Viết đoạn văn phân tích chi tiết kì ảo trong truyện thần sét

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 10 kết nối tri thức. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Viết đoạn văn phân tích chi tiết kì ảo trong truyện thần sét

Nội dung chi tiết

Đề bài: Viết đoạn văn phân tích chi tiết kì ảo trong truyện thần sét

Bài tham khảo 1:

Truyện “Thần Sét” có rất nhiều chi tiết kỳ ảo đặc sắc trong đó nổi bật là các chi tiết miêu tả công việc của thần. Tác giả dân gian đã mượn hình ảnh “chiếc búa đá”, xây dựng lên chi tiết thần Sét dùng chiếc búa bổ xuống trần gian để giải thích cho hiện tượng sét đánh thường gặp mỗi khi có giông bão đến. Việc miêu tả cụ thể này còn giúp cho người đọc tưởng tượng ra được sự nguy hiểm của những trận sét giáng xuống Và bên cạnh đó, chi tiết miêu tả: “Thần thường ngủ về mùa đông, vào khoảng tháng Hai, tháng Ba mới lại dậy làm việc” cũng diễn tả sinh động hơn một sự thật hiển nhiên rằng hiện tượng sét thường không xảy ra vào mùa đông, và chỉ quay trở lại từ tháng Hai, tháng Ba trở đi khi trời nổi cơn giông lốc.

Bài tham khảo 2:

Mặc dù không hề có các vị thần tự nhiên, tác giả dân gian vẫn tưởng tượng ra hình ảnh một vị thần Sét nóng tính. Đây chính là chi tiết kỳ ảo nổi bật của truyện “Thần Sét”. Thần Sét rất nóng nảy: “Hễ Ngọc Hoàng sai là đi ngay, hễ thấy là đánh liền cho nên cũng có lúc làm người, vật chết oan”. Chứng kiến những sự việc đáng buồn có thực xảy ra trong thực tế cuộc sống, tác giả dân gian thông qua chi tiết kỳ ảo đã để lại một lời cảnh báo về sự nguy hiểm của sấm sét. Qua những câu chuyện thần thoại, ta không chỉ thấy được trí tưởng tượng phong phú của người xưa mà còn thấy được những kinh nghiệm, những đúc kết và bài học quý báu của cha ông để lại cho con cháu đời sau.

Bài tham khảo 3:

Chi tiết kỳ ảo tiêu biểu phải kể đến trong truyện “Thần Sét” là hình ảnh: “Mỗi lần có chớp rạch, biết thần Sét sắp xuống, người hạ giới thường bắt chước tiếng gọi gà để dọa thần”. Chi tiết này vừa phản ánh quan niệm “vạn vật hữu linh” của người xưa, vừa phản ánh chức năng suy nguyên giải thích hành vi tập tục của cộng đồng bấy giờ. Chính bởi chi tiết này, ta dường như đã hiểu được tâm hồn phong phú của cả cộng đồng người sống bằng kinh nghiệm và những đúc kết của bản thân, thổi hồn vào những mảnh ghép vụn vặt và bình dị của cuộc sống trở thành những bài học sâu sắc nhất nhưng cũng thật gần dễ hiểu và gần gũi.