Viết bài văn nghị luận về một vấn đề đời sống (một thói quen xấu của con người trong xã hội hiện đại).

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 8 kết nối tri thức. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Viết bài văn nghị luận về một vấn đề đời sống (một thói quen xấu của con người trong xã hội hiện đại).

Nội dung chi tiết

Đề bài: Viết bài văn nghị luận về một vấn đề đời sống (một thói quen xấu của con người trong xã hội hiện đại).

Dàn ý:

1. Mở bài

  • Nêu vấn đề cần nghị luận: tính kiêu ngạo
  • Giới thiệu về tính kiêu ngạo và tầm quan trọng của việc hiểu rõ về nó.

2. Thân bài

- Định nghĩa kiêu ngạo:

  • Miêu tả tính kiêu ngạo là thái độ tự mãn, tự cao và coi thường người khác
  • Người kiêu ngạo thường tin rằng mình vượt trội hơn mọi người và không thể mắc sai lầm.

- Biểu hiện của người kiêu ngạo:

  • Thái độ kiêu căng, tỏ ra xa lạ và thường xuyên phê phán người khác
  • Lòng tự hào quá mức và thiếu sự khiêm tốn.
  • Khó chấp nhận sự không hoàn hảo của thế gới và cố gắng kiểm soát mọi thứ.
  • Ghen tị và tức giận khi người khác đạt được thành tựu hoặc có lối sống khác.

- Tác hại của kiêu ngạo:

  • Gây khó chịu cho người xung quanh
  • Gây cản trở trong giao tiếp và hơp tác
  • Thiếu lòng khoan dung và sẵn sàng học hỏi

3. Kết bài

  • Tóm tắt ý nghĩa của việc nhận thức về kiêu ngạo và khuyến khích sự khiêm tốn, tôn trọng đối tác trong cuộc sống.

Bài tham khảo 1: Tẩy chay thói quen lãng phí thời gian

Trên con đường phát triển của xã hội hiện đại, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu, nhưng cũng là một thách thức lớn đối với sự cân bằng và chất lượng cuộc sống của con người. Thói quen lạm dụng mạng xã hội đang dần lan rộng, không chỉ là một vấn đề cá nhân mà còn ảnh hưởng đến cả xã hội. Chúng ta cần nêu lên những vấn đề và giải pháp để xử lý tình trạng này.

Mạng xã hội, mặc dù cung cấp cho chúng ta nhiều tiện ích như kết nối với bạn bè, chia sẻ những khoảnh khắc đáng nhớ, và tiếp cận thông tin nhanh chóng, nhưng cũng có mặt tối không thể bỏ qua. Thứ đầu tiên là việc lãng phí thời gian. Việc lạm dụng mạng xã hội dẫn đến việc người dùng thường xuyên lạc vào trạng thái nhàn rỗi, lãng phí thời gian quý báu mà có thể sử dụng cho các hoạt động mang tính xây dựng hơn.

Thứ hai là ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe tâm lý. Các nghiên cứu cho thấy, sử dụng mạng xã hội quá mức có thể dẫn đến cảm giác cô đơn, cảm thấy bất hạnh, áp lực cạnh tranh với người khác và thậm chí là lo âu và trầm cảm. Thói quen này không chỉ gây ảnh hưởng đến cá nhân mà còn kéo theo những hệ lụy xã hội như tăng cao tỷ lệ tự sát và các vấn đề sức khỏe tâm lý khác.

Vấn đề cần phải giải quyết ngay lập tức là cách tiếp cận hợp lý và có trách nhiệm với mạng xã hội. Đầu tiên, người dùng cần tự giới hạn thời gian sử dụng mạng xã hội, hạn chế vào các hoạt động không cần thiết và thay vào đó, dành thời gian cho các hoạt động mang tính xây dựng như học tập, làm việc, và giao tiếp trực tiếp với gia đình và bạn bè.

