Viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) phân tích một yếu tố nghệ thuật đặc sắc trong truyện ngắn Chữ người tử tù.

Tổng hợp những bài văn, đoạn văn hay nhất trong chương trình học của Ngữ văn 10 kết nối tri thức. Phần tổng hợp dưới đây là ngữ liệu tham khảo giúp học sinh biết cách tìm ý, diễn đạt câu văn, chắt lọc từ ngữ và hình thành ý tưởng trong quá trình làm bài. Mời các em cùng tham khảo: Viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) phân tích một yếu tố nghệ thuật đặc sắc trong truyện ngắn Chữ người tử tù.

Nội dung chi tiết

Đề bài: Viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) phân tích một yếu tố nghệ thuật đặc sắc trong truyện ngắn Chữ người tử tù.

Bài tham khảo 1:

Yếu tố nghệ thuật đặc sắc nhất trong truyện “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân phải kể đến tình huống truyện. Tác giả đã xây dựng tình huống truyện là cảnh cho chữ của Huấn Cao và viên quản ngục, để từ “lát cắt” ấy, ta thấy được “đời thảo mộc trăm năm”. Cho chữ là một nét đẹp thanh tao, vậy mà đến đây hành động này lại xảy ra ở không gian và thời gian chưa từng thấy – vào đêm khuya tại một nhà tù ẩm thấp. Chỉ với một cảnh cho chữ này, vẻ đẹp của nhân vật đã hiện lên tất thảy - một Huấn Cao tài hoa, say mê nghệ thuật, bất khuất hiên ngang, một quản ngục sống trong nơi nhơ nhớp bùn lầy mà vẫn biết đắm say cái đẹp. Qua đó, Nguyễn Tuân thể hiện lòng say mê và trân trọng vẻ đẹp ở đời, trân trọng tâm hồn và phẩm cách con người, đồng thời trao gửi những bài học quý báu về cái đẹp ở đời.

Bài tham khảo 2:

Nguyễn Tuân đã rất thành công trong việc xây dựng các chi tiết nghệ thuật trong tác phẩm “Chữ người tử tù”, điển hình là chi tiết miêu tả tư thế của Huấn Cao, viên quản ngục và thầy thơ lại trong cảnh cho chữ. Người tử tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng đang dậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng trên mảnh ván. Tư thế ấy đang hoàng, đĩnh đạc, khẳng định tâm hồn ấy đã tự do hoàn toàn, tự do sáng tạo. Trái ngược với Huấn Cao là hình ảnh của viên quản ngục và thầy thơ lại khúm núm cúi khom mình xin lĩnh ý. Đây không phải là cái cúi mình sợ sệt mà chính là tấm lòng yêu mến, say mê cái đẹp. Và ở đây, ta thấy cái “cúi đầu trước hoa mai” của Cao Bá Quát ngày nào. Nghệ thuật xây dựng các chi tiết đạt đến sự đỉnh cao này đã góp phần tạo nên sức sống cho tác phẩm sống mãi với thời gian.

Bài tham khảo 3:

Một trong những đặc sắc về nghệ thuật đáng kể của Nguyễn Tuân khi viết “Chữ người tử tù” là nghệ thuật xây dựng nhân vật Huấn Cao. Tác giả đã xây dựng hình ảnh Huấn Cao với dấu ấn của chủ nghĩa lãng mạn, là con người tài hoa, thanh cao, phóng khoáng. Bên cạnh đó, với việc kết hợp các biện pháp nghệ thuật như phóng đại, so sánh cùng ngôn từ cổ kính, trang nghiêm, nhân vật Huấn Cao cùng biệt tài viết chữ đã làm hiện lên rõ nét sợi chỉ đỏ xuyên suốt các tác phẩm trong tập truyện – vẻ đẹp của một thời vang bóng. Thông qua nhân vật, tác giả đã xây dựng một quan niệm thẩm mĩ tiến bộ: cái đẹp phải gắn với cái thiên, tôn vinh cái đẹp và tin vào sự chiến thắng của cái đẹp trước cái xấu xa, ánh sáng sẽ chiến thắng bóng tối. Ngoài ra, nhân vật Huấn Cao cũng là biểu hiện của lòng yêu nước nồng nàn được giấu kín trong những tác phẩm văn học Việt Nam trước Cách mạng.

Bài tham khảo 4:

Tác giả đã sử dụng rất thành công nghệ thuật đối trong truyện ngắn “Chữ người tử tù”. Đây cũng chính là nghệ thuật quen thuộc thường dùng của văn học lãng mạn. Trước tiên, tác giả đối giữa cảnh ngộ, thân phận với vẻ đẹp tài hoa của Huấn Cao. Ông là người thủ xướng, đứng đầu phong trào chống lại triều đình, bị bắt giam chờ xử tử, nhưng đối lập với cảnh ngộ đã mất đi sự tự do và thân phận của một tên nổi loạn nhìn trên góc độ triều đình phong kiến là tâm hồn thiên lương trong sáng, hết lòng say mê cái đẹp, khí phách kiên cường, hiên ngang bất khuất. Nghệ thuật đối không chỉ được sử dụng thành công một lần, cho đến khi khép lại tác phẩm, sự đối lập vẫn sáng lên ở tư thế của Huấn Cao với tư thế của quản ngục và thầy thơ lại, giữa một phạm nhân và người đứng đầu tù ngục, giữa người cho chữ và người xin chữ, giữa người nghệ sĩ sáng tạo nghệ thuật với người say mê thưởng thức cái đẹp. Tất cả đã làm sáng lên tư tưởng, chiều sâu và tình cảm sâu sắc của nhà văn đối với những vẻ đẹp một thời vang bóng.