, thuyền câu… tất cả đã đi vào trong thơ ông với một vẻ đẹp dung dị, gần gũi, rất làng quê.
Bài tham khảo 11:
Hai câu luận trong bài thơ Thu điếu là hai câu thơ mà em có ấn tượng nhất “Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt/ Ngõ trúc quanh co, khách vắng teo”. Hai câu thơ tạo nên khung cảnh heo hút của vùng quê tác giả. Câu thơ này miêu tả một phần của bầu trời, với tầng mây được miêu tả là “lơ lững” và màu trời xanh ngắt. Hình ảnh này tạo nên một cảm giác nhẹ nhàng, thanh bình và tĩnh lặng. Tầng mây lơ lững có thể gợi nhớ đến những cảm giác của không gian mở rộng và tự do, trong khi màu trời xanh ngắt thể hiện sự trong sáng và thanh khiết của bầu trời. Câu thơ này miêu tả một hình ảnh của một ngõ nhỏ, được bao quanh bởi các cây trúc. Từ "quanh co" cho thấy sự uốn khúc và ngoằn ngoèo của con đường. Tuy nhiên, câu thơ tiếp theo nói về "khách vắng teo", cho thấy không có ai đi qua ngõ này trong lúc này. Hình ảnh này tạo nên một cảm giác của sự cô đơn và yên tĩnh đến cùng cực. Đó cũng chính là cảm giác trong lòng tác giả, khi xung quanh cảnh có nhưng người lại chẳng còn.
Tài liệu cùng môn học
- Trắc nghiệm văn 8 kết nối tri thức
- Giáo án word văn 8 kết nối tri thức
- Giáo án ppt văn 8 kết nối tri thức
- Giáo án word dạy thêm văn 8 kết nối tri thức
- Giáo án ppt dạy thêm văn 8 kết nối tri thức
- Soạn văn 8 kết nối tri thức
- Phiếu bài tập văn 8 kết nối tri thức
- Lý thuyết văn 8 kết nối tri thức
- Soạn ngắn văn 8 kết nối tri thức
- Câu hỏi xoay quanh Ngữ văn 8 kết nối tri thức
- Văn mẫu 8 kết nối tri thức
- Đề thi ngữ văn 8 kết nối tri thức
- Ppt trò chơi AI Ngữ văn 8 Kết nối tri thức
- Tóm tắt tác phẩm văn 8 kết nối tri thức
Tài liệu khác
- Trắc nghiệm văn 8 kết nối tri thức
- Trắc nghiệm địa lí 8 kết nối tri thức
- Trắc nghiệm KHTN 8 kết nối tri thức
- Trắc nghiệm công dân 8 kết nối tri thức
- Trắc nghiệm lịch sử 8 kết nối tri thức
- Trắc nghiệm toán 8 kết nối tri thức
- Trắc nghiệm tin học 8 kết nối tri thức
- Trắc nghiệm âm nhạc 8 kết nối tri thức
- => Xem nhiều môn hơn