Thứ hai, cần có sự giám sát và can thiệp hợp lý từ phía các nền tảng mạng xã hội và các tổ chức chính phủ để đảm bảo môi trường sử dụng mạng xã hội lành mạnh và an toàn. Các chính sách về bảo vệ người dùng, giảm thiểu các nội dung có hại và nâng cao nhận thức về tác động của mạng xã hội cũng cần được thực hiện một cách nghiêm túc.

Trên hết, việc thay đổi thói quen lãng phí thời gian trên mạng xã hội không chỉ là nhiệm vụ của cá nhân mà còn là của cả xã hội. Chúng ta cần hành động ngay bây giờ để chấm dứt sự lãng phí thời gian và đảm bảo mạng xã hội là một công cụ hữu ích, mang lại lợi ích thực sự cho mọi người và xã hội.

Bài tham khảo 2: Tháo gỡ tính ích kỉ.

Trên con đường phát triển của xã hội hiện đại, thói quen ích kỉ đang ngày càng trở thành một vấn đề nghiêm trọng, ảnh hưởng đến sự hòa hợp và tiến bộ của cộng đồng. Tính ích kỉ không chỉ là một thói quen xấu mà còn là nguyên nhân gây ra nhiều vấn đề xã hội và cá nhân, từ mối quan hệ cho đến sự phát triển bền vững của xã hội. Chúng ta cần phải nhận thức sâu sắc về vấn đề này và tìm cách tháo gỡ để xây dựng một cộng đồng hài hòa và phát triển.

Thứ nhất, tính ích kỉ gây ra sự căng thẳng và mất lòng tin trong các mối quan hệ cá nhân. Khi mỗi người chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân mà không để ý đến cảm nhận và nhu cầu của người khác, sự đoàn kết và tin cậy trong mối quan hệ sẽ bị suy giảm. Điều này có thể dẫn đến xung đột, mâu thuẫn và thậm chí là tan vỡ mối quan hệ.

Thứ hai, tính ích kỉ là nguyên nhân chính gây ra các vấn đề xã hội như tham nhũng, tham vọng cá nhân không kiểm soát được, và bất công xã hội. Khi một số người chỉ coi trọng lợi ích riêng mà không cân nhắc đến lợi ích chung của xã hội, họ có thể vi phạm đạo đức và pháp luật để đạt được mục đích cá nhân, gây ra hệ lụy nghiêm trọng cho cả xã hội.

Để giải quyết vấn đề tính ích kỉ, chúng ta cần tập trung vào việc xây dựng những giá trị xã hội về sự chia sẻ, sự đoàn kết và tôn trọng nhân phẩm. Đầu tiên, giáo dục từ những giai đoạn sớm về tầm quan trọng của sự hợp tác và lòng trắc ẩn, để giúp trẻ em phát triển thành người có ý thức xã hội cao và biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác. Thứ hai, cần tăng cường các hoạt động xã hội nhằm khuyến khích và thúc đẩy sự hợp tác và cộng đồng. Các hoạt động như tình nguyện, tham gia vào các dự án cộng đồng, và xây dựng mối quan hệ lành mạnh sẽ giúp mọi người nhận thức rõ ràng hơn về tầm quan trọng của việc chia sẻ và hợp tác. Cuối cùng, chính phủ và các tổ chức xã hội cũng có vai trò quan trọng trong việc thiết lập các chính sách và quy định nhằm ngăn chặn và kiểm soát tính ích kỉ trong xã hội. Cần có sự kiểm soát chặt chẽ hơn về các hành vi không công bằng và bất lương, để xây dựng một xã hội công bằng và phát triển bền vững.

Tóm lại, tính ích kỉ là một thói quen đáng ngại trong xã hội hiện đại, nhưng chúng ta có thể thay đổi và cải thiện tình hình bằng cách nhận thức và hành động từng bước. Bằng sự hợp tác và cộng đồng, chúng ta có thể xây dựng một xã hội hài hòa và phát triển, nơi mà mỗi người đều được tôn trọng và có cơ hội để phát triển.

Bài tham khảo 3: Thói quen mua sắm vô tội vạ

Trong xã hội hiện đại, có nhiều thói quen xấu của con người vẫn tồn tại và gây ra nhiều hệ lụy. Một trong những thói quen đó là thói quen mua sắm vô tội vạ. Nó không chỉ ảnh hưởng đến tài chính cá nhân mà còn gây ra những tác động xấu lớn đến môi trường và xã hội. Đây là một thói quen mà chúng ta cần nhìn nhận sâu sắc và tìm cách thay đổi để xây dựng một cuộc sống bền vững và có trách nhiệm hơn.

Thứ nhất, mua sắm vô tội vạ dẫn đến lãng phí tài nguyên và gây hại đến môi trường. Việc mua hàng mà không cân nhắc nhu cầu thực sự dẫn đến tình trạng lãng phí và sản xuất quá mức, góp phần vào sự suy thoái của các tài nguyên thiên nhiên và gia tăng lượng rác thải sinh ra.

Thứ hai, thói quen này cũng có ảnh hưởng tiêu cực đến tài chính cá nhân và gia đình. Người dân dễ dàng rơi vào cảnh tiêu tiền không kiểm soát, gây áp lực tài chính không cần thiết và làm suy yếu nền kinh tế gia đình.

Để giải quyết vấn đề mua sắm vô tội vạ, chúng ta cần những giải pháp cụ thể. Đầu tiên, cần phải thúc đẩy nhận thức về tiêu dùng có trách nhiệm. Giáo dục và tăng cường nhận thức cho người tiêu dùng về tác động của hành vi mua sắm lên môi trường và xã hội là cần thiết. Thứ hai, cần thiết lập các chính sách và quy định hợp lý để hướng dẫn và khuyến khích người dân tiêu dùng có trách nhiệm hơn. Chính phủ cần đưa ra các chương trình khuyến khích mô hình tiêu dùng bền vững và cân nhắc đến các giải pháp như kiểm soát quảng cáo, đẩy mạnh sử dụng các sản phẩm tái chế và giảm thiểu lượng rác thải. Cuối cùng, cần có sự hợp tác chặt chẽ giữa chính phủ, doanh nghiệp và người tiêu dùng để thúc đẩy các giải pháp bền vững và có trách nhiệm hơn trong tiêu dùng hàng hóa và dịch vụ. Chỉ khi chúng ta cùng nhau hành động, chúng ta mới có thể tạo ra một môi trường sống lành mạnh và bền vững cho thế hệ tương lai.

Với những bước tiến này, chúng ta hy vọng rằng sẽ có thể giảm bớt tác động tiêu cực của thói quen mua sắm vô tội vạ và xây dựng một xã hội hiện đại, có trách nhiệm hơn với môi trường và xã hội.

Bài tham khảo 4: Thói lười nhác, hay than vãn

Trong xã hội hiện đại, thói lười nhác và thói than vãn đang trở thành những vấn đề đáng lo ngại, ảnh hưởng không những đến sự phát triển cá nhân mà còn làm giảm hiệu quả và hài hòa trong xã hội. Đây là những thói quen mà chúng ta cần nhìn nhận và có những hành động cụ thể để thay đổi và cải thiện.

Thứ nhất, thói lười nhác gây hại đến sự phát triển cá nhân và năng suất lao động. Khi con người rơi vào thói quen này, họ dễ dàng bỏ qua công việc, lơ là trong học tập và thiếu quyết tâm trong đạt được mục tiêu. Điều này không chỉ làm giảm hiệu quả công việc mà còn ảnh hưởng xấu đến sự nghiệp và tiến bộ cá nhân.

Thứ hai, thói than vãn làm suy yếu tinh thần lạc quan và sự hòa hợp trong xã hội. Khi người dân thường xuyên than phiền và không hài lòng về mọi thứ xung quanh, họ dễ dàng rơi vào tình trạng tiêu cực và thiếu niềm tin vào bản thân và xã hội. Điều này gây khó khăn trong việc xây dựng mối quan hệ và tạo dựng môi trường làm việc và sống tích cực.

Để giải quyết vấn đề này, chúng ta cần phải đưa ra những giải pháp hữu hiệu. Đầu tiên, cần tăng cường giáo dục và nâng cao nhận thức cho cộng đồng về tầm quan trọng của sự cố gắng và chăm chỉ. Giáo dục từ những giai đoạn sớm về ý nghĩa của nỗ lực và tinh thần tự giác sẽ giúp trẻ em và thanh thiếu niên phát triển một cách toàn diện hơn. Thứ hai, cần xây dựng một môi trường xã hội và làm việc tích cực, khuyến khích sự hợp tác và cổ vũ những hành động tích cực. Việc thúc đẩy các hoạt động cộng đồng, tăng cường quan hệ giữa các thành viên trong xã hội sẽ giúp người dân có cảm giác vững tin hơn và giảm thiểu thói quen than vãn. Cuối cùng, chính phủ cần có những chính sách và biện pháp hỗ trợ cụ thể để khuyến khích nỗ lực và sự cống hiến. Việc tạo ra các chương trình hỗ trợ cho người lao động, xây dựng các cộng đồng môi trường làm việc tích cực sẽ giúp ngăn chặn và giảm bớt thói lười nhác và thói than vãn trong xã hội.

Thói lười nhác và thói than vãn không chỉ là vấn đề cá nhân mà còn là vấn đề xã hội, đòi hỏi sự hợp tác và nỗ lực từ mọi người. Chỉ khi cùng nhau hành động, chúng ta mới có thể xây dựng một xã hội hiện đại, văn minh và phát triển, nơi mà mỗi người đều có thể phát huy tối đa khả năng và đóng góp vào sự tiến bộ chung của xã hội.

Bài tham khảo 5: Thực trạng và giải pháp xoay quanh thói quen sử dụng điện thoại di động quá mức.

Trước sự bùng nổ của công nghệ thông tin và viễn thông, điện thoại di động đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống hiện đại. Tuy nhiên, sự phát triển nhanh chóng của công nghệ cũng đồng nghĩa với việc người dùng dễ dàng rơi vào thói quen sử dụng điện thoại di động quá mức, một vấn đề đáng bận tâm trong xã hội ngày nay.

Điện thoại di động không chỉ là một công cụ để kết nối và giao tiếp mà còn là nguồn cảm hứng giải trí, thông tin và làm việc. Tuy nhiên, việc sử dụng điện thoại quá mức có thể dẫn đến nhiều hệ lụy xấu đối với đời sống cá nhân và xã hội. Một số vấn đề cụ thể có thể kể đến như:

Thứ nhất, thói quen sử dụng điện thoại di động quá mức gây ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần của cá nhân. Việc liên tục lướt web, xem video hay chơi game trên điện thoại không chỉ gây mỏi mắt, đau đầu mà còn gây ra tình trạng căng thẳng, lo âu do cảm giác bị bỏ rơi trong thế giới ảo so với thực tế.

Thứ hai, thói quen này cũng gây ảnh hưởng xấu đến mối quan hệ giữa con người. Việc dành quá nhiều thời gian cho điện thoại có thể dẫn đến sự cô đơn, thiếu kết nối với những người xung quanh, gây ảnh hưởng đến mối quan hệ gia đình và tình bạn.

Thứ ba, thói quen sử dụng điện thoại di động quá mức còn có thể ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc và sự nghiệp của mỗi người. Việc dành quá nhiều thời gian cho những hoạt động không có tính chất xây dựng như lướt Facebook, Instagram hay xem YouTube có thể làm giảm sự tập trung và hiệu quả công việc.

Để giải quyết vấn đề này, cần có sự chung tay của cả cá nhân và cộng đồng xã hội. Đầu tiên, mỗi người cần nhận thức rõ về hệ lụy của việc sử dụng điện thoại quá mức và thiết lập cho mình những quy tắc rõ ràng về thời gian sử dụng thiết bị này. Thứ hai, cần khuyến khích các hoạt động xã hội ngoài trời, giao tiếp trực tiếp giữa con người để giảm bớt sự phụ thuộc vào thiết bị điện tử.

Ngoài ra, cũng cần có sự hỗ trợ từ phía chính quyền và các tổ chức xã hội trong việc xây dựng các chiến dịch tuyên truyền, giáo dục cộng đồng về việc sử dụng hiệu quả công nghệ thông tin và giải trí điện tử.

Như vậy, việc giảm thiểu thói quen sử dụng điện thoại di động quá mức là một vấn đề không chỉ yêu cầu sự chủ động của cá nhân mà còn cần sự hỗ trợ từ xã hội để có thể đem lại một môi trường sống lành mạnh, cân bằng giữa sử dụng công nghệ và duy trì mối quan hệ xã hội tốt đẹp hơn cho tương lai.

Bài tham khảo 6: Giảm sự phụ thuộc vào sản phẩm nhựa một cách hiệu quả.

Trong xã hội hiện đại ngày nay, một trong những vấn đề lớn đang đối diện là sự gia tăng không kiểm soát của sản phẩm nhựa. Thói quen sử dụng hàng loạt các sản phẩm nhựa một lần sử dụng (single-use plastic) đã gây ra những hậu quả nghiêm trọng đối với môi trường và sức khỏe con người. Vấn đề này không chỉ đòi hỏi sự quan tâm từ mỗi cá nhân mà còn cần sự hợp tác và hành động từ cộng đồng xã hội rộng lớn.

Trước tiên, sản phẩm nhựa một lần sử dụng, như túi ni lông, chai nhựa, ống hút, đang góp phần vào vấn đề ô nhiễm môi trường một cách nghiêm trọng. Nhựa không phân hủy tự nhiên và tạo ra các vùng rác thải lớn trên các bãi biển và trong đại dương, ảnh hưởng đến đời sống của nhiều loài động vật biển và môi trường sống tự nhiên chung.

Thứ hai, sản phẩm nhựa cũng gây ra những vấn đề sức khỏe nghiêm trọng cho con người. Việc sử dụng nhựa trong thực phẩm và đồ uống có thể dẫn đến việc tiếp xúc với các hóa chất độc hại như bisphenol A (BPA) và phthalates, gây nguy cơ cho sức khỏe sinh sản và hệ thần kinh.

Để giải quyết vấn đề này, cần có sự hành động mạnh mẽ từ cả cá nhân và cộng đồng xã hội. Đầu tiên, mỗi cá nhân cần thay đổi thói quen sử dụng sản phẩm nhựa một lần sử dụng bằng cách tìm kiếm các thay thế thân thiện với môi trường như túi vải tái sử dụng, chai thủy tinh, hoặc sản phẩm tái chế. Thứ hai, chính phủ cần thúc đẩy các chính sách hỗ trợ và khuyến khích người dân và doanh nghiệp sử dụng các sản phẩm thân thiện với môi trường. Các biện pháp có thể bao gồm việc áp thuế đối với các sản phẩm nhựa một lần sử dụng, khuyến khích tái chế và thu gom nhựa, cũng như đầu tư vào nghiên cứu và phát triển các vật liệu thay thế. Ngoài ra, giáo dục và nâng cao nhận thức cộng đồng về vấn đề này là rất quan trọng. Các chương trình giáo dục từ cấp tiểu học đến đại học nên tập trung vào ý thức hóa và giảng dạy cho học sinh về tác động của sản phẩm nhựa một lần sử dụng đến môi trường và sức khỏe con người.

Tóm lại, để giảm thiểu sự phụ thuộc vào sản phẩm nhựa một cách hiệu quả, chúng ta cần sự hợp tác và hành động từ mọi người. Chỉ khi mỗi cá nhân và cộng đồng xã hội đồng lòng hành động, chúng ta mới có thể bảo vệ môi trường, cải thiện sức khỏe và tạo ra một tương lai bền vững cho thế hệ tới.

Bài tham khảo 7: Sống vô cảm

Trịnh Công Sơn đã từng viết rằng: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng/ Để làm gì em biết không?/ Để gió cuốn đi”. Quả thực trong cuộc sống đầy những bất trắc bon chen này, ai cũng cần có một tấm lòng yêu thương, quan tâm, giúp đỡ mọi người. Nhưng một bộ phận không nhỏ trong xã hội hiện nay lại xuất hiện lối sống thơ ơ, vô cảm. Quả thực là tình trạng đáng báo động.

Vô cảm có thể hiểu là không có tình cảm, cảm xúc, không có tình yêu thương, không có động tâm trước hoàn cảnh, mảnh đời khó khăn. Đôi khi vô cảm cũng chính là không quan tâm đến chính tương lai của bản thân.

Cách đây không lâu, có lẽ ai cũng bàng hoàng khi đọc một tin tức, một bạn nữa sinh ngoài hai mươi tuổi sau khi sinh con đã đang tâm mà cho đứa bé vào túi rồi ném từ tầng ba mốt của một chung cư xuống. Quả thực đọc đến đó khiến cho chúng ta không khỏi lạnh gáy, sợ hãi. Sự vô cảm của con người lại đạt đến ngưỡng độ này rồi hay sao. Người ta vẫn thường nói hổ dữ không ăn thịt con, những hãy nhìn xem, người phụ nữ kia đang tâm đối xử với đứa con mình dứt ruột sinh ra như thế nào. Quả thực, sự tàn nhẫn, vô cảm của con người đã đến đô không thê khoanh tay đứng nhìn.

Vô cảm cũng có thể là khi bạn đi đường, thấy hiện tượng móc túi, hay dàn cảnh cướp giật trên đường. Nhưng tuyệt nhiên không mảy may bận tâm, hoặc sợ hãi nếu can thiệp sẽ bị vạ lây. Người bị hại chỉ biết đứng đó chân chối không nói một lời, cũng không thể cầu sự cứu giúp của người xung quanh. Cái ác được dịp lên ngôi, thừa cơ làm những điều tệ hại hơn nữa.

Quay video, thu hút sự quan tâm của mọi người trong khi người khác bị nạn lại trở thành một “trào lưu” trong giới trẻ. Quả là một trào lưu quái ghở. Họ đua nha lấy những chiếc điện thoại ra, quay chụp, cố sao cho chi tiết, rõ nét nhất, nhanh chóng tung lên mạng hòng nhận được sự chú ý của mọi. Nếu lúc đấy còn một chút nhân tính, thì chắc có lẽ họ sẽ không có những hành động vô cảm, thiếu lương tâm như vậy. Và cũng sẽ có không ít người bị chết oan uổng vì không được cứu chữa kịp thời, vì không có ai gọi xe cấp cứu. Thật đáng buồn thay.

Vô cảm còn là khi bạn bang quan với tương lai của chính mình. Sinh ra ai trong chúng ta cũng có mơ ước để là động lực không ngừng phấn đấu. Nhưng có rất nhiều kẻ lại như con “tằm” tình nguyện nằm trong kén mà không chịu bung mình để trở thành một chú bướm tự do. Cả cuộc đời họ chỉ luẩn quẩn, mặc kệ năm tháng trôi qua. Dường như họ chỉ tồn tại để chờ đến ngày cuối cùng của cuộc đời mình.

Trên thực tế, tình trạng vô cảm trong cuộc sống con người không phải chỉ gần đầy mới có. Mà chắc chắn đã manh nha từ rất lâu, nhưng lúc đó mới chỉ là những hiện tượng nhỏ lẻ, nhưng hiện nay với sự tác động của nhiều yếu tố. Lối sống vô cảm ngày càng trở thành một bệnh dịch, dễ dàng ăn lan vào nhận thức con người. Trước hết là do đời sống khoa học kĩ thuật phát triển, con người ngày càng bận bịu với việc làm ra của cải vật chất, mà quên đi việc bồi dưỡng cho tâm hồn, dần dần hình thành nên lỗi sống vô cảm.

Thứ hai, do tiếp xúc với những văn hóa phẩm không lành mạnh, những hình ảnh, bộ phim mang tính chất bạo lực cao, cũng là nguyên nhân khiến lối sống vô cảm ngày càng phổ biến. Không chỉ vậy, cha mẹ mải mê kiếm tiền, không quan tâm tới con cái, khiến chúng sống trong cô đơn. Cuộc sống thiếu tình thương cũng khiến cho những đứa trẻ mất đi sự chia sẻ, cảm thông với mọi ngươi. Cuối cùng, do bản thân mỗi người còn thiếu kiến định, tu dưỡng đạo đức chưa tốt nên dễ dàng bị tác động bởi những yếu tố ngoại lai không tích cực.

Tuy là một bệnh dịch hết sức nguy hiểm, nhưng cũng không phải có cách khắc phục. Mỗi chúng ta cần phải tu dưỡng cho bản thân mình một lối lành mạnh. Luôn quan tâm, giúp đỡ mọi người. Sống chân thành, không vụ lợi, không giả dối. Khi gặp người bị nạn hãy nhiệt tình giúp đỡ họ. Thay vì xem những bộ phim bạo lực, hãy nghe một bản nhạc du dương, hãy đọc một câu chuyện cảm động, để tâm hồn mình được thanh sạch vaf trong sáng hơn.

Mỗi chúng ta, ai cũng có trong mình phần thiện lương, luôn biết yêu thương, sẻ chia với những người xung quanh. Nhưng do một vài yêu tố, tác động nên con người có thể sinh ra lối sống vô cảm. Hãy luôn mở rộng tấm long mình, chia sẻ, giúp đỡ những người xung quanh.

Bài tham khảo 8: Đổ lỗi cho người khác.

Bên cạnh thói quen tốt, con người có khá nhiều thói quen xấu Một trong số đó có thể kể đến hay đổ lỗi cho người khác – một thói hư tật xấu cần tránh.

Trước tiên, đổ lỗi là hành vi cố tình bỏ qua lỗi lầm, hoặc viện ra lí do khách quan để che đậy lỗi lầm của bản thân hoặc đổ cho người khác lỗi lầm đó. Việc đổ lỗi xuất hiện trong cuộc sống khá phổ biến.

Nguyên nhân xuất phát từ sự lười nhác, không chịu cống hiến mà chỉ muốn hưởng thụ của nhiều người. Khi nhìn thấy sai lầm của người khác hoặc bản thân gây ra sai lầm, họ thờ ơ, không chịu khắc phục hay thay đổi. Cùng với đó, nhiều người có cách sống hèn nhát, ích kỷ và thiếu trách nhiệm, chỉ muốn đùn đẩy phần khó khăn cho người khác. Có người lại chỉ biết đến lợi ích của bản thân mình, không quan tâm đến người khác. Khi sai lầm xảy ra, họ chỉ cố sức bảo vệ mình, bỏ mặc người khác dù hậu quả có thế nào đi chăng nữa.

Việc đổ lỗi gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng. Trong một tập thể, việc đổ lỗi sẽ gây mất đoàn kết. Đối với mỗi người, đổ lỗi không giúp khắc phục hậu quả gây ra, mà trái lại càng làm việc khắc phục hậu quả thêm trì trệ, khiến hậu quả càng nghiêm trọng. Con người dần trở nên thiếu trách nhiệm, sống ích kỉ và ngày càng xấu xí hơn nếu chỉ biết đổ lỗi, không dám nhận lỗi về bản thân để sửa đổi.

Mỗi người cần phải rèn luyện bản thân, tránh tâm lí đổ lỗi cho mọi người xung quanh. Trước mỗi vấn đề xảy ra, chúng ta cần tự nhìn nhận lại bản thân - “tiên trách kỉ, hậu trách nhân”. Bản thân nhìn nhận ra hạn chế để thay đổi, không nên đổ lỗi cho khách quan hay mọi người xung quanh. Có như vậy, chúng ta mới tự hoàn thiện chính mình, trở nên hoàn hảo hơn.